Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chuyện tình ở New York (Phần 6)

2008-12-16 09:32

Tác giả:


Blog Việt - Tôi mở thư, đếm thật nhanh sơ qua mấy địa chỉ email bị gửi trả. Hix, và, chỉ có…3 thôi. Một địa chỉ email đã đi. Đó là địa chỉ RyanX! Thật vui sướng! Tôi thở phào nhẹ nhõm. May quá, thế là tôi đã có hy vọng. Tự nghĩ mình cũng lanh lẹ thông minh tháo vát ra phết đấy chứ. Và, 15 phút dành cho mơ màng! 

 

Ngồi ngắm tuyết rơi dày đặc, cả bên ngoài đều được phủ một màu trắng tinh khiết. Lúc này đang là cuối tháng 1, cơ quan của mẹ cũng đang chuẩn bị đón Tết Nguyên đán. Tự nhiên thấy cảnh vật đẹp và trong sáng tới kỳ lạ. Thèm được nhảy tưng tưng ra cái sân trụi cỏ ngay trước cửa sổ, có mấy cái ghế đá và mấy chiếc đèn cổ được phủ trắng tuyết trông như trong tranh vẽ minh họa của mấy truyện cổ tích. Có vẻ như đã khỏe hẳn, "người buồn thì cảnh có vui bao giờ" thế nên người vui thì cảnh có là bóng đêm mịt mùng vẫn thấy…vui!

Thấy mẹ gõ cửa, ca cẩm:

- Khỏe chưa? Hôm qua đi đâu làm gì mà, ăn mặc thế nào để về đến nhà ra nông nỗi thế? Phải bảo vệ cái sức khỏe của mình chứ, ốm đau, có phải khổ thân mình đâu, khổ cả bố cả mẹ ra nữa chứ!!!

Lần nào mà tôi ốm do phong phanh hay do bất cẩn đều bị bố mẹ than vãn, mà quả thực thì cũng chẳng oan uổng gì (nhưng mà giả sử mẹ mà biết lý do thì mẹ có thông cảm cho không nhỉ) Mẹ lại hỏi:

- Thế ăn gì không? Mẹ hâm lại cái bánh pizza trong tủ lạnh cho ăn nhé?

Ối giời ơi, lại nhắc cái pizza mà đau lòng. Nhưng kể thì cũng thèm ăn thật, cho dù pizza này là pizza đông lạnh. Gật đầu cái rụp, ngồi hát vẩn vơ.

Nhà có tiếng gõ cửa, một cô hàng xóm cũng là người Việt, đang đi làm nail (là làm móng chân móng tay, nghề này là nghề độc chiếm của người Việt bên đó, kiếm rất khá) ngó qua chơi trước khi đi làm. Hôm nay thấy tôi dậy sớm, bèn hỏi han một chút. Rồi bất ngờ, cô ta bảo: "Cháu thích đi học trang điểm và đánh móng chân móng tay không?".Nghe móng chân móng tay thì tôi không thích. Nhưng nghe thấy trang điểm thì thích mê lên. Tôi đồng ý ngay tắp lự. "Thế đi luôn không?". "Ối, không cô ạ, cháu đang bị cảm". "Thế khỏe đi nhé, rồi đi, có khi kiếm được tiền đấy! Mai nhé, họ cũng cần người!". "Vâng ạ". Tôi cười hơi bị nhiều! 

Minh họa: Theo blog Hà Kin

No say, tôi lại lăn ra ngủ tiếp, có lẽ do uống thuốc nên vẫn còn mệt. 10h sáng, bất ngờ chuông điện thoại réo ầm ầm. Thằng em tôi uể oải chạy ra bên ngoài nghe máy, tôi nghe loáng thoáng: "You want to see Hà Kin? Yes, she’s home, wait for a moment" (Bạn muốn gặp Hà Kin, chị ấy đang ở nhà, xin đợt một chút). Tự nhiên tôi thót cả tim. Làm gì có ai gọi điện cho tôi bao giờ nhỉ, tôi hầu như không bao giờ cho số điện thoại lung tung ở ngoài đường cả, vì đặc thù nghề nghiệp của mẹ, chỉ cho những ai mà tôi cho là "đáng tin tưởng" mà thôi. Thế thì, biết đâu…anh đã check mail và gọi ngay cho tôi thì sao... Thế là chả đợi bé em gào lên, tôi hấp tấp ra bắt máy ngay. "Hi, Hà Kin, are you OK now?" (Chào Hà Kin, cô ổn chứ?).  Ôi trời, đấy là…ông luật sư. Tôi và ông ta có số điện thoại nhưng toàn liên lạc qua email là chính, tự nhiên hôm nay gọi điện. Làm tôi như ngã từ trên giường ngã xuống đất! "Yes, i’m getting better now, just a little flu" (Vâng, tôi đã khá hơn rồi, chỉ bị cảm một chút thôi). "Well, you know how the New York weather is, betcha haven’t get used to the freezing here, girl, take care!" (Cô biết thời tiết ở New York rồi đấy, giữ gìn sức khỏe cô gái ạ) . "Thank you, but i’m OK now!" (Cám ơn ông, tôi ổn rồi). "You’re sure? I’ve already set up a date for two of us this noon. How about come over to my house? i’d come home today, i’d show you something!" (Chắc chứ?Tôi đã dời cái hẹn của chúng ta sang chiều nay. Cô đến nhà tôi được không, tôi ở nhà ngày hôm nay và tôi sẽ cho cô xem một vài thứ). Nhà ông ta ngay ở building bên cạnh. Tôi hơi chột dạ, cũng biết là ông ta già rồi, nhưng ở Mỹ hay ở đâu thì việc tới nhà người khác mà lạ mặt như thế này thì rất là tối kị, mà chả biết thế nào. Tôi tìm cớ thoái thác: "I cannot go out, it is scary out there" (Tôi không ra ngoài bây giờ được, tôi vẫn còn thấy ớn). "Oh too bad, i am about to play you piano, and i have plenty of books for you to do your thesis" (Tiếc nhỉ, tôi định chơi đàn piano cho cô nghe và tôi có một số cuốn sách có ích cho luận văn của cô). Mắt tôi sáng rực lên, còn gì bằng, vừa được tới nghe piano, vừa có bao nhiêu là tài liệu tôi cần để về nhà dự định làm luận văn. Thế là chậc lưỡi, vẫn quyết định đi! "OK, i’d come". "All right, see you at 12 at my apartment, don’t forget to dress warm and bring me your pictures, take care!" (Hẹn gặp cô lúc 12h, đừng quên mặc ấm và mang cho tôi xem ảnh của cô nhé!) (Tôi khoe có nhiều ảnh chụp đẹp ở Việt Nam, ông ta muốn xem).

