Cầu thang năm mươi hai bậc
2013-10-25 09:29
Tác giả:
Đời vốn thật đẹp nhưng chính ông đã tự bôi bẩn nó. Mỗi ngày năm mươi hai bậc cầu thang. Từ bậc thứ nhất đến bậc cuối cùng ông có nhiệm vụ quét sạch rác rưởi, bụi bặm. Liệu ông có dọn sạch bụi bẩn, vớt hết rác rưởi trong tâm hồn ông.
Ông thẫn thờ tới lui như người mất hồn. Cái sự rảnh rỗi nó quấy rầy đầu óc không chịu nỗi. Lui tới trong căn nhà mênh mông rộng, buồn hiu hắt như hồi đi đưa đám cha của lão Tổng giám đốc của mình về nơi an nghỉ cuối cùng. Từ ngày hưởng cái án treo ba năm sáu tháng, về nhà ông thấy như đất sụt. “ Khắc phục sự cố” xong, ông giấu giếm cũng còn dược một ít tài sản. Nhưng bây giờ mọi thứ trôi tuột như giòng sông lũ cuốn. Mụ vợ quản lý chặt chẽ, đuổi con bé giúp việc về quê ngay tức thì. Nó mơn mởn quá! Bả nói “Mỡ kê ngay mõm mèo. Nguy hiểm!”
Trời đất ơi! Mụ nói như vậy là có ý gì vậy, có trời mà biết! Cái thời còn đương chức vừa có quyền vừa có tiền, ăn nói rổn rảng, nhiều người phải nghe ông dù biết thừa điều ông nói không trúng, không trật. Mụ vợ mặt mày lúc nào cũng tươi roi rói, vào ra ngân hàng còn nhiều hơn đi chợ. Ngay người vợ một dạ hai thưa trước đây cũng chẳng xem ông ra gì. Lên mặt bà chủ ngay tức thì. Không phải cái thằng đàn em phản phúc kia thì đâu có ra cơ sự này.

Chiều chiều, mụ vợ lấy tay xoa xoa nền nhà rồi than “ Bẩn quá! Tui suốt ngày chúi mày, xây xẩm mặt, không rảnh”. Muốn mình có việc làm đây mà! Được thôi, tui chùi cái nhà này sạch sẽ cho bà sướng cái bụng. Bốn căn phòng, năm mươi hai bậc cầu thang cộng với bốn cái toilet. Vậy là vừa đủ cho một ngày. Bà cứ dày vò thân xác tui đi. Tốt thôi, ngủ thêm được tí nữa. Đỡ phải bốn giờ sáng thức dậy đi bộ. Dạo này ông đau ốm nhiều. Cái tuổi chưa già lắm nhưng xương cốt cứ kêu lạo xạo. Chẳng bù cho những ngày còn đương chức sao mà sức khoẻ tốt thế. Xông pha biết bao trận mạc, bù khú chỗ này, chỗ nọ mà có sao đâu. Ông nằm nghĩ miên man. Chẳng lẽ lại cứ nằm dí ở nhà cho mà phí của trời. Mới năm bảy thôi mà. Nhưng mụ vợ này thâm thiệt. Mụ bảo: “Già yếu rồi. Cứ ở nhà đấy, ưng chi tui chìu”
Ông chuẩn bị bước vào nhà. Nhìn ra ngoài sân thấy loang loáng mái tóc màu hạt dẻ. Ông xoay người mạnh mẽ, mắt hau háu nhìn xuyên qua cây lộc vừng. Vuốt lại mái tóc rối, hai tay nắm lưng quần lắc qua, lắc lại cho ngay thẳng. Ông bước ra đứng sát tường rào. Cô gái vừa ngang qua cánh cổng sắt màu xanh nhà ông. Mông ngúng nguẩy khuất dạng sau cây lộc vừng. Có lẽ cô gái không định đi thẳng mất dạng mà quay lại, ngồi xuống lùa thảm hoa màu đỏ rụng xuống đất,bên ngoài tường rào. Ông tiến lại gần cô gái, mắt hau háu nhìn vào bên dưới cổ áo cặp vú cô gái trắng nõn nà lồ lộ, phập phồng. Hạt nút trên cùng mở toang cho ông chiêm ngưỡng.
Cô gái giật mình ngước mắt nhìn ông, miệng lắp bắp : “Ô…Ông.. làm tôi giật mình”. Đôi mắt ông cụp xuống. Thì ra là mụ vợ của ông. Cơn rạo rực, háo hức bỗng tan biến nhanh. Mụ vợ lẩm bẩm: “Ông ra đây làm gì. Không lau hộ tôi cái nhà”.
Chà! Không lẽ mình hoa mắt. Con gà mái sồn sồn nhà mình mà cứ tường cô gái nào. Mấy hôm mụ đâu có ngon như vậy. Thôi để tối tính được không.
