Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chìa khóa đời em theo cải về trời

2023-05-17 01:10

Tác giả: Bảo Bình


Lật trang sách, nao lòng

Nhớ người liêu viễn

Nhớ buổi hẹn đầu, em ngoảnh mặt chính em

Tay ấm trong tay, mắt trần tình mọi lẽ

Vẫn nghe ngoài mình tiếng vọng ngàn xưa.

 

Anh gom ân tình, tuổi tác tặng cho em

Sợ hoàng hôn rơi, anh đóng cửa

Nụ hôn rớt bên thềm

Chân em bước vội

Vòng tay chưa xiết chặt bao giờ

Anh chua xót

Em ngậm ngùi

Vẫn kịp mang theo về vương vít hương nhau.

khung-hoang-sau-tuoi-22-758x506

Dặn lòng hãy quên

Thả theo dòng trôi bao ẩn khuất

Sao vẫn nhớ đầy, tràn sánh mắt môi

Linh hồn ở đâu? 

Trong ta, ngoài ta, hay phiêu diêu miền hư ảo?

Bên gành lau

Em quặn lòng uống lời cuốc gọi

Gói hồn mình, giấu đáy sông sâu

Vì những vách đứng hiên ngang trong tư tưởng

Không sóng dập gió dồn, ta lại mất nhau.

 

Anh đứng đợi, mắt nhìn tỏa ấm

Hỏi đến khi nào em đập vỡ

Những chất chứa ứ đầy chữ nghĩa thánh nhân?

Tay em tra chìa mở nhà, mở tủ, mở xe không mở được cuộc đời trước mắt

Chìa khóa đời em theo cải về trời.

© Bảo Bình - blogradio.vn

Xem thêm: Chẳng Cơn Bão Lớn Nào Bằng Bão Lòng

Bảo Bình

Cuộc sống như một chiếc bình. Bạn cho vào những gì, chiếc bình sẽ rót tặng lại bạn những thứ ấy.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cô gái nhỏ

Cô gái nhỏ

Em tươi cười trong ánh nắng ban mai Bên chiếc xe máy và thùng bánh phía sau lưng em đó

Nhân duyên đã mang anh đến với em

Nhân duyên đã mang anh đến với em

Tôi kể những câu chuyện của tôi ở Pháp và cô ấy chia sẻ những chuyện xung quanh cô ấy ở Việt Nam. Thế nhưng, chính tôi đã đánh mất đi mối quan hệ ấy. Tôi thật sự rất muốn gặp cô ấy nhưng tình hình lúc đó của tôi không cho phép điều đó.

Mình nhận ra mình cũng cần được yêu thương...

Mình nhận ra mình cũng cần được yêu thương...

Những lúc đấy mình chỉ cười, bởi vì chỉ bản thân mình mới biết, thật ra mình như thế nào. Chẳng qua là bản thân mình “hèn”. Hèn đúng nghĩa, hèn yêu, hèn cả được yêu.

Tiêu cực là một phần của chính mình

Tiêu cực là một phần của chính mình

Mỗi ngày trôi qua, mình lại có cảm giác mình muốn sống hơn một ngày. Mình vẫn còn những cuộc gặp gỡ mà mình cần phải gặp, còn những nơi mà mình cần phải đến, mọi thứ đều cần thời điểm thích hợp.

Có một ngày

Có một ngày

Em dừng bước và nhìn khắp nẻo Những góc nhỏ một thời vẫn như còn vọng đâu đây

Bây giờ là mùa đông

Bây giờ là mùa đông

Cô cứ vậy mà sống cứ vậy mà xoay vòng với chừng đó công việc vừa quen thuộc, vừa dễ và vừa khó ở nơi xa xôi này. Một thành phố thật xa với nơi cũ của cô, nhưng là một thành phố cho cô thật nhiều trìu mến và như là một chỗ dựa tin cậy nhất của cô trên những bước đường đời.

Nếu lỡ

Nếu lỡ

Và nếu lỡ, con chẳng còn nghe thấy nữa những mệt mỏi, lo lắng hay cằn nhằn của má thì sao? Dù chỉ là “nếu” thôi, con cũng không dám nghĩ tới. Nó khiến đôi vai con run rẩy bật khóc!

Sống trọn

Sống trọn

Ai cũng muốn cuộc sống mình được đầy đủ, còn trái tim tôi mách bảo tôi như thế, từ rất lâu rồi, là tôi luôn muốn có luôn muốn sống như thế, sống trọn cho cuộc đời, sống trọn là chính tôi.

Đông về lại thấy cô đơn

Đông về lại thấy cô đơn

Trở mùa, trời chớm sang đông Chừng như thấp thỏm trong lòng nhớ ai Chút se se lạnh hiên ngoài Làm tim thổn thức canh dài nhớ thêm.

Tôi muốn được là tôi

Tôi muốn được là tôi

Tôi thấy có thật nhiều nước đang chảy dưới chân tôi, tôi thấy những ngọn núi cao và nhiều nguy hiểm quá đang trước mặt tôi, nhưng tôi vẫn phải vượt qua, vì tôi là tôi, nên tôi phải vượt qua.

back to top