Chuyện tình ở New York (Phần 14)
2008-12-17 09:26
Tác giả:
Blog Việt - Nhân vật mới xuất hiện là một cô gái! Không xa lạ gì khi thỉnh thoảng tôi vẫn nhắc tên, đó chính là cô trợ lý GARBRIEL!

Minh họa: Internet
Cô nàng xuất hiện ở đây đủ để thấy cô ta cũng thân thiết với Ryan và ban nhạc thế nào. Tôi nhìn thấy là hơi khó chịu rồi, không phải vì ghen tức, mà vì cô ta đã ỉm đi giấy nhắn của tôi, chẳng nhẽ nhảy ra hỏi cho ba mặt một lời? Cô ta quen cả mấy cô gái Tây Ban Nha kia nữa, mấy anh chàng trong ban nhạc cũng nháy mắt mỉm cười. Thế rồi cô ta nhìn tôi: "Oh, are you the girl who the other day came to my father’s office??" (Ồ, có phải cô là người cách đây ít lâu đến phòng nha của bố tôi không?). Một nàng Spanish rú lên: "She’s Ryan’s girl friend" (Cô ấy là bạn gái của Ryan). "WHAT?" Giọng Gar thét lên đầy mỉa mai, rồi đoạn quay ra nhìn Ryan: "You have no girl friend Ryan, i am your only girl friend, Ryan!!!" (Anh không có bạn gái, Ryan, em là bạn gái duy nhất của anh!). Tôi thấy khó chịu, đây không phải là đùa cợt mà là ghen tuông thật rồi. Ryan bỏ đàn ra rồi nói: "Calm down, how did you get here?" (Bình tĩnh nào, em đến đây có việc gì thế?). “Duh, you think i don’t know what you are doing?" (Anh nghĩ là em không biết anh đang làm gì à?”. Mọi người tự nhiên lặng im vì thái độ rất đỗi khó chịu của cô trợ lý. Ryan tỏ ra xấu hổ hay cảm thấy có lỗi với tôi: "She’s joking Kin, i’m not her boyfriend!!" (Cô ấy đùa thôi Kin à, anh không phải bạn trai cô ấy!).
Mấy anh chàng ở ban nhạc sau khi dừng lại xem trận chiến nho nhỏ liền hét lên át đi, anh Hugo đánh trống bùm bụp, vừa đánh vừa hát cứ như không có chuyện gì xảy ra làm cô nàng cứ đứng hằm hằm, rồi nhìn Ryan lắc đầu ra vẻ vô cùng giận dữ. Lúc đó tôi không biết phản ứng ra sao, chỉ lặng im. Rồi tôi nói để "hạ nhiệt", đề phòng nàng lao tới đánh tôi: "Hey Garbriel, we’ve just known eachother for somedays, calm down, you can take your Ryan home later" (Garbriel, chúng tôi mới chỉ biết nhau vài hôm, bình tĩnh đi, cô có thể đưa Ryan về nhà”. "Oh yeah, good, if that so, you can leave now!" (Hay đấy, nếu thế thì cô có thể đi bây giờ rồi đấy) Ryan đi thẳng xuống: "What the hell is wrong with you Gar? Leave her alone, you know there’s nothing between us" (Có chuyện quái quỷ gì với em thế hả Gar? Để cô ấy yên, em biết là giữa chúng ta không có chuyện gì mà)”. Rồi không nói thêm câu nào nữa Ryan lôi Gar xềnh xệch ra khỏi phòng thể thao. Mấy nàng Spanish cứ nhìn nhau cười, rồi lại nhìn tôi ra chiều thông cảm, tôi nhún vai. Thích quá, lần đầu tiên được…đánh ghen!
Có vẻ như họ cãi cọ với nhau một hồi ngoài đó. Đúng là cảm giác của tôi không có sai, rõ là họ có mối quan hệ gì. Tôi hỏi cô nàng Spanish đứng cạnh: "She’s his girl friend?" (Cô ta là bạn gái của Ryan à?) "I don’t know, i’ve seen her several times going here with Ryan, they don’t seem to be a couple, you are more like his girl friend than her" (Tôi không biết, có nhìn thấy cô ấy đi với Ryan vài lần, nhưng họ trông không có vẻ là một cặp, cô giống bạn gái của anh ấy hơn). Cứ như là một lời an ủi vậy, tôi bụm miệng cười nhưng thực lòng cũng hơi run run vì tôi chưa bao giờ gặp hòan cảnh như vậy. "We’d love to make her mad, haha" (Chúng tôi thích làm cô ấy nổi điên lên). "Damn, she’s so jealousy, that’s scary" (Cô ấy ghen tuông thật đáng sợ) - Tôi thốt ra. Một cô khác nhìn tôi cảnh báo: "Yeah, be careful!!!" (Cẩn thận đấy!).
Ban nhạc nghỉ một lúc, còn đôi kia mất tăm tích, không hiểu đi đâu. Mấy anh của ban nhạc xuống nói chuyện với tôi. Một anh ra hỏi han: "You’re scared? Don’t be scared! She’s nice sometimes, haha, you’ll get more once you are Ryan’s girlfriend, Garbriel is not the only one, haha" (Cô sợ phải không? Đừng sợ, thi thoảng Gar cũng dễ thương, cô còn gặp nhiều chuyện như vậy khi là bạn gái của Ryan, Gar không phải là duy nhất đâu). Nghe đã thấy run rồi, một nàng Garbriel thôi chứ thêm vài nàng nữa thì chắc tôi về Việt
Cuối cùng Ryan quay trở lại. Anh cầm chai nước tu lấy tu để, rồi nhìn tôi, xem phản ứng của tôi ra sao. Tôi cũng…bình thường thôi. Nếu họ có là yêu nhau thì tôi cũng chả xen vào được. Nhưng tôi muốn biết về mối quan hệ này.
6h kém, chúng tôi ra về, tôi bảo Ryan có bận gì không, có muốn ra chợ Tàu ăn quán ăn Việt không. Tôi muốn giới thiệu vài món ăn Việt cho Ryan. Ryan đồng ý.

