Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có người đợi tôi ở sân ga

2014-06-30 00:15

Tác giả:


 Yêu 24/7 - Đúng, có người đợi ở sân ga, hay có người đợi tôi trong cả cuộc đời này, đó chẳng phải là niềm hạnh phúc vô bờ bến hay sao?

***

Ngày trước tôi hay đi ô tô để đi từ Hải Dương lên Hà Nội, nhưng từ ngày phát hiện ra có chuyến tàu Hà Nội - Hải Dương, tôi đâm ra mê mẩn loại phương tiện này đến thế. Tiếng tàu tu tu xình xịch, tiếng những người bán hàng rong vội vã đưa đồ cho khách, tiếng trẻ nhỏ, thanh âm vang lên của hồi còi dài, rồi những ô cửa song sắt chiều muộn màng với ánh nắng hắt vào, đó là tất cả những gì dội vào tâm trí đến dữ dội cho một kẻ mơ mộng như tôi. Nhưng hơn hết, tôi thích đi tàu, vì cảm giác, sẽ an toàn khi luôn có người đợi đón tôi ở sân ga, khi tôi bước xuống...

Người đầu tiên, chắc phải là bố tôi. Ông 40 tuổi. Ông luôn ngồi trên chiếc xe của mình, im lặng hút thuốc và đợi tôi. Khi mà tàu có lỡ mất năm mười phút, ông lại vội nhấc điện thoại lên, gọi cho tôi. “Con đi đến đâu rồi?” Nhưng vừa nhác thấy bóng tôi hớt hải và ngơ ngác bước ra từ đoàn tàu, ông lại trở về với cái dáng im lặng như tạc tượng của mình. Không có tiếng chào “con gái” dịu ngọt như bao người cha khác, ông cứ vẫn ung dung, mở cốp đưa mũ bảo hiểm cho tôi rồi lên xe nổ máy đi về. Chưa bao giờ ông và tôi nói chuyện với nhau được quá vài câu, nhưng ánh mắt khắc khổ của ông, đã nói lên tất cả tình yêu thương của một người cha dành cho con gái, cũng giống như việc đón tôi ở ga tàu là một sự chiều chuộng ân cần từ một người cha khép kín và nội tâm vậy.

Người thứ hai, đó là cô bạn thân. Mỗi khi nhắn tin bảo rằng, “Linh ơi lát đón tớ ở ga nhé!”, là nhận ngay được tin trả lời “Tao bận lắm!”. Nhưng hễ cứ còn 10 phút nữa là xuống tàu, tin nhắn lại đến từ cô bạn hay quên “Tao đang đợi rồi nhé”. Thế đấy, đôi khi niềm vui nhỏ nhỏ nhưng bất ngờ, còn hơn cả những thứ vật chất phù du kia. Đến lúc xuống tàu rồi, ra ngoài đường Lê Duẩn, còn dáo dác gọi nhau, “Tao đang đứng trước dòng chữ ga Hà Nội to đùng đây này”. Tìm được nhau rồi vẫn chưa hết, ném cho mình cái mũ bảo hiểm: “Chở đi!”, mặc cho mình ra sức than vãn “Vừa xuống tàu mệt lắm”... Rồi lại cười khúc khích như hai con dở với nhau. Ở với nhau từ ngày lên học đại học, bây giờ đã được 3 năm, nhưng chưa một lần cãi nhau. 

Bởi đơn giản, chúng tôi luôn tìm thấy những lúc hiểu nhau hơn hết từ những điều nhỏ nhặt ấy. Chửi nhau ấy, từ chối ấy, nhưng cuối cùng, vẫn luôn sát cánh bên nhau trong mọi thời điểm cơ mà.



Và, người cuối cùng, là anh. Đúng, khi ai đó nói rằng, tìm thấy được người mình yêu và yêu mình là điều hạnh phúc to lớn nhất của cuộc đời. Anh là chàng trai Hà Nội cao lớn và to béo, giống như một cái bóng cây che chắn cho tôi vậy. Tôi luôn nói đùa rằng, khoảng cách 60km giữa hai nhà và 6km giữa phòng trọ của tôi và nhà anh, khoảng cách nào cũng xa. Vì anh luôn bận rộn với công việc của mình nên chúng tôi ít khi gặp nhau, và cũng họa hoằn lắm, anh mới tranh thủ đón tôi được khi tôi lên Hà Nội. Nhưng, tình yêu của chúng tôi chưa bao giờ cạn. Tôi luôn tin tưởng vào bất cứ lời nói nào của anh, cũng giống như anh vậy. Và, những ngày có anh đợi ở ga tàu, sự rạng rỡ không giấu được luôn hiện hữu trong tôi. Anh dịu dàng đứng chờ tôi, và cũng im lặng giống như người bố, anh đội mũ, cài quai cẩn thận cho tôi, gạt nhẹ cái cần để chân của xe rồi mới hỏi tôi “Mệt không em?”. 

Anh lúc nào cũng dịu dàng như vậy, thiết tha như vậy. Bàn tay anh vuốt nhẹ những mái tóc vương trên má, đỡ lấy cái ba lô to sụ của tôi đặt lên gác xe. Sự chờ đợi của những ngày gần nhau mà không thể thấy nhau được như vỡ òa trong giây phút đó, những giây phút ngắn ngủi bên nhau trước khi anh đưa tôi về lại phòng và anh về nhà, tiếp tục chiến đấu với những dự án của mình, và chúng tôi lại khắc khoải trong những thời gian chờ đợi. Tôi luôn nhận ra anh ngay, lẫn trong những dòng người ngược xuôi, những bác xe ôm đang đón khách. Yêu nhau mà, chúng ta có thể thấy nhau ngay cả trong bóng tối, đúng không? Tôi leo lên xe sau anh, áp mặt vào bờ vai rộng lớn của anh, vòng tay qua bụng béo của anh. Anh nắm lấy tay tôi, bóp nhẹ những ngón tay, rồi thả ra và rồ ga, lẫn vào trong những ánh đèn rực rỡ trên đường... 

Tất cả những cảm xúc đó, chẳng phải là không có ai không trải qua. Nhưng với mỗi người, lại có những trải nghiệm khác nhau. Với tôi, đó là hạnh phúc. Là khi ngồi trên tàu, nhìn ra ngoài ô cửa sổ, ngẫm nghĩ, và thấy rằng lát sẽ có người chờ mình sẵn để đưa về, lúc nào cũng yên bình và ấm áp đến lạ. Không phải leo lên những chuyến bus đông đúc chật chội, không phải những chuyến xe ôm hay tắc xi với những con người lạ lùng và luôn luôn vì tiền,... tôi luôn mỉm cười nhẹ khi nghĩ đến những điều đó. Đúng, có người đợi ở sân ga, hay có người đợi tôi trong cả cuộc đời này, đó chẳng phải là niềm hạnh phúc vô bờ bến hay sao?

  • Vũ Thị Mai Thanh

Bài dự thi "Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn để lại bình luận cuối bài viết tại website hoặc like và chia sẻ lại link bài viết từ trang fanpage facebook.com/yeublogviet

VIẾT ĐỂ CẢM NHẬN HẠNH PHÚC, LAN TỎA HẠNH PHÚC VÀ NHẬN NHỮNG GIẢI THƯỞNG HẠNH PHÚC! 



MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top