Chuyện tình ở New York (Phần 8)
2008-12-16 09:51
Tác giả:
Blog Việt - "You can tell me your name and i will tell him to call you back" (Cô có thể cho tôi biết tên và tôi sẽ nói anh ấy gọi lại cho cô!). Tự nhiên giọng cô trợ lý lạnh tanh vẻ khó chịu. "Can i have his phone number? i’m his friend" (Tôi có thế có số điện thoại của anh ấy được không, chúng tôi là bạn). "Oh, i’m sorry, we can not do that, you can leave your information here and we would confirm him" (Rất tiếc là không được, cô có thể để lời nhắn lại đây và tôi sẽ đưa lại cho anh ấy). Thấy hơi nản, không sao, để lại địa chỉ thì để, dù sao tôi đã tìm ra chốn này, Ryan off hôm nay thì tôi sẽ on vào ngày anh on! Nhưng quả thật lúc đấy thấy bất an lắm, vì nét mặt của cô trợ lý rất cau có.Tôi xin một mảnh giấy nhỏ và cái bút, cô ta có một hành động rất bất lịch sự, lúc đó có một cái bút ngay trước mặt tự nhiên cô ta giật lấy và giả vờ ngồi…viết gì đó còn đưa cho tôi một cái bút khác trên bàn có cái dây (mà chống ăn cắp hay là cầm đi lung tung ấy). Eo ôi cái dây vừa ngắn vừa cứng, viết xiên xiên xẹo xẹo, xấu tính thế là cùng! Chả sao, làm thế cũng chẳng được tích sự gì, tôi vẫn ghi được tên, số điện thoại và email của mình vào tờ giấy, không quên ghi chữ "painful eyes" mở ngoặc bên cạnh chữ Hà Kin để anh ta nhận ra tôi! Đưa tờ giấy, nàng nhận cho vào trong ngăn kéo, rồi nở một nụ cười nhìn thấy nham hiểm "I’ll give him". Tôi cảm ơn và đi ra, quay lưng lại cái mắt tôi nhíu lại, hừm, để xem "he’ll get it" không!

Minh họa: Theo Blog Hà Kin
Lúc đó tôi rất phấn khích và sung sướng. Đúng là có mất mát một cái gì lúc tìm lại được sao mà sung sướng đến thế. Thực lòng mà nói, không phải tôi đang rất vui vì tôi có hy vọng gặp đựoc anh, mà do tôi thích cảm giác tôi đã kiên trì làm được một việc gì đó mà thành công, cho dù đôi khi có những việc rất vô nghĩa! Tôi rất sợ thất bại!
Đảo nơi tôi sống là một đảo rất nhỏ nằm giữa hai quận
Tôi hỏi ông tại sao giá rét thế mà ông vẫn viết. Và ông viết được bao nhiêu rồi? Ông nói rằng ông rất thích viết, và không phủ nhận bây giờ cuộc sống ngòai viết và tivi ra, ông còn biết làm gì. Nhưng bù lại, viết khiến ông cảm thấy mình có ích, và là niềm vui thú vui chẳng khác gì một người lành lặn khác. "Joy or happiness, its within yourself, girl". Tôi không bao giờ quên câu này. Bạn đẹp thì sao, giầu thì sao, nghèo thì sao, khuyết tật hay lành lặn? Chỉ cần trong lòng mình bạn tự khiến mình hạnh phúc thì mọi thứ phân biệt trên sẽ trở nên vô nghĩa! Ông nói rằng, thực ra, ông rất hay để ý mỗi lần tôi đi qua chào ông, vì mấy lẽ, vì chúng tôi rất hay chạm mặt nhau, vì ông chả thấy có ai cũng thích ven sông và giá lạnh như ông cả, và vì lúc nào tôi cũng cười rất to để chào ông. Tôi nói rằng hôm nay tôi rất vui vì vừa được làm một việc rất thú vị. Ông bảo tôi thích lắm hả, vậy thì hãy đứng ở bờ sông hét to lên một cái đi, thử xem sao! Tôi hét thật, hét thật to, rồi lắc đầu thật mạnh, tóc rũ cả ra, rồi lại cười, cảm thấy cuộc đời sao thú vị. Ông giơ ngón cái gật gù: "Wonderful, you’re worth it". Có lẽ tôi sẽ nói chuyện với ông già này nhiều hơn!
Ngủ đã, tối đấy tôi nấu cơm rất ngon và rửa bát, không đùn đẩy cho thằng em trai nữa. Chắc nó đặc biệt lúc nào cũng thích tôi vui như vậy!
