Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có ai hiểu nỗi đau của mối tình tan vỡ?

2011-01-25 10:19

Tác giả:


Blog Việt

(Gửi tặng: Anh!)

Anh biết không? Sao hôm nay lá rơi nhiều thế và gió rít mạnh hơn  em lạnh quá, nhưng liệu đó là lạnh của bầu trời hay lạnh trong tâm hồn em? Em bước đi trong lòng nặng trĩu  đôi mắt em buồn hay khung cảnh kia khiến em buồn.

Trên phố em nghe lại một đoạn ca khúc trữ tình hay thât. Bàn tay em run run khi chào vào tay nắm của quán café nhưng tại sao đôi chân em không muốn bước.Em thấy anh ngồi đó,trước mắt là tách café đen mà trước đây anh đâu uống loại này.Phải chẳng, anh đang có nhiều tâm sự.Em hít thở thật sâu rồi bước vào .Lần nay , em đang ngồi đối diện anh và sẵn sàng nghe mọi điều anh nói.Nhưng khoảnh khác đó im lặng khá lâu.Chúng ta nhìn nhau tự dưng trong ánh mắt có sự dò xét bối rối.

Cuối cùng, em vẫn được nghe cái điều mà từ bấy lâu nay em suy nghĩ trở thành sự thật. Em gật đầu chấp nhận, và buộc mình phải chấp nhận.Tuy vậy, lúc đó em đã rất shock. Tách café rơi xuống đất vỡ tan.

 Đúng – nó vỡ rồi anh!

 Cái gì vỡ thì dù hàn gắn nó cũng để lại một vết hằn lớn. Nỗi đau trong em cũng vậy cứa sâu nhức nhối. Khoảnh khắc thời gian lúc đó tưởng chừng như ngưng đọng. Em lao đi như một chiếc tên hướng thẳng về phía trước mà cũng không hiểu sẽ đi về đâu? Em nghe trong gió hình như anh đang gọi tên em, hay anh đuổi theo em ư? Không anh đừng làm thế, đừng bước lại gần em. Xin anh đừng níu kéo em dù chỉ bằng một lời nói hay một ánh nhìn. Xin anh đừng ném ánh mắt thương hại về phía em. Em không muốn thế, ngàn lần không muốn thế.

Ảnh minh họa: vi.sualize

 Em lẩn trốn vào một góc khuất, cảnh vật chỉ còn lại ánh đèn đường heo hắt và em. Xin anh đừng tìm em! Trái tim như nhảy trong lồng ngực dồn dập, em đợi bình tĩnh lại mới bước đi. Cất từng bước nặng trĩu lên lề đường, em bỗng nhận ra:

 Bầu trời hôm nay nhiều sao quá, ánh sao li ti tạo thành những đốm sáng nhấp nháy, đơn độc.Trên đường nhiều đôi bên nhau quá em bỗng tủi thân.

 Giọt nước đang lăn trên má em nóng hổi mặn chát. Không! Đó chỉ là giọt nước, em sẽ không khóc đâu anh. Căn nhà tối quá, em ngồi thu mình lại, bậu cửa nơi ánh trăng hắt vào sáng lờ mờ.Thoang thoảng trong gió mùi lá cây hăng hắc. Ban công nhà đối diện những chậu dương xỉ run rẩy, bầu trời ngoài kia tím sẫm, tiếng nhạc dương cầm hắt lên nền trời chua xót. Em tự hỏi:

 Liệu anh có quá lạnh lùng và kiêu bạc, hay em chỉ là cô bé ngang bướng. Anh không thuộc về thế giới của riêng em và có lẽ em không bao giờ nên đặt chân và thế giới của anh. Suy nghĩ lại em vẫn chỉ nông nổi, ít tuổi, yêu anh bằng thứ tình yêu trong sáng và chân thành. Anh đâu biết em viết truyện là để anh hiểu về con người em hơn, hiểu rằng em cũng có đủ tình yêu và sự hi sinh cao thượng với nụ cười trên  môi. Đôi khi em rất muốn khóc những lúc em đau đớn nhất, nhưng nước mắt không thể tuôn ra, có lẽ nó bị khô cạn ở thời gian nào đó. Anh đã từng yêu em, yêu từ nụ cười, giọng nói, hình dáng và thói quen. Anh đã có lần thừa nhận. Nhưng sao lúc đấy mắt anh nhìn em buồn quá!

