Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chicago – kết thúc mùa tuyết lặng

2014-01-06 01:00

Tác giả:


Truyện Online - Nơi anh về là nơi chúng ta lần đầu gặp, nơi đó ấm áp như màu của ký ức, có con đường không xa lạ, có dòng người không vội vã… Lúc anh quay lại nơi này…anh sẽ thấy bầu trời Chicago không còn tuyết nữa, trời sẽ ấm áp hơn, cao hơn và người sẽ đông hơn, anh cũng sẽ cười nhiều hơn vì bên cạnh có một người để yêu thương. Em vẫn sẽ nhăn mày nếu thấy cafe đen của em không bỏ đá, vẫn sẽ ngồi  hàng giờ nhìn dòng người trên con đường xa lạ, vẫn nhìn trời tuyết và ước có mưa rơi…

***
Qua con đèo Hải Vân, màu nắng cũng nhạt dần, trong không khí thoang thoảng mùi hơi nước, lá một màu xanh xám báo hiệu sự nặng nề của một cơn mưa, gió tung mình lật bay bụi đất cuốn nó lên cao rồi xoay tít trên không trung. Càng ra gần Huế con đường càng phủ một màu nặng nề, tí tách sương đêm rơi rớt trên thành cửa xe, không nặng hạt, không lạnh lẽo, chỉ nhẹ nhàng rơi rồi lặng lẽ trượt xuống lớp cửa kính màu đen.


mưa Huế

Hạ Lam đưa tay ra khỏi cửa kính, vân vê những hạt nước rơi rồi nghiêng đầu nhìn từng hàng cây chạy xa dần về sau lưng, con đường này từ nay sẽ không còn quen thuộc nữa. Ven đường nhà cao tầng xuất hiện báo hiệu một thành phố cổ kính lẫn trong mưa, màn mưa nhẹ tí tách tí tách, lác đác lá bay, mưa rơi rụng rồi vỡ òa trên cửa kính như tâm trạng của Hạ Lam giờ này. Không lí do nhưng lúc nào cũng u ám. Siết chặc chiếc khăn, đưa hai tay xoa vào nhau thổi ra hàng khói trắng lượn lờ… Mùa đông ở nơi thành cổ bình yên đã đến rồi, Huế mùa đông lạnh!

***
Mưa, con ngõ nhỏ hứng những hạt mưa đông đầu mùa, giàn cây cảnh trước ngõ lay động, lá cây non hứng nước rồi rũ mình trầm lặng. Qua khung cửa kính trắng khói cà phê bay, , thơm lừng nóng hổi, Lỗ Thanh không thích mưa…

Tách cà phê trong tay mang hơi ấm nhẹ, không gian trầm lắng và ngoài kia tí tách những hạt nước rơi rớt. Có lẽ anh nên suy nghĩ đến việc ra ngoài và nếm thử thứ gì khác thay vì ngồi uống cà phê và nhìn mưa qua khung cửa kính như thường lệ.

Con đường ướt đẫm nước nhưng cái không khí ở đây vẫn sầm uất những tà áo dài lất phất, con đường đầy quán ăn vặt, càng nhộn nhịp lúc tan trường. Cơn mưa đông nhẹ hạt kích thích mùi vị nóng hổi của những món cay.

Dựng xe ở một góc đường khuất, vừa bước xuống xe, anh thấy mình thật sự quá sáng suốt khi dép tông, áo pull và quần sọc thế này ra đường, chả khác gì mấy tên nhóc đang ngồi ăn kia, hòa đồng cũng rất có thi vị. Chiếc xe đẩy lượn lờ mùi khói trước mắt, với mái tôn rách nát không che chắn nổi mưa, nhưng mùi thơm nóng hổi bốc ra lại hấp dẫn vị giác. Đứng dưới lớp cây tán lá rộng lộp độp mưa rơi xuống, trong cái lành lạnh lúc trời xế chiều, nhìn khói trắng bốc ra từ chiếc xe đẩy lại thấy cảm giác thôn dã là lạ, anh lại gần hít hà cái mùi vị ngọt thơm từ dừa và bột bánh.

-    Bán giúp con một ít ạ!

