Cô đơn nơi đất khách
2023-07-07 02:10
Tác giả:
Huỳnh Thị Ngọc
blogradio.vn - Một điệu nhạc sôi động bất chợt vang bên tai, tôi mới giật mình thức dậy. Là tiếng chuông báo thức, tiếng chuông đưa tôi về với thực tại, có chút hơi nuối tiếc, tôi thở dài và nhận ra đây chỉ là một giấc mơ. Bên tai tôi lại là tiếng kèn ting ting inh ỏi, tiếng khách gọi món và tiếng xoong chảo lạch cạch ở dưới quán cơm. Lúc đó, ôi muốn thốt lên rằng liệu có thể nào cho khoảnh khắc này, ngưng đọng lại, để tôi chìm vào giấc mơ và mơ tiếp được không?
***
Cuộc sống của tôi nơi đất khách lúc bấy giờ là lo sao chạy hàng kịp để buôn bán cho khách. Khi ấy tôi chỉ biết một điều tôi phải cố gắng kiếm thật nhiều tiền để bớt sự lo toan của cha mẹ, để có một khoản phí trong tương lai cho việc đi học cái ngành mà tôi theo đuổi.
Mỗi ly trà đá, mỗi phần ăn tôi bưng ra phục vụ cho khách, tôi đều nhắn nhủ bản thân đây là miếng ăn của tôi đấy, phải làm cho tốt. Thân và đầu của tôi nặng trịch, tôi chạy đôn chạy đáo trong cái thở hổn hển của bản thân. Đều khó khăn nhất với tôi lúc bấy giờ, đó là sự chậm chạp, dù tôi cố gắng lê đôi chân mình nhanh đến đâu, nhưng vẫn không tập trung nổi. Cũng do cái tai nạn hồi tôi học kì hai năm lớp mười, dù không biểu hiện chấn thương ra bên ngoài. Nhưng mấy tháng sau đó, tôi bắt đầu quên tên những người bạn, tiếp thu bài học thì rất chậm, làm gì cũng chậm, muốn nhanh cũng không được. May là tôi còn ý thức, lý trí còn giữ được, chỉ học khó hiểu bài hơn bạn bè tôi thôi. Tâm trí tôi như đi mây về gió, nó như đi đến cái thế giới mộng mơ nào mà ở nơi đó, có những dải mây hồng hồng, tím tím không thể nào hiểu nổi.
Nhưng đấy không phải là cái khiến tôi buồn nhất. Tôi vẫn lạc quan với vấn đề đó cơ mà. Người ta biết được hoàn cảnh của tôi, họ cũng thông cảm và cho tôi cái ăn, cái mặc đầy đủ. Nhưng chính vì họ quan tâm tôi, càng khiến tôi cô đơn hơn. Cứ mỗi năm giờ chiều hễ có một bàn mà thực khách đến ăn là cả một gia đình, thì tôi lại khóc. Lúc ấy tôi chỉ ước rằng, có một phép màu, có thể cho tôi khung cảnh ăn cơm cùng gia đình như thế, đầm ấm như thế. Khi nghĩ đến đây, tự nhiên tôi thấy mủi lòng, tủi thân và bật khóc.
Tôi nhớ tiếng cười của cả nhà khi vừa ăn cơm, vừa nghe chị em tôi kể chuyện trường lớp, và cả sự ân cần chu đáo của ba mẹ tôi trong bữa cơm gia đình. “ Nè, miếng này của em, miếng này của con”, ”Hai đứa đừng thức khuya quá, giữ sức khỏe, mai thi nữa”. Còn bây giờ, tôi ra trường đời rồi, làm từ sáng đến tối khuya mới hết giờ làm việc. Giờ đây có muốn ba mẹ nói những câu ấy với mình cũng không được nữa.
Mặc dù bấy giờ là thời đại công nghệ rồi, việc gọi điện trực tuyến tôi cũng thấy khuôn mặt nụ cười ba mẹ tôi đấy, không giống như thời ba mẹ tôi chờ đợi mấy tháng thư mới đến tay. Thế nhưng, sao khó quá, lúc tôi có thời gian nghỉ ngơi, lại là giờ mẹ tôi phải lao vào công việc ở dưới quê nhà. Cũng có khi đến trưa, tôi nghỉ ngơi cùng lúc với khung giờ rảnh của mẹ. Nhưng kiệt sức, tôi chỉ biết mở cửa phòng và nằm ạch một cái, chìm vào giấc trưa để cố quên đi phút giây mệt mỏi hiện tại.
Rồi tự nhiên, tôi thấy mình được trở về ngôi nhà với gia đình mình. Dù những ngày mưa lụp xụp, phải chạy qua chạy lại hứng từng vũng nước mưa dột. Nhưng chỉ có những lúc như thế, tôi mới thấy lòng bình an lạ thường, tạm quên đi tiếng kèn xe inh ỏi, những dòng người qua lại tấp nập nơi chốn Sài Thành. Trên bàn ăn gia đình tôi lúc bấy giờ, là món canh chua cá lóc, món cá chốt kho tiêu thơm nức mũi, ăn vào ấm cả bụng, cùng nhau ngắm cơn mưa rào mùa hạ mà đôi chút se lành lạnh.
Hóa ra trước đây, tôi không hề quan tâm, giờ nghĩ lại, trong cõi lòng nhẹ nhàng đi. Rồi đột ngột, một điệu nhạc sôi động bất chợt vang bên tai, tôi mới giật mình thức dậy. Là tiếng chuông báo thức, tiếng chuông đưa tôi về với thực tại, có chút hơi nuối tiếc, tôi thở dài và nhận ra đây chỉ là một giấc mơ. Bên tai tôi lại là tiếng kèn ting ting inh ỏi, tiếng khách gọi món và tiếng xoong chảo lạch cạch ở dưới quán cơm. Lúc đó, ôi muốn thốt lên rằng liệu có thể nào cho khoảnh khắc này, ngưng đọng lại, để tôi chìm vào giấc mơ và mơ tiếp được không?
© Huỳnh Thị Ngọc - blogradio.vn
Xem thêm: Định Mệnh Đưa Hạnh Phúc Đến Bên Em
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.






