Chuyện tình ở New York (Phần 34)
2008-12-24 18:09
Tác giả:
Blog Việt - Mặt Ryan đỏ và hơi gay gắt, thoáng có khoảng lặng vì tôi chẳng biết nói gì. Tôi không hiểu vì sao Ryan lại biết được rằng Billy có yêu tôi hay không, tôi nghĩ rằng tôi rất hạn chế kể chuyện Billy quan tâm tới tôi như thế nào cho Ryan, tôi chỉ nói đó là một người khá tốt bụng dù rằng anh ta có những mối quan hệ kỳ lạ với gia đình Lavender. Tôi đang rất muốn kể cho Ryan nghe những gì tôi vừa biết được về Billy và Mei, chuyện về Lavender và…cái khuyên mũi. Nhưng Ryan thậm chí còn chẳng nói gì tới cái khuyên mũi mới của tôi, anh căng thẳng tới mức không bình thường. Tự nhiên tôi thấy bực bội, cơ mà chúng tôi làm gì có lỗi chứ, còn hơn anh và Garbriel, tôi chưa cả “hỏi tội” cơ mà.

Chúng tôi cứ lặng lẽ đi ra bến tàu, tôi chả biết nói gì. Chợt nghĩ, tôi lấy lại khí thế và tỏ ra vui vẻ hơn: “Hey, you should be happy if he loves me, otherwise i don’t even know if he loves me or not, how can you tell, come on Ryan?” (Anh nên vui nếu anh ấy yêu em mới phải, mặt khác thậm chí em không biết là anh ta có yêu em hay không, sao anh có thể nói vậy Ryan?) “i cant be happy with anyone loving you, you know i cant” (Anh không thể vui khi người khác có tình cảm với em được). “But nothing happens, damn?” (Nhưng không có chuyện gì xảy ra cả mà). Tôi lại cáu với Ryan, chữ “damn” khiến anh ngẩng mặt và hơi thoáng ngạc nhiên. “I know who Billy is in love with” (Em biết người Billy yêu là ai). “who?” (Ai cơ?). “Mrs Mei, Lave’s mother” (Bà Mei, mẹ của Lave). “He lies” (Anh ta nói dối). “No he doesn’t” (Không, anh ấy không nói dối). “Hey, you just meet him today, i don’t even understand some of your questions today” (Anh mới chỉ gặp anh ta ngày hôm nay, em thậm chí còn không hiểu mấy câu hỏi anh hỏi anh ta hôm nay). “Oh, yeah, which one? There’s something telling me that he loves you” (Câu nào cơ? Mọi thứ cho anh thấy anh ta yêu em). “OK, even that, i don’t love him, what bothers you?” (Thậm chí là như vậy, nhưng em không yêu anh ta, anh vẫn thấy phiền sao?). “Well, he’s right, you’ve gotta move to another place” (Anh ấy nói đúng đó, em nên chuyển đến nơi khác làm).
Tôi thấy hơi thất vọng, nhưng trong sâu thẳm tôi nghĩ rằng Ryan đang cố tình tỏ ra như vậy, như có ý đồ vậy, tự nhiên tôi thấy tức nữa, không phải là có ý gì “bắt bẻ” hay “xua đuổi” tôi đấy chứ, chẳng phải tôi đang bị hờn dỗi bởi một điều quá vô lý à? Thế là cái mặt tôi nó dài ra, xị xuống, từ lúc đó cho tới lúc về nhà, tôi im re! Ryan của tôi cũng không nói gì. Tức thế chứ. Chúng tôi chỉ bye nhau một tiếng rất nhẹ nhàng lúc chia tay.
Cảm xúc lẫn lộn, thương Lavender, tức và khó hiểu với Ryan. Có một sự an ủi nho nhỏ, đó là mãi tôi và Ryan cũng có lúc…giận nhau, chúng tôi chưa bao giờ giận nhau, mặc dù với Garbriel tôi cũng đủ làm vài trận cãi vã rồi. Tôi quyết định thi gan với Ryan, anh ấy phải xin lỗi tôi vì hành động khó hiểu của mình.
