Chỉ còn là giấc mơ
2012-05-14 11:01
Tác giả:
Cầu Thăng Long lộng gió, cuối cùng nó cũng vượt qua con dốc một cách khó khăn vất vả, nó tự cho phép mình được thư giãn sau khi đã lên đến cầu. Nó đạp xe chậm rãi, thong thả, nhìn xuống dưới cầu hàng bạch đàn như đang vẫy gọi, dòng nước chảy nhẹ nhàng, tâm hồn nó cũng vui vẻ thoải mái hơn. Nó chợt bàng hoàng thảng thốt, trước mặt nó một bóng dáng quen thuộc đã trở nên xa vời. Thầm gọi tên anh, nó kìm nén và cố không được khóc. Kỷ niệm ùa về, ngày ấy... còn đâu...
30/4 năm lớp 12... Cả bọn rủ nhau đi hồ Đại Lải chơi trước khi thi tốt nghiệp, trong đó có nó và anh. Đạp xe hơn 20km vừa đi, vừa cười với bọn bạn làm nó mệt nhoài, lên tới nơi dường như không còn đủ sức để đùa nghịch nữa. Khi tất cả kéo nhau xuống hồ thì nó từ chối, ngồi trên bờ nó nhìn ra xa ngắm nhìn cảnh vật. Nó nhìn anh vui đùa cùng các bạn và thấy buồn khi còn không bao lâu nữa sẽ phải chia tay với trường lớp, các bạn. Mải suy nghĩ miên man, anh trở lại bên nó lúc nào không hay, ngồi xuống bên cạnh nó anh hỏi:
- Sao em không xuống chơi cùng mọi người?
- Em mệt quá, và em không thích nước.
Anh lại hỏi:
- Em đang nghĩ gì vậy, có thể nói cho anh nghe được không?
- Em nghĩ đến ngày chúng mình phải chia tay với các bạn, với trường lớp, thày cô. Em sợ...
Anh ngắt lời nó:
- Em đừng sợ gì cả, bên cạnh em sẽ luôn có anh, chúng mình cùng cố gắng trong các kỳ thi em nhé.
Nó nhìn anh cười và bối rối khi bốn mắt nhìn nhau.
- Nguyệt ơi, ra đây chơi đi- Bọn bạn đã vào gần bờ và phá tan khoảng không im lặng của nó và anh - Nhanh lên Nguyệt.
Nó đứng dậy, nhưng anh ngăn nó lại:
- Em đừng ra, bọn nó té nước vào người em đấy.
Nhưng tính ương bướng của nó đã không nghe theo lời anh. Ra đến mép hồ nó bị nhỏ bạn đẩy xuống nước và cả bọn té nước vào người nó. Nó hét ầm lên nhưng bọn bạn vẫn tiếp tục, chỉ đến khi nó ướt hết quần áo mới thôi. Nó suýt khóc nếu như lúc đó anh không đến bên, anh trách nó:
- Anh đã nói rồi mà em không chịu nghe.
Nó bướng bỉnh cười, ngồi chờ quần áo khô. Cả bọn chơi đến chiều thì về. Trên đường về cả bọn gặp mưa nhưng vẫn tiếp tục đi mặc kệ mưa gió gào thét trên đầu. Nó thích như vậy và kết quả hôm sau tất cả đều bị ốm...
Ngày cuối năm liên hoan lớp, nó không khóc được, nó tự hứa với mình sẽ không bao giờ khóc trước mặt anh.

Sau khi ra trường anh và nó học ở 2 trường, 2 thành phố khác nhau, cả 2 vẫn viết thư đều đặn cho nhau trong hơn 2 năm. Khi đi học xa, anh vẫn luôn dằn vặt mình không được ở gần để chăm sóc, an ủi mỗi khi nó buồn. Nó nói với anh nó vẫn gặp bạn bè thường xuyên và kể cho anh nghe những lần gặp các bạn để anh có thể vui hơn... Mỗi lần gặp anh nó không muốn phải xa anh, nó bướng bỉnh cười đùa khi anh đi để rồi đêm về nó trằn trọc nhớ anh...