Vươn vai, dậy đi ra ngay cái máy tính. Cậu em đã ngồi chiếm mất cái máy, nịnh nọt cỡ nào nó cũng không cho mượn máy. Nó cứ ngồi trêu ngươi tôi mãi. Cuối cùng cũng cho tôi check mail. Có 2 thư mới, toàn của bạn ở Việt Nam gửi sang. Tôi tự nhủ: Thôi không sốt ruột nữa! Mới có từ sáng đến giờ, có khi anh đang tất bật trong phòng nha rồi, làm gì mà đi check mail giờ này!

Tôi ra ngoài xem mấy chương trình TV chán òm buổi sáng. 12h kém 15, tôi ra khỏi nhà, sang nhà ông luật sư. Tôi muốn mình thật đúng giờ, đỡ "mang tiếng". Building ngay bên cạnh, đi khoảng 5 phút là tới, chờ thang máy nữa là 10 phút. Tôi trùm kín người bằng cái áo lông của mẹ, chạy thật nhanh từ nhà này sang nhà bên kia.

Và luật sư đúng là luật sư, đúng 12h. Ông ta bước ra từ thang máy và nhìn thấy tôi, nở một nụ cười đầy thân thiện. "Good girl, you’re on time, you got well now?" (Cô đúng giờ lắm, cô đã thấy khá hơn chưa?). "Yes, much better, you have a piano?" (Vâng, khá hơn nhiều, ông có đàn piano ư?). "Oh of course, haha!". Tôi hỏi ngay cái piano (nguyên nhân chính tôi chịu ra khỏi nhà hôm nay mà). Căn phòng của ông luật sư trang trí rất lịch sự và ấm cúng, khác hẳn với cái phòng nhếch nhác của mấy chị em ở nhà. Ông ta ở một mình, tôi thấy bắt đầu lo lo. Cái piano màu đen nhỏ được đặt ở một góc phòng, có che rèm cửa. Lúc đó tôi chưa biết đánh piano nhưng tôi rất thích, tôi mở đàn và ngồi nghịch tưng tưng. Ông luật sư mỉm cười: "You like it right? Wanna learn?" (Cô thích nó hả? Cố có học đàn không?)  "Yes, Iike it, but i haven’t got a chance to learn yet" (Vâng tôi thích nhưng chưa có cơ hội học chơi nó). "I’d play something for you" (Tôi sẽ chơi tặng cô nhé).

Phòng khách ông rất tối vì che rèm cửa, ông bật hai cái đèn có ánh vàng trông rất sang trọng và ngồi vào tặng tôi một bản nhạc. Ông ta hỏi tôi thích nhạc gì?, tôi bảo: "Spanish music!". Và ông đã tặng tôi một bản nhạc Tây Ban Nha thật tuyệt vời. Cái cảm giác lo lắng tan biến mà thấy thật bình yên! "Satisfied now, girl?" "Want a spaghetti for our lunch? i cook!" (Cô có muốn ăn mỳ Ý cho bữa trưa không để tôi nấu). "yes, sure". Tôi vẫn còn no và hơi ngấy ngấy vì cái vị pizza ban sáng vẫn còn, nhưng mà nhoẻn cười tươi, chả mấy khi. "Hey, i love your smile, its beautiful" (Tôi thích nụ cười của cô, nó thật đẹp). "Really? Do you like my eyes too?" (Thật không, ông cũng thích đôi mắt của tôi chứ?) "Oh, they are beautiful too" (Ừm, nó cũng rất đẹp). "What were you impressed of me the most when you first saw me? My smile or my eyes?" (Lần đầu tiên nhìn thấy tôi, ông ấn tượng với đôi mắt hay nụ cười của tôi?)."Oh, both of them" (Cả hai). "But my eyes better right?" (Nhưng đôi mắt của tôi trước phải không?) "No, your smile better" (Không, nụ cười của cô! ). Tôi cố muốn biết rằng khi ông ta gặp tôi, thực sự là ông ta ấn tượng ở tôi điều gì, tôi muốn biết đôi mắt tôi có thực sự tạo hiệu ứng với những người khác hay không? Hay chỉ khi "si tình" tôi mới thế! Với ông "già" này, ông ta thích cái miệng rộng ngoác của tôi hơn, và thường mấy người đứng tuổi bên đó đều vậy! 