Người phụ nữ trung niên che khuất khuôn mặt bằng chiếc nón lá ngẩng đầu, đáp lại anh với một nụ cười, giọng đậm chất Huế:

-    Rứa con muốn mấy cái?

Anh nở nụ cười, cười vì lâu rồi ở thành phố này mới có người nói tiếng Huế xưa:

-    Lấy giùm hai cái nha cô!

Anh nhìn chiếc nắp nồi mở ra. Từng chiếc bánh được gói bằng mẫu giấy bóng, anh vừa đứng dưới mái tôn thủng, vừa che dù, tay còn lại cầm bánh ăn, trời bên ngoài mưa bụi bay lất phất se se lạnh. Mùi vị vừa mềm, vừa nóng, thơm mùi sữa trộn lẫn mùi dừa có cảm giác tan ra trong miệng một mùi béo không ngậy, và cảm giác rất tuyệt khi trời lạnh lại được ăn thứ bánh nóng hổi này.

Một cơn gió thoảng tới, một vị khách dừng chân ngay dưới cây dù anh đang cầm, mang theo mùi vị của nước mưa cùng hơi lạnh của mùa đông. Anh nhíu mày, nhìn cô gái đang xoa tay thở ra làn khói trắng, cả người cũng mang theo mưa đông đất Huế, mái tóc rối bời.

-    Cô ơi lấy giùm con năm cái đi ạ!

Lỗ Thanh nhíu mày, tiếng Quảng Nam? Cũng không khó khăn để nhận ra đây cũng không phải tiếng Quảng Nam thuần túy, còn chút gì đó tiếng miền trung đất Huế. Ở thành phố này sinh viên rất đông, pha tạp một vùng miền nào đó hay từ vùng miền nào đó đến cũng không có gì là lạ.

Anh vẫn cứ ăn phần của anh, người ké dù bên kia vẫn mãi miết phần của mình mà không mảy may suy nghỉ, miệng thì nhóp nhép, mắt mũi thì nhìn đường, ăn có vẻ rất ngon miệng. Cơn mưa này cũng lâu tạnh thật, mùi ốc bên kia có vẻ hấp dẫn, vừa cay vừa thơm, anh tự hỏi mình có nên bỏ ngoài mắt vị khách ké dù này mà sang bên kia không?

Món ốc xào sả, vừa nóng vừa cay xé lưỡi, ăn vào cảm giác như đốt lửa trong người, lại thêm bánh lọc chiên giòn nhai vào cảm giác rôm rốp trong miệng. Ngồi giữa đường bên tấm bạt cũ màu, ăn món cay mùa mưa, không thể thiếu ly dừa đá lạnh tê người. Mọi hương vị cay - mặn - ngọt - nóng và lạnh hòa quyện vào nhau rồi vỡ tan trong cuống họng như một vụ nổ lớn.

Hạ Lam nhìn vị khách cùng bàn, cười:

-    Cảm ơn đã cho ké dù, anh phải ăn một thể như thế này mới biết hiểu hết được sự hấp dẫn của món ăn vặt Huế mùa mưa, để rồi đi đâu anh cũng phải nhớ mình từng ăn nó ở Huế chứ không phải bất kỳ nơi đâu.

Anh có vẻ nghi hoặc lời cô nói, nhưng rồi cũng nếm thử, cảm giác không tệ chút nào.

***

mưa

***
Sân bay Đà Nẵng vào đông không còn nhộn nhịp, chỉ lác đác hàng người qua lại, tiếng khóc rấm rứt buổi chia tay, cái ôm ấm áp của lời tiễn biệt…. nhìn qua khung cửa kín trên đầu, trời hình như cao hơn, xa hơn, và khó với tới hơn thì phải, lại quay về cái tính cách u ám của mình rồi!

Tạm biệt trời miền Trung trong xanh, cao vợi và đầy ký ức, tạm biệt mưa mùa đông vừa mới chớm, tạm biệt chiều u ám trên con phố lác đác mưa sa…

***

Ba năm ở Chicago nhìn tuyết thay mưa, nhìn nhà cao tầng thay cho những quán ăn vặt ngày ngày xuống phố, nhìn con đường lát đá hoa cương mà nhớ  những vũng nước nhỏ ứ đọng sau mưa mùa đông đến. Chicago đông này thật lạnh.

