Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có người đợi tôi ở sân ga

2014-06-30 00:15

Tác giả:


 Yêu 24/7 - Đúng, có người đợi ở sân ga, hay có người đợi tôi trong cả cuộc đời này, đó chẳng phải là niềm hạnh phúc vô bờ bến hay sao?

***

Ngày trước tôi hay đi ô tô để đi từ Hải Dương lên Hà Nội, nhưng từ ngày phát hiện ra có chuyến tàu Hà Nội - Hải Dương, tôi đâm ra mê mẩn loại phương tiện này đến thế. Tiếng tàu tu tu xình xịch, tiếng những người bán hàng rong vội vã đưa đồ cho khách, tiếng trẻ nhỏ, thanh âm vang lên của hồi còi dài, rồi những ô cửa song sắt chiều muộn màng với ánh nắng hắt vào, đó là tất cả những gì dội vào tâm trí đến dữ dội cho một kẻ mơ mộng như tôi. Nhưng hơn hết, tôi thích đi tàu, vì cảm giác, sẽ an toàn khi luôn có người đợi đón tôi ở sân ga, khi tôi bước xuống...

Người đầu tiên, chắc phải là bố tôi. Ông 40 tuổi. Ông luôn ngồi trên chiếc xe của mình, im lặng hút thuốc và đợi tôi. Khi mà tàu có lỡ mất năm mười phút, ông lại vội nhấc điện thoại lên, gọi cho tôi. “Con đi đến đâu rồi?” Nhưng vừa nhác thấy bóng tôi hớt hải và ngơ ngác bước ra từ đoàn tàu, ông lại trở về với cái dáng im lặng như tạc tượng của mình. Không có tiếng chào “con gái” dịu ngọt như bao người cha khác, ông cứ vẫn ung dung, mở cốp đưa mũ bảo hiểm cho tôi rồi lên xe nổ máy đi về. Chưa bao giờ ông và tôi nói chuyện với nhau được quá vài câu, nhưng ánh mắt khắc khổ của ông, đã nói lên tất cả tình yêu thương của một người cha dành cho con gái, cũng giống như việc đón tôi ở ga tàu là một sự chiều chuộng ân cần từ một người cha khép kín và nội tâm vậy.

Người thứ hai, đó là cô bạn thân. Mỗi khi nhắn tin bảo rằng, “Linh ơi lát đón tớ ở ga nhé!”, là nhận ngay được tin trả lời “Tao bận lắm!”. Nhưng hễ cứ còn 10 phút nữa là xuống tàu, tin nhắn lại đến từ cô bạn hay quên “Tao đang đợi rồi nhé”. Thế đấy, đôi khi niềm vui nhỏ nhỏ nhưng bất ngờ, còn hơn cả những thứ vật chất phù du kia. Đến lúc xuống tàu rồi, ra ngoài đường Lê Duẩn, còn dáo dác gọi nhau, “Tao đang đứng trước dòng chữ ga Hà Nội to đùng đây này”. Tìm được nhau rồi vẫn chưa hết, ném cho mình cái mũ bảo hiểm: “Chở đi!”, mặc cho mình ra sức than vãn “Vừa xuống tàu mệt lắm”... Rồi lại cười khúc khích như hai con dở với nhau. Ở với nhau từ ngày lên học đại học, bây giờ đã được 3 năm, nhưng chưa một lần cãi nhau. 

Bởi đơn giản, chúng tôi luôn tìm thấy những lúc hiểu nhau hơn hết từ những điều nhỏ nhặt ấy. Chửi nhau ấy, từ chối ấy, nhưng cuối cùng, vẫn luôn sát cánh bên nhau trong mọi thời điểm cơ mà.



Và, người cuối cùng, là anh. Đúng, khi ai đó nói rằng, tìm thấy được người mình yêu và yêu mình là điều hạnh phúc to lớn nhất của cuộc đời. Anh là chàng trai Hà Nội cao lớn và to béo, giống như một cái bóng cây che chắn cho tôi vậy. Tôi luôn nói đùa rằng, khoảng cách 60km giữa hai nhà và 6km giữa phòng trọ của tôi và nhà anh, khoảng cách nào cũng xa. Vì anh luôn bận rộn với công việc của mình nên chúng tôi ít khi gặp nhau, và cũng họa hoằn lắm, anh mới tranh thủ đón tôi được khi tôi lên Hà Nội. Nhưng, tình yêu của chúng tôi chưa bao giờ cạn. Tôi luôn tin tưởng vào bất cứ lời nói nào của anh, cũng giống như anh vậy. Và, những ngày có anh đợi ở ga tàu, sự rạng rỡ không giấu được luôn hiện hữu trong tôi. Anh dịu dàng đứng chờ tôi, và cũng im lặng giống như người bố, anh đội mũ, cài quai cẩn thận cho tôi, gạt nhẹ cái cần để chân của xe rồi mới hỏi tôi “Mệt không em?”. 

Anh lúc nào cũng dịu dàng như vậy, thiết tha như vậy. Bàn tay anh vuốt nhẹ những mái tóc vương trên má, đỡ lấy cái ba lô to sụ của tôi đặt lên gác xe. Sự chờ đợi của những ngày gần nhau mà không thể thấy nhau được như vỡ òa trong giây phút đó, những giây phút ngắn ngủi bên nhau trước khi anh đưa tôi về lại phòng và anh về nhà, tiếp tục chiến đấu với những dự án của mình, và chúng tôi lại khắc khoải trong những thời gian chờ đợi. Tôi luôn nhận ra anh ngay, lẫn trong những dòng người ngược xuôi, những bác xe ôm đang đón khách. Yêu nhau mà, chúng ta có thể thấy nhau ngay cả trong bóng tối, đúng không? Tôi leo lên xe sau anh, áp mặt vào bờ vai rộng lớn của anh, vòng tay qua bụng béo của anh. Anh nắm lấy tay tôi, bóp nhẹ những ngón tay, rồi thả ra và rồ ga, lẫn vào trong những ánh đèn rực rỡ trên đường... 

Tất cả những cảm xúc đó, chẳng phải là không có ai không trải qua. Nhưng với mỗi người, lại có những trải nghiệm khác nhau. Với tôi, đó là hạnh phúc. Là khi ngồi trên tàu, nhìn ra ngoài ô cửa sổ, ngẫm nghĩ, và thấy rằng lát sẽ có người chờ mình sẵn để đưa về, lúc nào cũng yên bình và ấm áp đến lạ. Không phải leo lên những chuyến bus đông đúc chật chội, không phải những chuyến xe ôm hay tắc xi với những con người lạ lùng và luôn luôn vì tiền,... tôi luôn mỉm cười nhẹ khi nghĩ đến những điều đó. Đúng, có người đợi ở sân ga, hay có người đợi tôi trong cả cuộc đời này, đó chẳng phải là niềm hạnh phúc vô bờ bến hay sao?

  • Vũ Thị Mai Thanh

Bài dự thi "Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn để lại bình luận cuối bài viết tại website hoặc like và chia sẻ lại link bài viết từ trang fanpage facebook.com/yeublogviet

VIẾT ĐỂ CẢM NHẬN HẠNH PHÚC, LAN TỎA HẠNH PHÚC VÀ NHẬN NHỮNG GIẢI THƯỞNG HẠNH PHÚC! 



MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top