Cô đơn nơi đất khách
2023-07-07 02:10
Tác giả:
Huỳnh Thị Ngọc
blogradio.vn - Một điệu nhạc sôi động bất chợt vang bên tai, tôi mới giật mình thức dậy. Là tiếng chuông báo thức, tiếng chuông đưa tôi về với thực tại, có chút hơi nuối tiếc, tôi thở dài và nhận ra đây chỉ là một giấc mơ. Bên tai tôi lại là tiếng kèn ting ting inh ỏi, tiếng khách gọi món và tiếng xoong chảo lạch cạch ở dưới quán cơm. Lúc đó, ôi muốn thốt lên rằng liệu có thể nào cho khoảnh khắc này, ngưng đọng lại, để tôi chìm vào giấc mơ và mơ tiếp được không?
***
Cuộc sống của tôi nơi đất khách lúc bấy giờ là lo sao chạy hàng kịp để buôn bán cho khách. Khi ấy tôi chỉ biết một điều tôi phải cố gắng kiếm thật nhiều tiền để bớt sự lo toan của cha mẹ, để có một khoản phí trong tương lai cho việc đi học cái ngành mà tôi theo đuổi.
Mỗi ly trà đá, mỗi phần ăn tôi bưng ra phục vụ cho khách, tôi đều nhắn nhủ bản thân đây là miếng ăn của tôi đấy, phải làm cho tốt. Thân và đầu của tôi nặng trịch, tôi chạy đôn chạy đáo trong cái thở hổn hển của bản thân. Đều khó khăn nhất với tôi lúc bấy giờ, đó là sự chậm chạp, dù tôi cố gắng lê đôi chân mình nhanh đến đâu, nhưng vẫn không tập trung nổi. Cũng do cái tai nạn hồi tôi học kì hai năm lớp mười, dù không biểu hiện chấn thương ra bên ngoài. Nhưng mấy tháng sau đó, tôi bắt đầu quên tên những người bạn, tiếp thu bài học thì rất chậm, làm gì cũng chậm, muốn nhanh cũng không được. May là tôi còn ý thức, lý trí còn giữ được, chỉ học khó hiểu bài hơn bạn bè tôi thôi. Tâm trí tôi như đi mây về gió, nó như đi đến cái thế giới mộng mơ nào mà ở nơi đó, có những dải mây hồng hồng, tím tím không thể nào hiểu nổi.
Nhưng đấy không phải là cái khiến tôi buồn nhất. Tôi vẫn lạc quan với vấn đề đó cơ mà. Người ta biết được hoàn cảnh của tôi, họ cũng thông cảm và cho tôi cái ăn, cái mặc đầy đủ. Nhưng chính vì họ quan tâm tôi, càng khiến tôi cô đơn hơn. Cứ mỗi năm giờ chiều hễ có một bàn mà thực khách đến ăn là cả một gia đình, thì tôi lại khóc. Lúc ấy tôi chỉ ước rằng, có một phép màu, có thể cho tôi khung cảnh ăn cơm cùng gia đình như thế, đầm ấm như thế. Khi nghĩ đến đây, tự nhiên tôi thấy mủi lòng, tủi thân và bật khóc.
Tôi nhớ tiếng cười của cả nhà khi vừa ăn cơm, vừa nghe chị em tôi kể chuyện trường lớp, và cả sự ân cần chu đáo của ba mẹ tôi trong bữa cơm gia đình. “ Nè, miếng này của em, miếng này của con”, ”Hai đứa đừng thức khuya quá, giữ sức khỏe, mai thi nữa”. Còn bây giờ, tôi ra trường đời rồi, làm từ sáng đến tối khuya mới hết giờ làm việc. Giờ đây có muốn ba mẹ nói những câu ấy với mình cũng không được nữa.
Mặc dù bấy giờ là thời đại công nghệ rồi, việc gọi điện trực tuyến tôi cũng thấy khuôn mặt nụ cười ba mẹ tôi đấy, không giống như thời ba mẹ tôi chờ đợi mấy tháng thư mới đến tay. Thế nhưng, sao khó quá, lúc tôi có thời gian nghỉ ngơi, lại là giờ mẹ tôi phải lao vào công việc ở dưới quê nhà. Cũng có khi đến trưa, tôi nghỉ ngơi cùng lúc với khung giờ rảnh của mẹ. Nhưng kiệt sức, tôi chỉ biết mở cửa phòng và nằm ạch một cái, chìm vào giấc trưa để cố quên đi phút giây mệt mỏi hiện tại.
Rồi tự nhiên, tôi thấy mình được trở về ngôi nhà với gia đình mình. Dù những ngày mưa lụp xụp, phải chạy qua chạy lại hứng từng vũng nước mưa dột. Nhưng chỉ có những lúc như thế, tôi mới thấy lòng bình an lạ thường, tạm quên đi tiếng kèn xe inh ỏi, những dòng người qua lại tấp nập nơi chốn Sài Thành. Trên bàn ăn gia đình tôi lúc bấy giờ, là món canh chua cá lóc, món cá chốt kho tiêu thơm nức mũi, ăn vào ấm cả bụng, cùng nhau ngắm cơn mưa rào mùa hạ mà đôi chút se lành lạnh.
Hóa ra trước đây, tôi không hề quan tâm, giờ nghĩ lại, trong cõi lòng nhẹ nhàng đi. Rồi đột ngột, một điệu nhạc sôi động bất chợt vang bên tai, tôi mới giật mình thức dậy. Là tiếng chuông báo thức, tiếng chuông đưa tôi về với thực tại, có chút hơi nuối tiếc, tôi thở dài và nhận ra đây chỉ là một giấc mơ. Bên tai tôi lại là tiếng kèn ting ting inh ỏi, tiếng khách gọi món và tiếng xoong chảo lạch cạch ở dưới quán cơm. Lúc đó, ôi muốn thốt lên rằng liệu có thể nào cho khoảnh khắc này, ngưng đọng lại, để tôi chìm vào giấc mơ và mơ tiếp được không?
© Huỳnh Thị Ngọc - blogradio.vn
Xem thêm: Định Mệnh Đưa Hạnh Phúc Đến Bên Em
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.