Tuyết Chicago rơi rồi, tuyết đầu đông trắng xóa, nhẹ nhàng, mang hương vị lành lạnh, mùi của gió của quyện mùi của khói xe hòa cùng tuyết tạo nên hương vị ai oán, khó thở nhưng lại không thể ngừng cảm nhận…

-    Đầu tổ quạ!

Một giọng nói Việt nhẹ và êm truyền đến tai cô. Đôi mắt cô ngước nhìn, nhìn chằm chằm người trước mặt:

-    A! Cây dù ké!

Anh từng cho cô ké dù vào mùa đông ba năm trước, vào ngày mưa đầu đông cô ra Huế để hưởng chút hương vị cuối cùng. Và rồi ba năm sau, Chicago bắt đầu nổi tuyết, anh gọi cô là “đầu tổ quạ” với nụ cười thật đẹp, vì sao ba năm trước cái nụ cười này cô không thấy quen thuộc mà bây giờ cô lại vô tình đem nó vào vùng trí nhớ? Lạ thật!

Vẫn là đầu đông, chỉ là tuyết ở Chicago nhẹ nhàng rơi vãi trên tóc, trên mặt, lạnh thì lạnh, nhưng êm mượt và khó dứt đến nhường nào.

***

tuyết Chicago

***
Hạ Lam ngồi nhìn khung cửa kính lạc màu, đôi mắt lim dim như lạc vào khoảng ký ức không xa, khắc khoải những hạt tuyết lất phất rơi rụng. Ngoài trời tuyết không còn nặng hạt như mọi hôm nhưng gió lại đem vị tê tái phủ khắp Chicago, từng ngõ nghách, từng góc phố như lặng im nhìn nỗi đau của màu trắng bạc, nỗi đau lặng lẽ rơi vãi xuống đất rồi lặng lẽ vỡ tan trong âm thầm.

Lỗ Thanh vẫn không dứt mình ra được cuốn sách cũ, nhưng anh biết mỗi lúc cô cười như vậy chắc chắn cô lại nhớ đến cái cảnh mà cô và anh gặp gỡ. Anh chỉ lạ một điều tại sao con người cô lúc nào thờ ơ với mọi thứ. Lỗ Thanh lại nhếch môi cười, nâng tách café che đậy thứ cảm xúc trong lòng.

Hạ Lam yêu cái lạnh không mùi vị, lặng lẽ mà tê tái này. Trước mặt cô, người con trai này trầm lặng, yêu mùi vị cafe đen nóng và ngồi  lặng từng giờ với cuốn sách yêu thích, gương mặt dưới ngọn đèn đường ngả màu chiều xuống như ẩn như hiện.

Cô cũng thích mùi café nhưng là cafe đen với đá trong cái lạnh này, khác hẳn con người ấm áp kia, khác hoàn toàn cái mùi vị kia. Cô nhìn sắc trời, với tay lấy chiếc áo khoác nỉ cùng chiếc khăn len đỏ trên giá, con đường này  tuyết đã nhẹ hạt, cô cũng nên về thôi.

Cô đưa mắt nhìn ánh đèn ngả màu, một màu vàng úa xóa mờ thời gian, màu của những thứ cũ kỹ làm người ta khắc khoải khôn nguôi, nhất là những thứ từng có, từng giữ và giờ mất đi…

-    Lỗ Thanh anh ngủ sớm nha.

-    Ừm! Có cần anh đưa về không!

-    Không cần, em có xe mà.

Lỗ Thanh nhìn sắc đường, buông cuốn sách trong tay, đôi mắt vẫn xa xăm không rõ .

-    Hạ Lam cảm ơn đã đến đây hôm nay!

-    Không có gì, em cũng chỉ giết chút thời gian thôi!

Thứ mà ngày ngày trôi, tháng tháng trôi…từng giây từng phút luôn có điều gì đó không thể dừng, một khi thời gian đã không dừng thì tự mình dừng lại cũng chả sao, cứ đuổi theo hoài phải chăng rất mệt mỏi.
Với Lỗ Thanh có lẽ thời gian đã khẽ dừng trên khung cửa sổ, cạnh bàn có  tách cafe đen nóng và trên tay luôn sẵn cuốn sách cũ. Anh nhìn cái bóng dáng nhỏ bé khuất sau con đường, tháo chiếc kính anh vẫn đeo, thở dài lặng lẽ nhìn màn tuyết đêm bắt đầu đổ xuống dày đặc, gặp cô bé lúc nào cũng muốn mọi thứ trôi lãng theo thời gian.