Hai chúng tôi ngồi ăn món mỳ Ý nhạt thếch của ông luật sư, tôi cho cả ketchup vào làm ông ta vô cùng ngạc nhiên. Chả ai ăn mỳ Ý với ketchup như tôi cả.. Ông luật sư rất nhã nhặn và vui tính, hỏi về gia đình, về bạn trai của tôi. Tôi nói rằng chưa bao giờ tôi có bạn trai cả. Ông ta không tin, nói rằng một "cô gái đẹp" như tôi mà không có thì thật là kỳ lạ. Tôi nói rằng ở Việt Nam, mọi người không hợp với cái ngoại hình của tôi cho lắm, nên rằng tôi rất khó có bạn trai. "Unbelieveable, how come they ignore such a beautiful and an intelligent woman like you?" (Thật khó tin, sao họ lại có thể phớt lờ một phụ nữ xinh đẹp và thông minh như cô nhỉ?). Và tôi để ý ông ta đã dùng tới từ "woman" chứ không còn là "girl" nữa. "So get a boyfriend here, that’s the easiest thing you can do here i think" (Kiếm bạn trai ở đây đi, tôi cược rằng đó là điều đơn giản nhất mà cô có thể làm ở đây). Tôi cười ha hả, "still looking for him". Thế rồi, bất ngờ giọng ông ta trầm xuống: "Ive been broken hearted lately, my girl friend left me" (Tôi vừa chia tay bạn gái, cô ấy bỏ tôi). Tôi trợn ngược mắt. "Oh, i’m sorry". "She’s Spanish you know, she looks partly like you" (Cô ấy người Tây Ban Nha, trông khá giống cô!) "Really? How old is she?" "She’s at your age!" ( Cô ấy cũng bằng tuổi cô!) Tôi suýt sặc. Trời, "ông già" này có bạn gái bằng tuổi tôi, thế thì ông ta cũng đang tiếp tôi không phải tư cách là "hai chú cháu" nữa, mà là một người bạn gái mời về nhà rồi!!!

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh an ủi và tìm cách lảng câu chuyện sang đống sách ông ta hứa cho mượn để mà còn tìm cách chuồn về nhà mau chóng. Tôi thấy không thoải mái. "Don’t you think of getting married to an American man?" (Có bao giờ cô nghĩ sẽ lấy chồng người Mỹ không?) . "Oh, now i havent’ thought of marriage" (Ồ, tôi chưa có nghĩ đến chuyện kết hôn lúc này). ông ta vẫn tiếp tục đề tài. Cuối cùng, ông ta cũng chịu nói về mấy cuốn sách, mắt không ngừng nhìn tôi. Ông ta nói rằng sẽ mời tôi đến văn phòng và cô thư ký sẽ đưa cho tôi những tài liệu tôi cần, hiện giờ ông ta chỉ có một cuốn sách về Luật quốc tế mà thôi! Tôi cảm ơn, tỏ vẻ bắt đầu thấy mệt mỏi và xin phép về ngay. Ông ta ngồi…suy nghĩ một lúc rồi bảo: "OK, see you, take care!". Dường như ông luật sư đã nhận thấy tôi "sợ hãi" nên thôi không dám cưa cẩm tiếp nữa, giọng bắt đầu nhuốm mùi hờn dỗi.

Tôi ra khỏi cửa mà thở phào một phát. Đúng là nước Mỹ, chả biết thế nào, thật là "nguy hiểm". Tôi cũng thấy hơi mệt thật, tôi muốn trở về nhà để nghỉ ngơi, sáng mai tôi sẽ theo cô hàng xóm kia đến chỗ tiệm nail học nail và trang điểm, biết đâu lại có việc ra tiền. Và tiệm nail của ngày mai, đã đưa vào cuộc đời tôi một người đàn ông thứ hai, một nhân vật đáng kể cho câu chuyện tình mới đang ở hồi bắt đầu này, của tôi!

Hình ảnh đại diện của Hà Kin

(Còn tiếp)

Truyện Online - Theo Blog Hà Kin 

Vài nét về blogger: Hà Kin - chủ nhân của những trang blog mà người đọc có thể tìm thấy ở đó “ý nghĩa của cuộc sống, và một nhân sinh quan lạc quan mới mẻ”.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top