Buổi sáng, đến tiệm nail. Tôi không nói gì, chỉ nói chuyện linh tinh, thế rồi. "Em tìm được anh chàng đấy chưa?". Tôi không biết nói dối, nên ngập ngừng và nói: "Dạ, hôm qua em tìm được địa chỉ, có thể là nơi làm việc, nhưng không chắc có gặp được không?" "Em đuổi anh về để tự đi tìm một mình nhé!" "Không, trên đường về, tình cờ em nhớ ra thôi!". Anh chủ cười: "Các cô gái bây giờ ghê gớm lắm". "Haha, cũng thường thôi!". "Em thích đi học trang điểm không? Có bà bạn làm ở spa, anh dẫn em tới xem nhé?". Mắt tôi sáng rực: "Dạ vâng!". "Chiều nay nhé!". "Vâng". Anh chủ thật là tốt!
Buổi chiều, anh lái ô tô đưa tôi đi xuống tận chờ chợ Tàu, rẽ vào một góc phố nhỏ có một tiệm spa lọt thỏm của người Hoa. Bên trong nhân viên lại là người da trắng, và khách cũng toàn người rất sang trọng, chỉ có bà chủ người Hoa ngồi quầy thu tiền và tiếp khách. Bà chủ vừa nhìn thấy anh chủ đã cười toe toét và làm luôn một tràng tiếng Quảng Đông, hai người vừa nói vừa nhìn tôi. Anh chủ gọi tôi lại, giới thiệu:
- This is Mei Chow, she’s a make up artist (Đây là Mei Chow, cô ấy là chuyên gia trang điểm)
- This is Hà Kin, she wants to learn make up, just some tricks, haha (Còn đây là Hà Kin, cô ấy muốn học trang điểm, chỉ một số thủ thuật thôi, haha)
Bà chủ có ánh mắt rất sắc sảo và một dáng vẻ quý phái, nhìn tôi cười rất lịch sự.
- You’re Vietnamese? i like your special features (chắc ý là khuôn mặt của tôi). Its gonna be interesting to make you up (Cô là người Việt
Cũng hơi chột dạ, vì nếu phải bỏ tiền ra để học thì tôi sẽ không có tiền, mấy thứ này rất đắt đỏ. Tôi định bụng trở về sẽ hỏi anh chủ sau. Bà chủ nói rằng ở đây có một cô gái cũng là người Việt đang học make up, có thể chúng tôi sẽ làm bạn. Tôi để ý, lúc tôi bước vào, mấy nhân viên ở đây đều nhìn tôi, có một cô còn nháy mắt, thấy bớt xa lạ. Cuối cùng, anh chủ bảo sẽ cho tôi xuống đây một tuần 2 buổi học make up.
Trên đường về, tôi nói rằng tôi không có tiền để học make up. Anh vừa lái vừa mỉm cười, im lặng một lúc, rồi nói: "Anh thấy em có năng khiếu mà, đừng lo, học đi, bả đó là bạn tâm giao của anh, không tiền nong chi đâu!". "Cố lên nhé!". "Thật ạ, dạ vâng". Tự cảm thấy mình may mắn. "Em sẽ học thứ ba thứ sáu nhen!". “Vâng!”
Chiều về nhà, lại hỏi bé em: "Có ai điện thoại không?" "Không!". Ghét thật, hôm nay thì phải đi làm rồi chứ, phải đưa tờ giấy rồi chứ, không lẽ chả qu an tâm tới mình à! Thế phí bao công đi tìm à? Tức quá, nhưng mà…có thể bà trợ lý ỉm đi thì sao, nhỡ đâu nàng ta có tình ý hay thậm chí là bạn gái của Ryan thì sao?
Hừm, ghét thật, chờ thêm mấy hôm nữa xem sao.
Thứ ba, tôi đi học make up buổi đầu tiên. Cảm thấy ngài ngại hay sao đó. Buổi đầu tiên, tôi chỉ có ngồi xem họ làm tóc và make up. Cô nhân viên nháy mắt hôm nọ rất nhiệt tình cho tôi xem, tuy nhiên không nói quá nhiều vì vừa trang điểm vừa nói nhiều bất lịch sự, tôi chỉ thích xem cô ấy phối màu. Điểm đặc biệt là, họ có mấy bộ trang điểm khác nhau, mỗi đối tượng là một bộ, không giống cánh trang điểm ở nhà, lúc nào cũng kè kè duy nhất một cái hộp trang điểm to đùng, ai cũng như cừu Dolly!
Tôi gặp cô bé nhân viên người Việt mà bà Mei Chow đã nhắc tới. Cô bằng tuổi tôi, da trắng bóc, tóc dài, trông cũng dễ thương, giọng lơ lớ nửa nam nửa bắc, trông đối ngược với tôi. Ngồi nói chuyện, được biết gia đình cũng kinh doanh nail, ở tận khu
Buổi chiều, cô bé đó xin về sớm vì có "bạn" tới đón. Tôi nhìn qua, một anh chàng khá thấp, chỉ khoảng mét 6 mấy, nhưng khuôn mặt nói chung là…đẹp trai. Anh ta làm tôi để ý, bởi vì, nhìn vừa châu Á vừa…Hispanic (có nét Tây Ban Nha) chẳng biết là chủng tộc gì, tôi dự định sẽ hỏi lại cô bé kia ngày hôm sau.
