Chúng ta sau này cái gì cũng có, chỉ không có nhau
2020-02-25 01:28
Tác giả:
NiJi
blogradio.vn - chúng tôi quyết định dừng lại, cho nhau được tự do theo đuổi những ước mơ, dự định của mình. Hết duyên rồi chúng ta lại thành người dưng.
***
Sau nhiều phút im lặng ngồi cạnh nhau thì anh cũng khẽ cất tiếng hỏi:
- Em bảo hôm nay có chuyện gì cần nói với anh phải không?
Tôi nghẹn ngào không nói nên lời, cũng không biết phải nói với anh như thế nào. Tôi thẫn thờ thêm vài phút nữa rồi cũng cố thốt ra vài lời đầy cay đắng:
- Như em đã nói với anh hôm qua, giờ bố mẹ em đã nói như thế em cũng không biết làm thế nào. Chúng ta cũng không còn trẻ để yêu đương bất chấp, không nghĩ đến ngày mai như vậy. Em cũng không muốn vì mình mà cản đường hai đứa em. Vả lại anh cũng chưa sẵn sàng, anh và em đều có những dự định của riêng mình, cũng không cùng chung suy nghĩ thì tốt nhất là chúng ta nên ….. dừng lại thôi.
Câu cuối cùng tôi nói ra chất chứa đầy nỗi tiếc nuối, giọng tôi như lạc đi, nghẹn ngào như có gì đó đang chặn họng tôi lại. Những giọt nước mắt thi nhau tuôn rơi không ngừng. Anh ngồi cạnh thấy vậy vội đưa tay qua lau nước mắt cho tôi nhưng tôi hất tay ra. Tôi là vậy, yêu hết lòng, hy sinh hết lòng nhưng khi đã quyết định buông tay thì tôi lạnh lùng và dứt khoát đến đáng sợ. Đây cũng là điều mà anh đã từng rất ấn tượng và rất lo lắng khi quen tôi. Bởi vì trong mắt anh, tôi luôn là người phụ nữ cá tính, độc lập và mạnh mẽ đến đáng sợ. Anh luôn lo sợ rằng một ngày nào đó cô gái của anh sẽ không cần có anh bên cạnh.

Anh ngồi im bên cạnh, khẽ thở dài và hỏi nhỏ:
- Em đã suy nghĩ kỹ chưa? Giờ em muốn như thế nào?
Tôi gào lên trong nước mắt, giống như nỗi đau của cô đang trào dâng trong lòng không thể kìm nén được nữa, mà có lẽ cũng không cần kìm nén nữa:
- Hạnh phúc cả đời em cơ mà. Hơn nữa anh cũng chưa muốn, cũng không xác định lâu dài với em vậy thì còn làm khổ nhau thêm làm gì? Ít nhất khi em không có ai thì họ sẽ không còn hối thúc em nữa.
- Em đã muốn vậy thì mình dừng lại đi. Lúc anh muốn kết hôn thì em không đồng ý, giờ anh còn bao nhiêu dự định. Anh chưa sẵn sàng, anh thấy nếu kết hôn bây giờ anh sợ mình không lo nổi cho em.
Anh thốt ra những lời nói nhẹ nhàng, nhẹ nhàng như mọi lần nhưng khiến tim cô thắt lại. Trái tim tôi dường như vỡ vụn, tôi khóc nấc lên. Đầu óc tôi thấy rối bời, không biết liệu mình đang làm gì? Quyết định này là sai hay đúng.
Anh là người đầu tiên mà tôi yêu, dành hết cả sự ngây ngô của tuổi trẻ để yêu anh hết lòng. Chúng tôi quen nhau hơn ba năm, đó là khoảng thời gian tuy không dài nhưng cũng đủ để hiểu hơn về nhau, cùng nhau trải qua những thăng trầm trong cuộc sống. Sau khoảng thời gian yêu xa gần một năm, tôi quyết định lên thành phố tìm việc và cũng là để được ở cùng một thành phố với anh.
Tình yêu của chúng tôi khá bình yên, không có nhiều cãi vã. Nếu có cãi vã thì cũng là do tôi tự kiếm chuyện. Mà cũng không hẳn. Rất nhiều lần là do anh chưa đủ tinh tế, chưa đủ sâu sắc để quan tâm, yêu thương tôi như tôi mong đợi. Cặp đôi nào khi quen nhau đều có mong muốn cùng nhau già đi. Tôi và anh cũng vậy. Nhưng thật trớ trêu vì suy nghĩ của chúng tôi không giống nhau. Tôi muốn sớm trở về quê nhà để sống cuộc sống bình yên mà tôi muốn, trong khi anh muốn bon chen ở mảnh đất Sài Gòn chật chội này thêm vài năm nữa. Vì vậy, mỗi lần nói về chuyện sau này, chúng tôi lại cãi vã vì không tìm được hướng giải quyết. Một lần, hai lần, rồi nhiều lần như vậy khiến chúng tôi đều thấy mệt mỏi. Có lẽ chính vì vậy mà tình cảm của chúng tôi dần nhạt nhòa, cũng không coi nhau là tất cả nữa. Chưa kể công việc dồn dập, áp lực về gia đình, tiền bạc khiến tôi và anh muốn phát điên.

