Chuyện tình ở New York (Phần 12)
2008-12-17 09:09
Tác giả:
Blog Việt - Hừm, không thoải mái lắm, nhưng khó mà từ chối. Thấy khuôn mặt e ngại của tôi, anh mỉm cười và nói: "Anh sẽ đưa em đi gặp một cô nhỏ nhé, nhỏ dễ thương lắm." Tôi thấy vui hơn vì ít ra cũng không phải đi riêng cùng anh chủ, nói thật tôi cứ thấy ngại sao đó. Anh chủ gọi điện cho "cô nhỏ" đó, giọng rất ngọt ngào: "i’ll come pick you up honey" (Anh sẽ tới đón em nhé cưng!). Tôi lên xe ô tô của anh, anh nói rằng đi đón cô bé đó ở một cửa hàng vàng bạc trên phố tàu. Tôi không dám hỏi cô bé này là cô bé nào, có quan hệ gì với anh chủ.

Minh họa: Theo blog Hà Kin
Đó là một cô gái chứ không phải là một cô bé, không rõ là bằng tuổi tôi hay là hơn tuổi. Cô gái bước lên xe, tôi ý tứ xuống dưới ngồi cho cô gái ngồi trên. Lúc đó trời về tối, cô gái có một nét rất sang trọng và đặc trưng của những cô gái người Hoa nơi đây, da trắng, tóc đen và dài, người cao vừa, cái mũi rất xinh, tóm lại là trông "rất ổn". Cô gái nhoẻn cười nhìn tôi, rồi lại nhìn anh chủ cười đầy âu yếm. Tôi bắt đầu lờ mờ đoán đây là bồ của anh chàng. Cô gái là người Hoa nên không nói được tiếng Việt. Chúng tôi giao tiếp bằng tiếng Anh, anh chủ ý tứ không nói chuyện với cô bằng tiếng Quảng Đông sợ tôi không hiểu. Xe táp vào quán ăn Việt khá nổi tiếng trên chợ Tàu, tôi cũng ăn ở đây đôi ba lần và thức ăn khá ngon. Ở đây có món phở rất ngộ nghĩnh, gọi là Phở xe lửa, to như…cái xe lửa vậy!
Cô gái bước vào mà được chủ quán ở đây ra tận nơi mở cửa đón chứng tỏ cũng thuộc hàng "VIP". Cuối cùng, anh chủ giới thiệu: "This is Sheryl Chow, Mrs Mei Chow’s daughter!" (Đây là Sheryl Chow, con gái của cô Mei Chow). AHHHHH, thì ra là vậy, chả trách họ có quan hệ thân thiết thế. Không lẽ anh chủ sẽ là con rể tương lai của bà chủ tiệm spa kia! Cô gái cười và nhìn anh chủ rất âu yếm. Đoạn, nàng quay ra hỏi tôi: "Is everything OK at the spa? How’s the training?" (Công việc ở spa ổn chứ? Việc học nghề thế nào?). Thì ra là con bà chủ, nịnh nàng một chút nào. Tôi cười xởi lởi và nói rằng nơi đó rất ổn định. Được biết nàng hơn tôi 2 tuổi, đã tốt nghiệp đại học kinh doanh gì đó, giờ đang là chủ một cửa hàng vàng bạc trên phố Tàu và tương lai sẽ mở thêm tiệm spa giống của mẹ. Tôi cũng được biết nàng có một đứa em gái kém tôi một tuổi, theo như lời của anh chủ thì : "Con nhỏ đẹp dễ sợ, mỗi lần dạo phố là xe đụng nhau ầm ầm" làm tôi cũng tò mò dễ sợ luôn. Đúng là gia đình quý tộc. Tôi thấy thoải mái hơn và nghĩ rằng, hôm nay chuyện anh chủ muốn nói với tôi là giới thiệu cô người yêu này chứ chẳng có gì quan trọng. Thực ra tôi lo nhất là anh này sẽ phê phán tôi vì việc hay…đi làm muộn!
Bữa cơm đã xong, chúng tôi rất vui vẻ, cô gái cũng thỉnh thoảng hay hỏi một số câu theo kiểu dò hỏi, nhưng tòan được anh chủ lấp liếm bằng câu: "She found a very handsome boyfriend" (Cô ấy đã tìm được một anh chàng rất đẹp trai) làm tôi cứ phì cười. Cũng chợt nhớ ra hôm nay tôi chẳng liên lạc gì với Ryan, tôi lại không có di động. Thôi tối về tôi gọi, có thể anh cũng bận bịu. Vừa đi làm vừa đi học thì bận rồi. Còn Sheryl kia biết đâu đang có suy nghĩ gì ghen tuông với tôi thì sao, chẳng hiểu sao tôi có một cảm giác rất kỳ lạ về mối quan hệ của cô ta và anh chủ, có điều gì đó mà tôi không giải thích được!