***


***

Chicago trên con đường trắng xóa, thành phố như một cô gái kiêu sa chìm vào giất ngủ đông bởi nỗi  nhớ lặng lẽ không mùi vị, Hạ Lam nhẹ nhàng thở ra , trong không khí văng vẳng tiếng lách tách của sương đêm hòa cũng tuyết, hít cái mũi bắt đầu cay xót, cuống họng cứ cồn cào, cô  cười, nhếch đôi môi đỏ mọng rồi cũng quay đầu đi.

Với Lỗ Thanh thứ khép kín trong cuốn sách anh đang đọc là cả một bầu trời kỷ niệm, nơi mà tay cô không chạm tới, mắt cô không nhìn thấy, và tai cô không nghe được, anh trầm lặng để cô không biết bất cứ thứ gì trong cái đầu kia, và rồi lạnh lùng khi coi mọi người xung quanh đều như nhau, kể cả cô.

Với cô cũng chả có thay đổi gì. Yêu cũng chỉ là đau lòng khi nhìn Lỗ Thanh thật xa xăm, xa quá tầm với của cô. Không yêu có lẽ cũng chả sao. Hạ Lam lại nhìn, nhìn mùa tuyết đêm lạnh. Tháng mười hai yên bình, với cô nó luôn là thời gian của những suy nghĩ vớ vẩn và không có điểm dừng.

***
-    Hôm nay anh có vẻ rất vui.

Hạ Lam ngước nhìn từng đám pháo hoa được bắn lên trời, pháo hoa nở rộ trong màn đêm đen, kiêu sa như con khổng tước tung mình trên khoảng không, duy chỉ mình nó rực rỡ trong màn đêm nhấn chìm mọi giác quan, bỏ ngoài tai tiếng ồn ào đêm giáng sinh bất hủ.

-    Ừm, anh sắp về Việt Nam.

Giọng nói anh mang đậm chất miền Trung, ấm áp, trầm lặng.

Hạ Lam nhìn người con trai bên cạnh, đôi mắt khép hờ sau đôi kính, miên màn từng dòng suy nghĩ lướt qua…

-    Ừm, Việt Nam giờ đã sắp đến xuân!

Ở nơi đó mùa xuân mang hương vị của mưa phùn qua các ngõ đường, xanh mơn mởn những chồi non mới hé, rực rỡ sắc vàng kiêu sa trên con phố hoa, hương hoa mai nhẹ, rất nhẹ, chỉ nghiêng mình cao ngạo mỗi mùa xuân về, ở nơi đó có con đường quen thuộc, con người của kỉ niệm.

Pháo hoa dừng, đêm đen lại tịt mịt, dòng người ồn ào chen lấn, tuyết lại rơi, mọi thứ bắt đầu chuyển động như định luật vốn có của nó…

-    Café nóng đây!

Lỗ Thanh không biết từ đâu đem đến tách cafe với mùi vị hấp dẫn, màu đen óng ánh phả hơi tuyết lất phất. Thứ ánh sáng trên tay anh…

Hạ Lam nhìn cốc café trước mặt, hơi thở đặc lại như có gì đó nghèn nghẹn, đôi mắt mờ mịt không còn thấy thứ ánh sáng ngày ngày cô vẫn thấy. Cô nhìn gương mặt Lỗ Thanh, gương mặt thân quen bao năm qua, anh vẫn thế, đối với cô lúc nào cũng dịu dàng, luôn là một nụ cười nhẹ, nhưng cô biết nụ cười này cô chưa bao giờ chạm đến được. Lần đầu tiên cô căm ghét cái nụ cười thản nhiên này của anh, lần đầu tiên cô không muốn nhận cốc cafe anh đưa. Cô ước gì chiếc nhẫn trên tay anh không bao giờ xuất hiện trước mắt cô một lần nào nữa.

