Cô đơn nơi đất khách
2023-07-07 02:10
Tác giả:
Huỳnh Thị Ngọc
blogradio.vn - Một điệu nhạc sôi động bất chợt vang bên tai, tôi mới giật mình thức dậy. Là tiếng chuông báo thức, tiếng chuông đưa tôi về với thực tại, có chút hơi nuối tiếc, tôi thở dài và nhận ra đây chỉ là một giấc mơ. Bên tai tôi lại là tiếng kèn ting ting inh ỏi, tiếng khách gọi món và tiếng xoong chảo lạch cạch ở dưới quán cơm. Lúc đó, ôi muốn thốt lên rằng liệu có thể nào cho khoảnh khắc này, ngưng đọng lại, để tôi chìm vào giấc mơ và mơ tiếp được không?
***
Cuộc sống của tôi nơi đất khách lúc bấy giờ là lo sao chạy hàng kịp để buôn bán cho khách. Khi ấy tôi chỉ biết một điều tôi phải cố gắng kiếm thật nhiều tiền để bớt sự lo toan của cha mẹ, để có một khoản phí trong tương lai cho việc đi học cái ngành mà tôi theo đuổi.
Mỗi ly trà đá, mỗi phần ăn tôi bưng ra phục vụ cho khách, tôi đều nhắn nhủ bản thân đây là miếng ăn của tôi đấy, phải làm cho tốt. Thân và đầu của tôi nặng trịch, tôi chạy đôn chạy đáo trong cái thở hổn hển của bản thân. Đều khó khăn nhất với tôi lúc bấy giờ, đó là sự chậm chạp, dù tôi cố gắng lê đôi chân mình nhanh đến đâu, nhưng vẫn không tập trung nổi. Cũng do cái tai nạn hồi tôi học kì hai năm lớp mười, dù không biểu hiện chấn thương ra bên ngoài. Nhưng mấy tháng sau đó, tôi bắt đầu quên tên những người bạn, tiếp thu bài học thì rất chậm, làm gì cũng chậm, muốn nhanh cũng không được. May là tôi còn ý thức, lý trí còn giữ được, chỉ học khó hiểu bài hơn bạn bè tôi thôi. Tâm trí tôi như đi mây về gió, nó như đi đến cái thế giới mộng mơ nào mà ở nơi đó, có những dải mây hồng hồng, tím tím không thể nào hiểu nổi.
Nhưng đấy không phải là cái khiến tôi buồn nhất. Tôi vẫn lạc quan với vấn đề đó cơ mà. Người ta biết được hoàn cảnh của tôi, họ cũng thông cảm và cho tôi cái ăn, cái mặc đầy đủ. Nhưng chính vì họ quan tâm tôi, càng khiến tôi cô đơn hơn. Cứ mỗi năm giờ chiều hễ có một bàn mà thực khách đến ăn là cả một gia đình, thì tôi lại khóc. Lúc ấy tôi chỉ ước rằng, có một phép màu, có thể cho tôi khung cảnh ăn cơm cùng gia đình như thế, đầm ấm như thế. Khi nghĩ đến đây, tự nhiên tôi thấy mủi lòng, tủi thân và bật khóc.
Tôi nhớ tiếng cười của cả nhà khi vừa ăn cơm, vừa nghe chị em tôi kể chuyện trường lớp, và cả sự ân cần chu đáo của ba mẹ tôi trong bữa cơm gia đình. “ Nè, miếng này của em, miếng này của con”, ”Hai đứa đừng thức khuya quá, giữ sức khỏe, mai thi nữa”. Còn bây giờ, tôi ra trường đời rồi, làm từ sáng đến tối khuya mới hết giờ làm việc. Giờ đây có muốn ba mẹ nói những câu ấy với mình cũng không được nữa.
Mặc dù bấy giờ là thời đại công nghệ rồi, việc gọi điện trực tuyến tôi cũng thấy khuôn mặt nụ cười ba mẹ tôi đấy, không giống như thời ba mẹ tôi chờ đợi mấy tháng thư mới đến tay. Thế nhưng, sao khó quá, lúc tôi có thời gian nghỉ ngơi, lại là giờ mẹ tôi phải lao vào công việc ở dưới quê nhà. Cũng có khi đến trưa, tôi nghỉ ngơi cùng lúc với khung giờ rảnh của mẹ. Nhưng kiệt sức, tôi chỉ biết mở cửa phòng và nằm ạch một cái, chìm vào giấc trưa để cố quên đi phút giây mệt mỏi hiện tại.
Rồi tự nhiên, tôi thấy mình được trở về ngôi nhà với gia đình mình. Dù những ngày mưa lụp xụp, phải chạy qua chạy lại hứng từng vũng nước mưa dột. Nhưng chỉ có những lúc như thế, tôi mới thấy lòng bình an lạ thường, tạm quên đi tiếng kèn xe inh ỏi, những dòng người qua lại tấp nập nơi chốn Sài Thành. Trên bàn ăn gia đình tôi lúc bấy giờ, là món canh chua cá lóc, món cá chốt kho tiêu thơm nức mũi, ăn vào ấm cả bụng, cùng nhau ngắm cơn mưa rào mùa hạ mà đôi chút se lành lạnh.
Hóa ra trước đây, tôi không hề quan tâm, giờ nghĩ lại, trong cõi lòng nhẹ nhàng đi. Rồi đột ngột, một điệu nhạc sôi động bất chợt vang bên tai, tôi mới giật mình thức dậy. Là tiếng chuông báo thức, tiếng chuông đưa tôi về với thực tại, có chút hơi nuối tiếc, tôi thở dài và nhận ra đây chỉ là một giấc mơ. Bên tai tôi lại là tiếng kèn ting ting inh ỏi, tiếng khách gọi món và tiếng xoong chảo lạch cạch ở dưới quán cơm. Lúc đó, ôi muốn thốt lên rằng liệu có thể nào cho khoảnh khắc này, ngưng đọng lại, để tôi chìm vào giấc mơ và mơ tiếp được không?
© Huỳnh Thị Ngọc - blogradio.vn
Xem thêm: Định Mệnh Đưa Hạnh Phúc Đến Bên Em
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.