Minh họa: wallcoo.net
Lúc chia tay, do nhà tôi ngược sang hướng Queens còn họ sang hướng
Đã 9h, trở về, việc đầu tiên tôi hỏi là có ai gọi cho tôi không? Thằng em trai tôi bảo có một người đàn ông gọi cho tôi 2 lần liền, lúc 5h và lúc 7h. Tôi đoán ngay ra là Ryan, sao anh không gọi cửa hàng mà gọi về nhà nhỉ? Gọi ngay lại, Ryan nhấc máy, dường như đầu dây bên kia rất ồn ào và anh cố hét lên để tôi nghe thấy:
- "I called you so many times today, but you were not there, i miss you so much honey" (Anh gọi em nhiều lần mà không gặp được em, anh nhớ em lắm!
- "Why don’t you call me at the salon, i’m at the nail salon for the whole day". (Sao anh không gọi đến tiệm nail cho em, em ở đó cả ngày mà!)
- "I did, many times, but the man there said you were out". (Anh có gọi những một người đàn ông nghe máy và bảo em đi vắng)
- "WHAT?"
Tự nhiên tôi chột dạ, cả ngày tôi ngồi ở tiệm mà, cũng có một hai lần đi ra ngòai hít thở không khí một tí cho bớt cái mùi nail, không lẽ anh gọi lúc đó? Mà nếu giả sử có thế thật sao không thấy anh chủ tiệm nói năng gì với tôi nhỉ? Tôi cũng chợt nhớ ra, có mấy lần điện thoại tới anh chủ nhấc máy và tôi nghe loáng thoáng câu: "She’s not here" (Cô ấy không có ở đây). Tôi nghĩ rằng liên quan tới khách hay là cái cô làm cùng mấy hôm nay nghỉ. Sao anh chủ lại làm thế? Anh là một người tốt lắm cơ mà? Tôi hỏi lại Ryan có đúng số tiệm nail không và anh đọc lại số, không sai. Thôi được, sáng hôm sau tôi sẽ đến hỏi anh chủ chuyện này, cũng hơi tế nhị nhưng sốt ruột lắm. Ryan hỏi tôi chủ nhật có rỗi không anh sẽ dẫn tôi đi chơi lung tung. Mặc dù tôi phải tới tiệm nail ngày hôm sau nhưng tôi đồng ý ngay. "can’t wait to see you tomorrow and remmeber go to bed early today? OK?" (Không thể đợi được đến lúc được gặp em ngày mai. Em nhớ đi ngủ sớm nha!) Anh dặn dò trước khi cúp máy. Tôi dự định gọi vào số di động cho anh chủ xin ngày mai nghỉ phép. Tôi cũng sốt ruột muốn hỏi luôn hôm nay sao anh lại từ chối không cho Ryan gặp tôi. Chả lẽ anh ta…thích tôi à?

Đợi tới 10h kém tôi mới gọi điện để chắc chắn anh này đã về nhà, nghỉ ngơi, tư tưởng thông thoáng. Điện thoại không nhấc, tôi gọi lần hai sau đó 5 phút. Điện thoại nhấc lên, tiếng…phụ nữ: "Yes, who is it?" .Tôi lại ngỡ mình gọi nhầm số: "Excuse me, is it Billy’ number?" (Xin lỗi đây có phải số của Billy không?). Tôi thấy giọng phụ nữ này quen quen, AHHHHH, giọng của nàng Sheryl Chow,. Có vẻ Sheryl cũng nhận ra tôi và hơi khó chịu. Nàng nói: "Billy is in the shower" (Billy đang tắm). Tôi xin lỗi rồi nhờ nàng nhắn rằng mai tôi xin nghỉ. Nàng nói: "Hold on, don’t hang up, i want to ask you something" (Khoan đã, đừng dập máy vội, tôi muốn hỏi cô mấy thứ!). Tôi lại chột dạ. Nàng hỏi, giọng lạnh tanh, khác hẳn với vẻ thân thiện lúc ở quán ăn: "How did Billy introduce you to my mother? He took you there or my mother met you before?" (Billy giới thiệu cô đến chỗ mẹ tôi như thế nào? Anh ấy dẫn cô đến hay mẹ tôi đã gặp cô từ trước). "He took me there to introduce" (Anh ấy dẫn tôi đến giới thiệu). Tôi bắt đầu thấy khó chịu rồi. "Does she like you?" (Mẹ tôi có thích cô không?). Tôi hơi bất ngờ về câu hỏi này, tôi nói rằng không biết và cũng có thể có, tôi cũng "lành" mà. Nhưng tôi không hiểu lắm tại sao nàng lại có thái độ khó chịu như vậy. Tôi nói rằng mẹ gọi và phải dập máy, nhờ nhắn lại tin ngày mai tôi xin nghỉ làm. Dập máy rồi mà tôi cảm thấy sao sao vậy, tôi cứ thấy điều gì đó không bình thường và mối quan hệ của họ cứ là lạ. Họ cho tôi cái cảm giác như vậy, và có lẽ…đúng là có điều gì đó đang thật bất ổn!!!
(Còn tiếp)

Hình ảnh đại diện của Hà Kin
Truyện Online – Theo Blog Hà Kin
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