Vậy là chúng tôi quyết định dừng lại, cho nhau được tự do theo đuổi những ước mơ, dự định của mình. Anh lái xe đưa tôi về nhà. Anh muốn vậy. Chúng tôi đã không hề nói gì trong suốt đoạn đường về. Anh dừng xe trước cổng, tôi xuống xe và chỉ dám nói: “Tạm biệt!” mà không dám nhìn anh. Đó là câu mà tôi chưa từng nói với anh. Có lẽ đây là lần gặp nhau cuối cùng. Tôi bước thẳng vào nhà mà nước mắt tuôn trào. Hóa ra chia tay là thế này sao? Đau lòng như thế này cơ à? Liệu mình quyết định như vậy có đúng hay không?
Tôi giam mình trong căn phòng nhỏ, không bật điện. Tôi không muốn nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình ngay lúc này. Vơ vội chiếc điện thoại, tôi nhắn tin cho sếp để xin nghỉ một ngày. Nếu được tôi muốn xin nghỉ nhiều ngày. Tôi muốn bỏ đi đâu đó. Nhưng tôi nghĩ mình phải đối diện với cảm xúc này, đối diện với sự thật là chúng tôi đã … chia tay. Tôi phải làm cho mình thật bận rộn để không có thời gian suy nghĩ đến anh nữa.
Những ngày sau, tôi lại chưng ra bộ mặt tươi tỉnh, đôi mắt ráo hoảnh như không có chuyện gì đến công ty. Tôi tự thấy mình thật giả tạo. Nét mặt bình yên như mặt nước phẳng lặng nhưng bên trong thì sóng gió đang cuộn trào. Sau ngày đó, tôi cũng tập cách từ bỏ các thói quen cũ, không còn trông chờ những cuộc gọi hay tin nhắn từ anh mỗi ngày. Thay vào đó tôi dành thời gian cho gia đình, bạn bè, tìm hiểu thêm những điều mới mẻ.
Tôi sống ích kỷ hơn, sống cho bản thân mình nhiều hơn. Điều đó cũng hợp lý mà. Tôi đã hy sinh cho anh nhiều quá rồi. Đã đến lúc tôi tự yêu lấy bản thân mình hơn. Mình không thể cứ mãi cố gắng vì một người không cố gắng vì mình. Hơn nữa, ai cũng mang trong mình một dự định và tránh nhiệm riêng. Nên đây là quyết định mà cả hai chúng tôi đã lựa chọn. “Có thể chúng ta sau này cái gì cũng có, chỉ là không có nhau.” Đành chấp nhận thôi. Hết duyên rồi thì nên rời đi!

© Niji – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đúng người sai thời điểm
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.





