Chừ con thương mẹ, biết gửi sầu về nơi mô
2016-05-20 01:25
Tác giả:
Tháng Năm...
Những cơn mưa đầu mùa...
Những mảnh ký ức...
Trong nhà, có lẽ Nhi là đứa sướng nhất. Nó được học và được đi theo đúng nghĩa mình muốn.
Sáu năm, không dài như đời lãng tử nhưng đủ để nó xa tuổi thơ của mình. Nỗi nhớ trong nó đã ngủ thật ngon lành. Để đến khi mùa về nó mới thổn thức, một cảm xúc không gọi thành tên.
Nhớ.
Thèm.
Sợ.
Lưng chừng.
Vô định.
Cha mẹ kiếm sống nhờ chiếc ghe ngoại cho, để Nhi ở nhà với bà đi học còn em nó có bệnh nên mẹ phải cho theo. Mỗi độ đầu mùa mưa, cũng là lúc vừa được “giải phóng” thì nó sẽ được chuyến phiêu lưu. Nó đi theo ghe để phụ mẹ.

Với người thích bay nhảy như Nhi mà suốt ngày phải ngồi một chỗ chừng hai mét vuông, toàn đồ và đồ thì đúng là cực hình. Nhiều khi nó đâm ra buồn bực, mẹ nó chỉ nói:
- Cầu trời cho mẹ cha buôn bán có lời, mua chiếc ghe lớn hơn để hai chị em mày khỏi phải tù túng thế này.
- Phải chi mình trúng số há mẹ, vậy mình mua được ghe lớn hơn mà đỡ cực rồi.
Em Nhi nói, vẻ mặt thích thú.
- Trời! Mày khờ quá nếu trúng số thì mình lên bờ sống cho khỏe chứ đi ghe chi nữa.
Cuộc đời mẹ gắn với sông nước bao nhiêu năm rồi Nhi cũng không rõ, chỉ nhớ ngày còn đi học mẫu giáo là nó đã ở với bà. Hồi đó, bà hay nói tại mẹ mày máu xấu nên chưa già mà tóc bạc. Trẻ con mà, người lớn nói sao thì nghe vậy chứ có biết gì. Mười chín tuổi, Nhi thấy những nếp nhăn trên trán Mẹ, nó thương lắm.
Ngày đi học ở tỉnh, mẹ thức cả đêm để sửa quần áo cho Nhi, dặn dò con đủ điều. Không hiểu sao nó thấy mẹ nói nhiều kinh khủng, có mỗi chuyện “phải chăm sóc tốt bản thân thật tốt” mà mẹ lặp đi lặp lại năm bảy lần. Để đến ngày một mình xứ lạ, nó thèm nghe mẹ ca cẩm.
- Mẹ hả?
- Ừa mẹ nè, ăn cơm chưa?
Giọng mẹ thiều thào bên kia, cái giọng êm êm bên tai mà nó thấy xa quá. Ừ, xa thật. Có cái gì đó chợt định hình trong mắt, cay cay nơi sóng mũi.
- Con mới ăn xong nè, mẹ ăn cơm chưa, nhà mình mưa lớn hông mẹ?
- Con bị bệnh hả, nghe giọng mày giống bị cảm quá?
- Dạ, đâu có đâu. Thôi nha mẹ, con đi học bài, mai bài nhiều lắm.

Tút…tút…tút…
“Mẹ ơi, con bị sốt”.
“Mẹ ơi, con nhớ nhà”.
“Mẹ ơi, con…”.
Những câu “Mẹ ơi…” mà nó không bao giờ dám nói.
Bất giác nước mắt cứ đổ xuống, trong khi cổ nó gắng không để thốt ra tiếng nấc nào. Nó thèm bàn tay thô ráp của mẹ đặt lên trán. Bàn tay mẹ là bàn tay thuốc, chỉ cần sờ trán thôi cũng đủ giúp nó khỏi bệnh. Nó muốn về nhà
Có thời, Nhi muốn trở thành thợ may, và mẹ nó là người ươm mầm ước mơ đó. Hình ảnh mẹ ngồi đơm lại khuy áo cho cha, vá đồ cho chị em nó vẽ nên một người phụ nữ của gia đình đảm đang, hiền lành và bình yên. Mẹ Nhi nói khi lớn lên con người ta sẽ khác, thay đổi nhiều, suy tư nhiều và thực tế hơn. Nhi muốn lớn, muốn thay đổi. Thay nỗi lo của mẹ bằng những giấc ngủ ngon. Đổi gánh nặng trên vai cha bằng những giờ Kinh chiều chủ nhật. Thêm sức cho ước mơ của em nó. Nhất là nó muốn đi tiếp lời ru của mẹ:
- À ơi à ơi! Chứ cầu Tràng Tiền sáu vài mười hai nhịp.
Vì thương nhau rồi xin kịp về mau.
À ơi ơi à! Kẻo mai tê bóng xế qua cầu, bạn còn thương bạn chứ biết gửi sầu về mô…
© Thảo Song – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Mẹ mãi là điểm tựa vững chắc của đời con
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”