Tôi cũng chợt nhớ ra, ngày mai, N sẽ tới New York, cũng hay, lại một ý nghĩ “đen tối”, tôi sẽ không gặp Ryan cho tới khi N quay trở lại Nga.Thực ra điều tôi suy nghĩ nhiều hơn là Lavender, tôi muốn gặp Lavender làm sao, muốn hỏi cho hết, và muốn an ủi nữa, nếu cô ấy không cô đơn tôi tin rằng cô ấy sẽ không bao giờ chán đời dại dột đến thế.
Đêm về, Billy gọi điện cho tôi. Hỏi rằng tôi và bạn trai thế nào, có OK không? “Đẹp trai dễ sợ”, cứ hai câu Billy lại nhắc lại câu này một lần. Tôi bảo Ryan hôm nay không được vui nên chắc hơi hỏi lung tung, mong anh ta bỏ qua. Billy cười nói có chuyện gì đâu, rồi anh ấy nói: “Em là một cô gái tốt, anh hy vọng cậu ấy thật lòng với em, nhưng dù thế nào, đừng để lòng mình bị tổn thương nhé?” “Sao anh lại nói thế ạ?” “Có những điều chỉ người từng trải hiểu nổi và khó giải thích, anh không chắc chắn điều gì, chỉ mong em hạnh phúc thôi”. Tôi xúc động lắm, tự nhiên thấy Billy còn tốt và quan tâm tôi hơn cả Ryan (là tự nhiên thấy thế thật đấy). Tôi cảm ơn và nói rằng Billy hãy cố gắng tạo cơ hội cho tôi được gặp Lavender, tôi tin rằng ít nhất tôi cũng sẽ làm cho cô ấy không cô đơn, và tôi không sợ người nghiện hay sợ ma túy, tôi đủ bản lĩnh để biết mình làm gì. “Em biết không, em giống Lave lắm, nhưng em hơn nhỏ ở điều này đấy”. “Dạ, có thể ạ, vì em có một bà mẹ khác”. Có lẽ tôi hơi lỡ lời…!
Thứ năm…
N cuối cùng cũng đã tới, anh ấy sẽ ở cùng với đoàn biểu diễn của mình ở một khu nhà trọ bên Queens, N gọi điện vào di động cho tôi nói rằng tối nay anh ấy đã biểu diễn luôn, hy vọng tôi có thể tới xem và sớm được gặp nhau. Bình thường, tôi sẽ rủ Ryan đi đấy, nhưng tôi rủ Hạnh, tôi đang giận Ryan mà. Đòan của N là đi theo diện giao lưu trao đổi văn hóa âm nhạc giữa các trường đại học. Chỗ N biểu diễn cũng là một trường đại học nhỏ, khá xa chỗ tôi ở nhưng gần chỗ Hạnh, nên hai đứa sẽ gặp nhau ở bến tàu nhà Hạnh, dù sao khu Queens tôi cũng không thông thạo lắm. Tôi hồi hộp muốn ngắm xem N bây giờ đã đổi khác ra sao.
Và đến tối cũng chả có điện thoại của Ryan, sốt ruột thật!
Tôi chọn chỗ gần đầu, khá đông, có rất nhiều người đứng tuổi, tôi nhìn mãi vào cánh gà xem N đâu, chỉ sợ không nhận ra trong cái đám lố nhố đấy. Hạnh cứ hỏi thế anh N là anh nào thế? Tôi bảo tôi vẫn chưa thấy.