Thế rồi, thứ tư thứ năm…tuyệt nhiên không một cú điện thoại, một cái email. Tôi chắc rằng tờ giấy nhắn của tôi đã bị ỉm đi. Tôi quyết một lần, "chót thì chét". Cô trợ lý kia đã vô tình để lộ một thông tin, đó là lúc cô ta hỏi : "Ryan Xas you mean?" Nghĩa là tên anh có thêm chữ "as" đằng sau, tôi đã bị thiếu. Tôi bắt tay vào viết cái email lần cuối (tự nhủ) với cái đuôi as đằng sau!
Anh chủ vẫn hay liếc xem tôi có tìm ra "thủ phạm" không? Tôi bảo chịu rồi, anh bảo tôi đừng buồn. Anh rất hay kể cho tôi nghe chuyện tình yêu "xa xưa" của anh, "nhiều dữ vậy rồi mà giờ lại cô đơn đấy", mắt hấp háy.

Hình ảnh minh họa: Tagledweb
Hôm nay thứ sáu, trời lạnh nhưng sạch sẽ và khô thoáng. Là ngày…Valentine. Anh chủ đề nghị tôi lên tiệm buổi sáng giúp việc vì ngày đó đông khách, chiều hãy tới spa để học make up. Buổi sáng đông thật, các nàng thi nhau tới tân trang móng tay móng chân để đi chơi, lúc đó quán vắng cũng thành đông, làm việc không xuể. Hôm đó tôi được ngồi vẽ mệt nghỉ. Mệt nhoài, 12h trưa. Anh chủ bảo tạm nghỉ đã, rồi rủ tôi đi ăn. Tôi và anh ta đi vào một quán ăn Ý ngay gần tiệm để vào cho nhanh. Chả hiểu sao cả buổi cứ ngồi nhìn tôi ăn, làm tôi ngại quá, và cứ cúi xuống cười một mình.
Tôi phải xuống spa, anh chủ bảo: "Chiều về sớm nhé, giữ sức khỏe"
Trên đường xuống spa, tôi thấy cứ buồn buồn sao vậy. Hôm nay là ngày Valentine, chả có gì đặc biệt, được cái thiên hạ ai cũng xinh đẹp. Hừm, thôi kệ, cũng quan trọng gì!
Hôm đó spa rất đông, tôi cũng phải xắn tay vào làm việc chứ không được nhìn, cũng được sờ nắn trên những trường hợp "dễ chữa", sau đó vẫn về tay chuyên gia chỉnh sửa lại. Một ngày bận rộn và đựoc thực tập đáng kể. Tôi và cô bé người Việt xin về sớm, vì tôi khá mệt, và nàng kia cũng phải đi Valentine.
Đi xuống bến tàu, hít một hơi thở dài, lại nghĩ giá mà có một anh đẹp trai diễu đi diễu lại thì hay biết mấy nhỉ? Tôi lại nhìn thấy cô người Việt kia với bạn trai ngay bến đối diện, bận quá tôi chưa kịp hỏi anh ta là người nước nào. Thấy tôi, cô nàng mỉm cười, anh bồ cũng nhìn tôi, và tận khi đã lên tàu rồi (lên trước tôi) anh ta vẫn liếc liếc tôi. Đúng là đàn ông nhỉ! Các đôi dập dìu qua lại, dù sao tôi đã quen ngày Valentine lúc nào cũng cô đơn rồi, nên chả buồn mấy! Đi qua ven sông, thấy ông già đang lăn xe đi dọc, chắc ông đi đâu đó. Tôi lại "Hi", ông bảo: "Happy Valentine lovely girl" (Valentine hạnh phúc nhé cô gái đáng yêu). Tôi nói với lại: "I have no Valentine" (Cháu không có Valentine). "Oh, you have!" (Ồ, cô có mà). Tôi cười và muốn hét lên, chả hiểu sao lại phấn khích thế!
Về nhà, check mail, thấy thư đã đi, nhưng chẳng thấy reply. "Có ai gọi điện không?" "Không!" Vẫn "Không!"
Cả nhà đã ăn cơm xong, tôi mệt ơi là mệt, vừa ngồi ăn cơm vừa xem tivi.
Điện thoại reo ngay bàn ăn cơm. Hờ hững tôi nhấc:
- Alô
- Hi, May i speak to Hà Kin?(Làm ơn cho tôi gặp Hà Kin!)
- This is Hà Kin, who is it? (Hà Kin đây, ai gọi đấy?)
- Hi, this is Ryan… (Xin chào, Ryan đây)

Hình ảnh đại diện của Hà Kin
Truyện Online – Theo Blog Hà Kin
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