Minh họa: deathrockstar
Xe phóng sang
Chúng tôi tới quán ăn, ông chủ quán ăn nhìn thấy tôi mới tới ngày hôm qua liền chạy ra chào niềm nở (chắc vì tôi là bạn của Billy và Cheryl kia). Cả quán ngoái lại nhìn tôi và Ryan, mấy nàng người Hoa ngồi ở góc xì xào về chàng Ryan của tôi. Ông chủ quán cũng phải ghé tai tôi thốt lên: "Trời, đẹp trai dễ sợ ha!!!" rồi "Người nước nào dzậy?" "Ah, lai tạp ạ" tôi trả lời ngắn gọn cho họ đỡ hỏi nhiều. Và lại ăn uống vui vẻ, tôi cũng nhanh chóng quên đi cô Garbriel đáng sợ kia, vừa ăn vừa tự hào vì là tâm điểm chú ý của cả quán ăn. Ryan kể cho tôi nghe về gia đình, tôi tỏ ý muốn gặp cô em gái, Ryan bảo khi nào có dịp sẽ dẫn em gái tới chơi với tôi!.
Rồi lại ra về, hôm nay Ryan có phần hơi buồn vì chuyện mới xảy ra, ít nhiều cũng hơi "mất mặt" với tôi. Tôi muốn chỉ cho Ryan xem cửa hàng spa tôi làm cũng ở chợ Tàu. Ryan lái xe qua, và khi gần tới nơi, tôi bắt gặp một chuyện đầy thắc mắc...
(Còn tiếp)

Hình ảnh đại diện của Hà Kin
Truyện Online – Theo Blog Hà Kin
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