 Em muốn hỏi, muốn biết, muốn nghe sự khao khát thiêu đốt con tim em, em yêu anh. Nhưng dù yêu em đến đâu anh cũng không dám bộc lộ. Anh sợ ư? Anh sợ cởi bỏ vẻ bề ngoài để tồn tại một tình yêu mãnh liệt, anh sợ những tia nhìn soi mói, bàn tán về chuyện của chúng ta.  

 Còn em lại khác. Em dám đâu tranh, dám nói những điều em nghĩ dù khát khao bên anh trở thành cháy bỏng…

 Mệt quá em thiếp đi trong giấc mơ em thấy anh đang ôm em, người anh ấm và mùi hương quen thuộc quá, em cứ ôm anh thật chặt tựa hồ như ai đó sẽ cướp anh khỏi em bất cứ lúc nào. Nhưng bàn tay anh từ từ rời khỏi em, em có bám víu nhưng chỉ thấy anh lờ mờ trong sương. Em choàng tỉnh, đôi mắt em ướt đẫm, hình ảnh anh biến mất và thay vào đó là cảm giác nhói lạnh sống lưng.Trên gối loang lổ vệt nước mắt còn ướt. Hai tay em đang tự siết chặt bản thân mình, đôi tay em ôm không phải anh mà là chính em. Giấc mơ liệu có phần nào xoa dịu khoảng trống hụt hẫng trong em. Em trở lại đây cảnh vật vẫn đẹp và thanh bình như lần anh đua em đến. Em tự hỏi:

 Liệu anh có trở lại đây cùng với người con gái nào khác ngoài em không?

Ảnh minh họa: vi.sualize

 Dường như đã lâu kể từ ngày anh đi, em chưa có ngày cuối tuần thực sự, ngày còn anh thứ 7 của em tràn ngập tiếng cười và những nụ hôn. Ngày không anh chỉ còn là âm thanh ảm đạm của đêm buồn hay quay cuồng trong rock. Đã lâu em chọn cho mình một hướng đi luôn có sự đồng hành của anh. Thời gian bên anh, đủ cho một khu vườn trở nên xanh tươi, thời gian bên anh em có được điều gì?

 Em tạo cho mình cách sống buông thả, nhu nhược và yếu đuối. Em tạo cho anh lòng kiên nhẫn, sự hi sinh và trái tim yêu thương đầy trách nhiệm. Suốt thời gian đó, anh chưa từng làm em thất vọng dù đó chỉ là điều cỏn con. Sự hoàn hảo đó của anh đã khiến em nhìn lại mình, để rồi giật mình thoảng thốt anh đã hòa tan em . Và bởi mải sống trong tình yêu của anh em đánh mất đi sự mạnh mẽ của chính mình, đánh mất luôn cả những gì trước đây khiên trái tim anh gục ngã.

 Em trở lại những con đường chúng ta đã đi qua, bất ngờ thấy anh trên phố với người con gái khác và nụ cười lấp lánh trên môi anh, ngày xưa anh cũng thường cười với em như thế. Bậm môi rồ ga, em vượt qua mặt anh để lại nụ cười khinh khỉnh trên gương mặt sửng sốt của anh mà sao nghe đau nhói nơi tim. Em lao nhanh vào sàn nhảy quay cuồng trong ánh đèn điên dại. Vớ lấy ngay kẻ nào đó đến mời em nhảy. Trong ánh đèn mờ ảo, em gục đầu lên vai hắn khóc ngon lành.

