Chuyện 8x - Phần 6: Cổ tích
2009-09-18 16:42
Tác giả:
Lời tác giả: “Blog này là một dự án nhỏ trong mùa hè của mình để ghi lại những suy nghĩ và tâm tư của mình - thế hệ 8x trong bối cảnh hiện tại. Mỗi phần là một câu chuyện nhỏ, xoay quanh đời sống, công việc, gia đình và tình yêu của một nhóm 8x Hà Nội. Hy vọng nhận được sự quan tâm và đánh giá của các bạn.”
Phần 6: Cổ tích
Đi Sapa về, 88 chìm trong lượng công việc nó chưa kịp làm.
4 giờ chiều, nắng chưa - hoàng - hôn xiên qua cửa kính và đậu trên nền laptop của 88. Trong một ngày, nó lên lịch chụp hai bộ ảnh mới, tuyển một nhân viên làm photoshop, từ chối ba lời mời đi ăn tối, và vừa sửa xong một bộ ảnh để đăng sáng hôm sau. Nó trở về hình ảnh 88 ngày thường, và bên ngoài cửa số cũng là một Hà Nội quen thuộc - bụi bặm, nóng nực, những ngôi nhà đủ hình khối chen chúc nhau như cây cối trong một khu rừng nhiệt đới.
88 nhìn lại lịch làm việc trong ngày. Còn một mục duy nhất: “16:15: Tuyển người mẫu cho bộ ảnh Cổ Tích”.
Mệt mỏi, nó sang bàn 85, tay phó nháy cho bộ ảnh này, để xem lại những bức ảnh chụp thử của gần chục người mẫu teen. 88 lẩm bẩm:
- Bảo chụp thử để mặt mộc để tôi tạo kiểu trang điểm, mà em nào cũng trát một đống.
- Không trang điểm bà nhìn lại khóc thét lên ấy chứ.
- Trông em nào cũng thế ông ạ, chọn đại đi. Đằng nào chụp xong cũng phải sửa chán chê.
- Chọn em này nhé, em ấy mới dính xì căng đan, đang hot.
- Đang định tạo phong cách trong sáng cổ điển. Hợp thật đấy. Ông liên lạc nốt nhé. Tôi về trước đây.
![]() |
| Ảnh minh họa: Bạn đọc st |
Đi ngang phòng biên tập, nó một cô bé áo sơ mi trắng quần jeans đang thập thò ngoài cửa. Tóc dài tết bím, giầy bệt, mặt mộc, mắt rất trong, chân dài.
- Em là người mẫu hả?
- Không chị ạ, em là cộng tác viên.
- Mục nào?
- Em viết truyện ngắn.
- Em thích làm mẫu ảnh không?
- Không chị ạ, em chỉ thích viết truyện thôi. Cô bé nhoẻn cười.
- Sao em không thích chụp ?
- Vì lên báo trông em khác ngoài đời lắm. Như thế không đúng với con người thật của mình chị ạ.
88 và quen 91 từ lúc ấy.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Điểm chung đầu tiên giữa 88 và 91 là cả hai đều có thể thành hot girl nếu muốn. 91 là một đứa “nhà giàu vượt sướng”, học giỏi và không đua đòi. Không phải 91 không ý thức được thế mạnh ngoại hình của nó, nhưng nó quyết tâm không để ngoại hình chi phối con đường của riêng nó. Chỉ vì chân nó dài, không có nghĩa nó phải là chân dài. 91 chưa biết nó muốn làm gì, nhưng nó không muốn cái tên của nó thành từ đồng nghĩa với những gì người ta thường nghĩ về thế hệ 9x.
88 thích chụp ảnh đen trắng của 91 trong những ngóc ngách của Hà Nội. Vẻ hồn nhiên nhưng rất hiện đại của 91 sáng bừng trên những khuôn hình. 91 thích kể linh tinh với 88 chuyện trường lớp, bài vở, những cái đuôi chuyên toán lộc ngộc, những truyện mới mà nó đang viết. Có lần 88 nửa đùa nửa thật nói :
- Em là hot girl của chị.
- Còn chị chỉ là chị của em thôi.
88 cũng chỉ cần có thế.
