Chỉ mong mẹ một đời bình an
2018-06-11 01:10
Tác giả:

Những ngày mẹ con mình đèo bồng nhau từ bệnh viện này đến bệnh viện khác, từ trong Nam ra ngoài Bắc, từ thầy này đến thuốc khác, con mới thấy cuộc đời ngắn lắm, mà hạnh phúc thì mong manh vô cùng. Những tưởng cuối đời mẹ sẽ được bình yên, được hưởng an nhàn, thanh thản. Nhưng bao nhiêu nỗi đau vẫn cứ chồng chéo, hết cơn đau này đến cơn đau khác. Nhìn mẹ càng ngày càng héo mòn, lòng con cũng xót xa vô kể.
Giá như, có thể san sẻ bớt cho mẹ, có thể gánh giúp mẹ dù một chút, một chút thôi để quãng thời gian còn lại của mẹ là khỏe mạnh, là an nhiên thì con có đau đớn hơn gấp trăm lần cũng cam lòng. Cuộc đời cứ nghĩ là dòng sông êm đềm trôi nhưng thực ra lại chẳng yên ả chút nào. Ai biết dưới mặt nước đó, cũng có những đợt sóng ngầm dữ dội. Con muốn bỏ tất cả những bộn bề để về với mẹ, ở bên mẹ, duy nhất bên mẹ của con thôi.
Con biết mẹ cũng đã cố gắng thật nhiều vì chúng con, nhưng đến thời điểm này kể cả con hay mẹ, tất cả đều thấy hoang mang thật sự. Con không biết có nên tin vào chính mình? Vào phép màu? Hay tin vào bác sĩ? Chúng ta phải làm sao đây khi niềm tin của con chưa bao giờ cạn kiệt đến thế!
Mỗi lần đặt bút kí vào giấy để mẹ làm phẫu thuật, con mới thấy sao cuộc sống này thật mong manh và tàn nhẫn đến mức nào. Kí vào giấy nghĩa là chấp nhận đưa mẹ vào chỗ nguy hiểm mà không được oán thán, không được thắc mắc, không được hối hận. Cảm giác đưa một người đã sinh thành, dưỡng dục mình đến con đường đó, mẹ có hiểu cảm giác của chúng con không? Bất lực – chính là hoàn toàn bất lực. Cửa sinh cửa tử mẹ đã đi mấy lần? Mỗi lần đó có phải vì mẹ vẫn còn thương chúng con nên mẹ mới gắng gượng ở lại? Còn lần này thì sao mẹ? Mọi chuyện đã diễn biến không như các bác sĩ tiên lượng. Con biết làm sao? Con có thể làm gì? Ai cho con một lối thoát, ai cho con một sự lựa chọn khác đây mẹ?
Mỗi lần ngồi ngoài phòng phẫu thuật con lại như một kẻ mất hồn. Con thường nghĩ, nếu các bác sĩ không trả lại mẹ cho con thì sẽ như thế nào? Nghĩ đến đó thôi con đã thấy thế giới này sao tàn nhẫn quá, sao bất công đến vậy. Lần sắp tới cảm giác càng tệ hơn nhiều, bởi chính các bác sĩ cũng không dám tin tưởng mọi chuyện sẽ ổn. Con biết nói với mẹ như thế nào đây? Con biết đối diện với những ngày sắp tới thế nào đây mẹ? Mẹ được đưa lên phòng phẫu thuật và không biết chính xác tình trạng bệnh của mình, và đây có phải là lần cuối cùng của mẹ? Mẹ ơi, đừng bỏ chúng con mẹ nhé!

Trên đường đời có gì khó khăn hãy về với mẹ, sà vào lòng mẹ là con lại thấy bình yên. Vậy nhưng đến đoạn đường này sao khó quá, con biết sà vào ai khi người con yêu thương nhất vẫn đang từng ngày, từng giờ nằm đó, gắng gượng chiến đấu với bệnh tật. Thế mà đến lúc này con lại có thể cho phép bản thân mình yếu mềm ư? Không được, thật sự không thể được. Nghị lực của con đâu hết rồi? Gan góc của con đâu hết rồi? Niềm tin của con sao mất hết?
Mong một phép màu hơn là tin rằng mọi chuyện sẽ ổn. “Sẽ ổn, sẽ ổn thôi, tốt rồi”. Con đã nghe bác sĩ nói câu này nhiều quá rồi, vậy mà đến giờ vẫn vậy. Mẹ vẫn nằm đấy. Im lìm và càng ngày càng yếu đi. Phải chăng họ đang lừa con hả mẹ? Có phải con thật xấu xa khi nghĩ về họ như vậy? Đó là những người đang cố gắng giành giật lại sự sống cho mẹ cơ mà? Vậy mà có những giây phút phần xấu xa trong con đã nghĩ như thế đấy mẹ ạ. Có phải con xấu xa lắm không? Có phải con ích kỉ lắm không? Nghĩ thế và đối diện với chính bản thân mình làm con cũng thấy sợ chính mình. Nhưng mẹ đừng trách con mẹ nhé! Chỉ cần họ trả lại cho con một người mẹ khỏe mạnh như xưa, con mới tin tưởng được. Còn hiện tại, xin mẹ cho con nghĩ như thế được không? Chỉ là một cách để tự xoa dịu mình thôi…
Nhiều khi con cảm giác như mình đang bị đánh lừa vậy. Con thấy mình ngơ ngác, tin tưởng mù quáng. Hoang mang giữa chặng đường đi tìm niềm tin, đi tìm nghị lực. Chông chênh giữa những mối quan hệ giữa người với người.
Mẹ à, cố gắng lên mẹ nhé. Bố và chúng con vẫn ở bên mẹ. Dù có như thế nào cũng phải chiến đấu đến cùng mẹ nhé. Vì bố và chúng con nên mẹ đừng bỏ cuộc. Con cũng sẽ không bỏ cuộc, dù như thế nào con vẫn sẽ đi tiếp đoạn đường này để con xem cuộc đời này thực ra là như thế nào, có thể vứt cho mình những chuyện gì nữa, có thể tàn nhẫn đến mức nào, có thể dối trá như thế nào nữa.
Con sẽ vẫn sống mạnh mẽ như từ trước giờ con vẫn vậy. Vì vậy, mẹ cũng thật mạnh mẽ lên nghe mẹ.
Cần bao nhiêu lâu nữa con mới lại được nghe một câu trách móc, một câu mắng, một trận đòn từ mẹ như khi xưa chúng con còn bé. Lúc này đây, chẳng mong gì chỉ mong mẹ được bình an.
© Strong will – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Trả em về nơi bắt đầu
“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Lời hẹn gặp lại
Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.