Nhưng những ngày vui ấy đã qua rồi, anh không còn viết thư cho nó nữa. Sinh nhật, nó cảm thấy buồn làm sao, lần đầu tiên khi quen và yêu anh, sinh nhật nó vắng anh, vắng lời chúc của anh, 1 sự trống trải trong lòng. Bạn nó bảo anh nghĩ nó đã yêu người khác, nó bàng hoàng sửng sốt khi nghe nói vậy, 3 năm yêu nhau để rồi nghi ngờ vô lý như vậy. Nó viết thư cho anh, chỉ muốn anh hiểu rằng nó không phải là người như vậy, nhưng thư đi mà không trở lại, mệt mỏi và chán chường vì chờ đợi, nó tự nhủ không bao giờ viết nữa, anh đã cố tình không hiểu nó?
Vậy mà đã hơn 1 năm rồi không gặp anh, nó vẫn gặp bạn bè và trong những lần đó, có nó mà không có anh và ngược lại có anh mà không có nó. Bây giờ nó vẫn còn cảm thấy buồn vì chuyện đó, nó dường như không còn muốn yêu ai nữa, có vài người đến nhưng nó tìm cách lẩn tránh, nó sợ phải đối mặt với những chuyện như vậy, nhưng nó không dấu được lòng mình, nó vẫn yêu anh và nó không nói điều ấy với ai, kể cả cô bạn thân nhất.
Bây giờ trước mặt nó là anh, nó sợ phải đối mặt với anh mặc dù nó không phải là người có lỗi. Liếc nhìn đồng hồ, đã gần đến giờ học, nó nhấn mạnh pêđan vượt qua anh, cảm giác lo lắng đã qua, nó cố tình không nhận ra anh. Bỗng nhiên nó giật mình khi anh đi bên cạnh với giọng nói ấm áp ngày nào:
- Nguyệt! Em không nhận ra anh sao?
Nó ngập ngừng:
- Anh đấy ư? Em vội quá nên không nhận ra anh.
Anh cười, nụ cười hiền dịu ngày xưa.
- Dạo này em thế nào?
- Em vẫn bình thường, còn anh thì sao?
- Anh vẫn vậy- Anh nhìn vào mắt nó- Em đã yêu ai chưa?
Nó trở nên xa xăm:
- Em đã yêu một người, nhưng mối tình đầu ấy đã không còn nữa, bọn em đã chia tay...
- Còn bây giờ thì sao?
- Em vẫn một mình.
Anh nhìn nó ngạc nhiên:
- Anh tưởng ngày ấy, em...
Nó tiếp lời anh:
- Em yêu người khác chứ gì? Nó cười, nụ cười nhẹ bỗng, nửa như giận hờn, nửa như châm chọc. Anh nhầm rồi, ngày ấy em đã yêu và đó là người mà em mãi yêu... Thôi anh đi sau nhé, em đi trước không muộn học mất. Nó cố gắng hết sức để nói với anh như vậy.
- Nguyệt! Anh muốn nói...
- Không, anh đừng nói gì cả, hãy nghĩ rằng tất cả chỉ là giấc mơ và hãy giữ mãi trong lòng với những kỷ niệm đẹp.
Nó quay đi, cố ngăn dòng nước mắt. Nó muốn hét thật to lên rằng Em yêu anh, nhưng nó không thể. Nó biết anh vẫn nhìn theo, một lần nữa nó nhấn mạnh pêđan...
Đến trường, nó không vào lớp mà vào quán cafe ngay cạnh trường gọi 1 ly cafe đen. Lần đầu tiên nó nhấm nháp vị đắng của cafe, cạnh đó chiếc caset vang lên bản nhạc “ Cafe một mình”, giọng hát trầm ấm, nhẹ nhàng buồn sâu lắng “Sáng nay cafe một mình, trời chợt lạnh như mùa đông, biết anh ra đi thật rồi...” Tai nó như ù đi, đầu óc quay cuồng theo bản nhạc.
Ngoài trời cơn mưa ập đến. Ngày xưa ấy... còn đâu...
- Bùi Hằng
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.