“Chúa có nghe thấy những gì con nguyện cầu không? Vì sao đêm Giáng sinh cứ phải đổ tuyết trắng con đường con đi? Vì sao anh cứ phải đến vào ngày tuyết nặng hạt?

Cuối cùng cô vẫn là người phải quay lưng đi, còn anh đứng đó, tươi cười dịu dàng, siết chặt bàn tay của một người con gái không phải là cô.



tuyết Chicago

-     Hạ Lam này! Con đường này đi qua bao  lần rồi?

Hạ Lam ngước nhìn trời, cười thật nhẹ, hít thở bầu không khí rồi nói rằng:

-    Là lần đầu, vì mùi không khí của ngày hôm nay khác ngày hôm qua, người đi qua con đường này cũng không phải là người của hôm qua.

-    Tách café đen đá có gì mà em cứ phải trầm ngâm như thế?

-    Café nguyên chất đang nóng thêm đá vào mùi vị rất tuyệt, không những không  đắng mà còn giữ được mùi thơm lạnh lạnh, đặc quánh nguyên chất.

Lỗ Thanh nhướn đôi lông mày ra vẻ không tin, đưa tay giành lấy tách cafe trên tay Hạ Lam mà nhâm nhi, trầm tư, bất ngờ rồi ngạc nhiên, cười:

-    Anh vẫn thích cafe đen nóng hơn! Hạ Lam em nhìn gì trên trời tuyết vậy?

Hạ Lam nhăn mày, nghiêng đầu buồn bã:

-    Tại sao không có mưa giữa mùa tuyết?

Lỗ Thanh quay người, nhún vai nâng tách cafe tự mình thưởng thức, lẩm bẩm gì đó trong miệng.

Trong giấc mơ xa vời đó, luôn có bóng dáng một người…

***
Ngày anh đi, Hạ Lam đã vẫy tay chào anh qua khung cửa xổ rồi chúc anh vui vẻ, nhưng ngày anh về cô đã quá xa tầm với của anh. Lúc đó anh cũng nhìn trời tuyết bay, cũng lần đầu anh biết hóa ra cũng có mưa giữa mùa tuyết. Anh ngước nhìn màu trắng bỗng biến xa lạ, nhìn con đường lác đá, nhìn tách café đen, cổ họng lại đau đớn từng cơn, đã không thể gọi cô bên cạnh.

“Hạ Lam! Đúng như em nói giữa trời tuyết thật sự có mưa, nhưng mưa lạnh đến nổi làm anh run rẩy”


ra đi
Thư gửi anh

To: Lỗ Thanh.

Chào anh!

Người đã cho em ké chiếc dù ngày mưa ở Huế, người cùng em lang thang khắp ngõ Chicago, người luôn luôn đem đến cho em tách cafe mỗi lần tuyết nặng hạt, người luôn đón pháo hoa cùng em đêm Giáng sinh…

Nơi anh về là nơi chúng ta lần đầu gặp, nơi đó ấm áp như màu của ký ức, có con đường không xa lạ, có dòng người không vội vã… thế nên cho em gửi một chút nhớ mong về nơi đó.

Lúc anh quay lại nơi này…anh sẽ thấy bầu trời Chicago không còn tuyết nữa, trời sẽ ấm áp hơn, cao hơn và người sẽ đông hơn, anh cũng sẽ cười nhiều hơn vì bên cạnh có một người để yêu thương.

Em vẫn sẽ nhăn mày nếu thấy cafe đen của em không bỏ đá, vẫn sẽ ngồi hàng giờ nhìn dòng người trên con đường xa lạ, vẫn nhìn trời tuyết và ước có mưa rơi…Nhưng xin lỗi anh vì em không thể cười cùng anh, không thể cùng anh chân trần lang thang trên con đường lát đá hoa cương vào mỗi ngày tuyết đầu đông.

Xin lỗi đã không nói sớm với anh…em phải về nơi vốn thuộc về mình.

Tạm biệt và em sẽ không thể gặp lại anh lần nữa!

From: Hạ Lam.


Kết thúc chuỗi dài ký ức lặp đi lặp lại, kết thúc nỗi tương tư dai dẳng như kết thúc mùa tuyết lặng ở Chicago…

Kết thúc…


•    Gửi từ Hoàng Trúc Khuê

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.







Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

back to top