Tờ chương trình có mấy bản nhạc mới và mấy bản nhạc kinh điển, có cả một tiết mục kịch nhỏ của mấy nghệ sĩ Nga. Tôi đã nhìn thấy N, mặc áo trắng,thắt ca vát, trong dàn nhạc, đeo kính, tóc cắt ngắn, trắng trẻo và béo ra rất nhiều, chỉ là không rõ khuôn mặt của anh mà thôi. Dàn nhạc có nhiều người châu Á, tôi đoán chắc anh là người Việt duy nhất.
Cả buổi tôi nghe thì ít, tò mò và…chờ điện thoại là nhiều. Đang nghĩ Ryan gọi có nên nhấc hay không, và có thì phải khoe ngay rằng tôi đang đi xem ca nhạc của bạn, rằng abcd….nhưng mà rồi thì vẫn chẳng thấy gì.
Mỗi lần nghỉ “giữa hiệp”, tôi lại thấy N đi ra phía dưới cánh gà ngó nghiêng, đích thị là tìm tôi, nhưng tôi mặc kệ, để chốc nữa giải lao gặp nhau luôn thể. Hạnh bảo: “Anh ấy dễ thương thế?”. Công nhận, N béo và trắng ra khiến tôi lại thấy anh ấy…đàn ông và dễ coi hơn nhiều, khuôn mặt cũng không già đi là mấy, chắc do học nhạc nhiều và…bơ sữa tốt.
Giải lao, tôi chủ động đi ra phía cánh gà để gặp
“
“Anh sang đây biểu diễn hả? Khoảng bao lâu?”. “Ừ, chắc sẽ còn sang vài bang nữa, anh ở đây khoảng 5 ngày, làm hướng dẫn viên du lịch cho anh nhé?”. “À vâng, lâu rồi cũng không nghe anh kéo đàn”. Tự nhiên bồi hồi bởi câu nói đó. Tôi giới thiệu Hạnh cho anh, anh nói hai cô phải đưa anh đi đây đó nhé.
9h rưỡi thì chương trình kết thúc. N nói muốn gặp tôi đã trước khi chia tay, còn “lên kế hoạch” gặp nhau mấy hôm tới. Anh ấy sẽ đưa tôi về tận nhà, tôi bảo không cần vì chắc anh mệt lắm, vừa mới đến buổi sáng, anh ấy dứt khoát bảo không.

Chia tay Hạnh, chỉ còn tôi và
Chúng tôi về đến đảo thì cũng đã gần 10 rưỡi, không tiện để N vào chào hỏi bố mẹ tôi. Chúng tôi nói chuyện với nhau một lúc và tôi cẩn thận chỉ đường chi tiết cho N quay trở lại, anh ấy nói không sao, nếu lạc đã có taxi rồi mà. “Ngày mai chúng ta lại gặp nhau được không? Bạn trai em có phiền không? Không sao chứ?”. “À, không sao, nếu có thời gian thì ta gặp nhau”. Tôi nói thế không thêm lời giải thích. Anh nháy mắt, “OK nhé”.
Thực sự gặp N tôi cũng không thấy hứng khởi cho lắm, tôi đã có lúc rất muốn liên lạc lại và cảm thấy tiếc anh ấy, vì lẽ gì đó. Nhưng chẳng hiểu sao hôm nay tôi cũng chỉ thấy bình thường, tôi vẫn thấy N có ánh mắt rất ấm cúng mỗi khi nhìn tôi, ấm cúng và có xen cả sự vô vọng. Tại sao tôi lại không bồi hồi thế, chắc vì Ryan không gọi điện cho tôi nên tôi không có tâm trạng? Tôi không biết mình nghĩ gì nữa. Tôi lại nhớ ra Lavender. Điện thoại vẫn không gọi được, không hiểu bây giờ cô ấy thế nào nhỉ?
Về nhà, có tờ báo trên đảo để trước cửa, tôi “ơ” lên một tiếng khi thấy cái ảnh tôi và Lavender ngồi ở quán pizza nằm chình ình trên báo.
(Còn tiếp)

Hình ảnh đại diện của Hà Kin
Truyện Online – Theo Blog Hà Kin
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