- Gửi từ Blogger Trần Phương – “8x – Soi và tự soi”
| TIN LIÊN QUAN | |
- Ý kiến của bạn đọc
Ơ em không hiểu tại sao anh/chị Q+ lại có ý tưởng là tác giả bao biện cho 84, hay 88 lặp lại môtíp cũ. Nếu tình tiết đã có thật thì tức là nội tâm nhân vật có thực. 84 thì chỉ là 1 thằng tồi. Đâu có được bao biện gì đâu? Nếu cho anh/chị trở thành người như 88, anh/chị liệu có thấy thú vị hay sung sướng không? Em chỉ thấy nếu đặt mình vào vị trí của 88 thì sẽ nghĩ ntnào, chứ tội gì mà nghĩ là nó giống 9x hay 8x? Còn thực sư nếu muốn biết giọng văn và lối suy nghĩ của 9x ntnào, thì anh/chị chắc nên vào kenh14 ạ. Đọc để cảm nhận sự khác biệt.
Cá nhân em thấy đây là một câu chuyện rất chân thật, thực tế. Tình yêu của các nhân vật không phải thứ tình yêu ủy mị, ướt át, bi đát, đẫm nước mắt. Và tác giả đã viết đủ ngắn để mỗi người tự có cảm nhận riêng mà vẫn biết tác giả đang nghĩ gì. Đó đã là một thành công.
Khắc họa nhân vật không nổi bật. Có lẽ không nên dùng 82, 84, 85, 86, 88, hay 91 để phản ánh 1 nhân vật bé tí ti.
Toi da tung yeu mot 84 va 84 day cung khong yeu minh va minh hoi han khi yeu nguoi do, thanh than khi quen duoc anh ta!!
Không nên cố, cái gì đến thời điểm kết thúc thì nên cho kết thúc bạn ạ!
Ừm, nếu ngoài đời có 88 như thế thì chắc chắn đã nổi, có khi còn hơn cả hot girl.
Liệu xây dựng nhân vật như thế có hơi cao qua với suy nghĩ của mọi người về thế hệ trẻ ko?
91 cũng tương tụ
Các phần đầu viết còn được, các phần sau càng viết càng nhạt. Có lẽ tác giả đang gò ép nhân vật quá.
88 tức là 21-22 tuổi, mà xưng tôi với 85 sao? Hơn nữa có vẻ 88 hơi già trong suy nghĩ.
Mình còn một số vấn đề hơi lăn tăn trong cách viết của bạn, nhưng có lẽ do mình thuộc 8 đời hơi đầu 1 chút nên chắc không hiểu được suy nghĩ của 88.
Tớ cảm nhận những bài viết của bạn có cái gì đó rất thật và giản dị, gần gũi với cách nghĩ cách cảm cuộc sống của tớ, hay hay nhưng cũng có chút chút lạ lẫm nữa.
Cảm ơn bạn nhiều....Tiếp tục phát huy nha
Hay đấy bạn ạ. Viết tiếp đi nhé!
tôi thích 88, thích cách sống thích cách làm việc của 88, chơi hết mình và làm việc hết mình, năng động táo bạo, mạnh mẽ, nhiệt huyết
phần 6 này không thấy có ý nghĩa lắm. nên kết thúc đi thôi :D
91 lạ.......Thêm một nhân vật nữa, có vẻ truyện hơi dài rùi
Có lẽ truyện nên có hồi kết rồi :)
một seri truyện ko có gì đặc sắc, dài dòng và tốn thời gian
91 lạ!
88 thì hơi bất ngờ. Nhưng thấy lạnh quá...
Lạ... nhưng phải chăng là đã hơi lan man....
Thich phong cach lam viec cua 88, say me - nhiet huyet - chuyen nghiep nhung khong thich cach song cua 88
Hơi lạ nhỉ? Rất ngắn gọn nhưng...
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.




Tình tiết thì có thể có thật nhưng suy nghĩ nọi tâm nhân vật thì không có chút xíu thực tế nào cả! Thậm chí phần chuyện về 84, không hiểu tác giả đã suy diễn tưởng tượng thái quá, hay cố tình bao biện cho những con người như thế. 88 lặp lại cái motip cũ rích, xinh đẹp giỏi giang, cái gì không học thì thôi, cái gì đã học thì cực kì ghê gớm. Ai chả có lĩnh vực giỏi và không giỏi, tự tin quá thành ra tự kiêu. Chuyện 8x nhưng lại là giọng văn và lối suy nghĩ của 9x!