 Em tự hỏi chính mình, tình yêu đi vào ngõ tối lối ra thất lạc nơi nào, người ta yêu nhau 1 năm 1 tháng hay nhiều hơn thế nữa, điều đó không đơn giản như đếm các đốt ngón tay mà đó là phép tính của lòng yêu thương và sự chịu đựng điều này trở nên rất riêng trong tình cảm của chúng ta, khiến trái tim em day dứt mãi.

 Nhưng sau tất thảy những chuyện em làm liệu em đã sai. Không em vẫn nhận ra lý trí đang hiện diện rằng em không thể ở bên anh được nữa. Dù em đã cố quên anh trong bản nhạc ầm ĩ, hay trong vũ điệu điên cuồng của bar hay trong tiềm thức của chính mình.  Em vẫn không thể quên, và dù cho tình yêu của chúng mình có lẻ bao nhiêu ngày nữa thì đâu dễ dàng cắt bỏ và lãng quên phải không anh? Trái tim em đã rất đau ,những hơi thở nặng nề và khó nhọc trong lồng ngực. Anh biết không?

 Không anh sẽ không hiểu thế nào là nỗi đau của mối tình tan vỡ.

 Lao đi như một kẻ chốn chạy trên đường, em ra bến sông ngắm đèn nhiều mầu sắc hắt lên mặt nước.Mà em thấy lòng nhẹ nhõm hơn.

 Ngày xưa, anh ghét nơi này lắm, nhưng giờ em làm tất cả những gì anh không thích. Gọi một li cafe đen không đường và tận hưởng vị đắng tê tê đầu lưỡi. Em nhận thấy trong vị đắng cafe có vị mằn mặn của nước mắt. Nếu được ước em sẽ ước không có những ngày nghỉ cuối tuần, không có phút nghỉ ngơi, không có anh và không có cả cái tình yêu tan vỡ của em. Em muốn lãng quên tất cả, mọi thứ bụi trần và nhày nhụa nơi cuộc sống này. Em đã có thời điểm không tin ai bởi em nghĩ nó chỉ là những bộ mặt giả tạo được bôi vẽ lớp đạo đức hời hợt khoa chương.

 Em đang sống những ngày không anh đây, em lao đầu vào học và làm việc như điên như dại để rồi khi thảnh thơi em lại thấy xót xa. Anh vẫn đem đi sự khát khao cháy bỏng nơi em như người lữ hành phương xa không cư trú. Anh vẫn nhìn em bằng ánh mắt nâu sậm nửa khích lệ và động viên. Nhung giây phút thế giới xung quanh em như đảo lộn khi anh nói, quên anh đi....

Em đã tháo chạy tưởng chừng như con nhóc bị cướp mất thứ đồ chơi quen thuộc. Lúc đấy trái tim em như vỡ ra làm muôn mảnh và mảnh nào cũng chứa đầy hình bóng của anh.

 Dù cho thành phố này chỉ còn lại mình em, những xao động xung quanh không làm em vơi đi nỗi khát khao bùng cháy trong lòng. Ai bảo rằng em đã hết yêu? Ai nói trái tim em đã bào mòn và chai sạn? Ai nói với em những lời cay đắng thế. Có phải anh hay chính con tim em mách bảo. Em vội quay đi giấu những giọt nước mắt nóng hổi vừa rơi. Thế là hết tạm biệt anh, tạm biệt tất cả, tạm biệt tinh yêu chưa đặt tên của em!

 Nhận ra một điều qua trọng và sâu sắc: Có lẽ con người ta chỉ cảm thấy cuộc sống tươi đẹp hơn là bởi vì đã có lần bị tổn thương!

  •  Gửi từ email Mecggi - mecggi89@

Click vào đây để biết thêm thông tin về tuyển tập sách mới phát hành: "Thư gửi người yêu cũ" của Blog Việt

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.

Khó buông

Khó buông

Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.

Đơn phương

Đơn phương

Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.

Xuân về nghe điệu hát Then

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

back to top