Bốn miếng vải cho bốn cầu thang, năm mươi hai bậc
Khi ở đỉnh cao con người có hạnh phúc? Ông nghĩ, càng lên đỉnh cao con người càng cảm thấy cô đơn, lạc lõng, lạc đường và càng dễ đánh rơi hạnh phúc. Cuộc đời ông như năm mươi hai bâc cầu thang mà hôm nay ông phải còng lưng, gập mình lau chùi cho trôi tuột hết những bụi bặm. Càng lên cao càng mệt mỏi, đuối dần.
Mụ vợ vừa bước ra khỏi nhà. Chà, dạo này mụ ăn diện dữ. Mặc cái váy màu nhạt trông khuôn mặt mụ sáng trưng.
Ông bắt đầu từ bậc cầu thang đầu tiên, tay trái vịn lan can còn tay phải lia qua, lia lại thật nhanh.
“Ba, bốn, năm…”. Ông đếm mỗi khi xong một bậc. Miếng vải lướt trên trên mặt đá cầu thang.
Ông đã lướt đi cùng năm tháng, quét gọn những gập ghềnh, rác rưởi. Dọn sạch con đường cho ông leo lên đến chức giám đốc.
“Bảy, tám, chín…”
Cái thời làm tổ trưởng công nhân cầu đường thật vất vả. Lão đội trưởng ít học nhưng được cái miệng nói rang rảng nên ai cũng ngán. Ông nghĩ thầm: “Nhưng loại này không ăn thua. Cái chức nhỏ này ông sẽ đoạt được thôi”.
Xong cầu thang thứ nhất rồi, mười ba bậc. Ông trườn người lên cầu thang thứ hai, lau tiếp nơi chổ dừng đầu tiên.
Đường công danh ông nhẹ nhàng vượt qua không mấy khó nhọc. Công ty của ông nhận xây dựng mấy công trình các tỉnh biên giới phía Bắc. Ông xung phong tình nguyện. Đương nhiên cái chức đội trưởng nằm lọt vào tay ông.
Bàn tay ông nắm chặt miếng vải lau qua, lau lại. Vừa lau vừa đếm. Mười bốn, mười lăm…Mẹ! Cái lưng hắn đau. Không sao, mụ vợ đi làm về ông sẽ có thời gian đi mát xa. Mấy con bé mặc áo hai dây ngoan ngoãn quá. Thích nhất là lúc nó cúi gập người đằng sau lưng. Ừ, cũng hết tháng mình chưa đi cho chúng nó chà hai bàn tay lên cái bụng ục ịch. Được nằm ngửa cho nó ngồi lên đùi trườn mình thoa cái bụng thật sướng mớ đời.
Sảng khoái như lúc mình hất cái lão giám đốc cũ giành cái ghế.
"Hai mươi hai…hai mươi ba".
Thỉnh thoảng ông cũng lội bộ ra phố tìm mua sách cũ về đọc.
Thằng cha bán sách cũ vỉa hè vậy mà uyên bác. Bọn nhóc ham đọc thường đến lục soạn cái cửa hàng sách của lão trên miếng ni lông lót nền hay gọi là lão là Ngài giáo sư. Lão mặc cái quần thủng đáy nhưng không thèm vá lại cho kín, ngồi khép nép. Lão phơi tất tật. Có lần ông nhắc khéo, lão nói tỉnh bơ: “Đời có cái mẹ gì phải giấu. Nó cứ tuồn tuột đấy thôi . Để cho mát!”
“Hai lăm, hai sáu...”Tay ông đập vào thanh inox lan can bầm tím.
Con bé quán Tứ Lục kháu thiệt. Chiều nay phải ra ngồi ngắm nó một tí. Ba bốn ngày rồi chẳng có ma nào gọi đi nhậu, ở nhà chán quá. Lần trước ông ngồi một mình ở quán này bị bà vợ ngang qua bắt gặp đang rù rì với con bé ngay cái bàn sát vỉa hè. Hôm đó cô gái mặc cái áo hở lưng, thiếu cả chỗ che rốn nhìn trông hay hay. Con gái nhà ai mà xinh đáo để. Chỉ tội cho nó lại đi làm cái nghề phục vụ quán nhậu cho mấy lão già sờ nắn.

“Hai chín, ba mươi…” Ông vịn lan can đứng dậy, bước vào toilet giặt cái khăn. Bụi bẩn theo dòng nước có màu cà phê sữa chảy rào xuống nền gạch men bóng loáng. Phải dội sạch thôi.
Bọn lính tráng cấp dưới đứa nào không biết vâng lời ông xua không còn một mống. Mấy đứa còn lại ông gột sạch sẽ như vắt miếng giẻ lau nhà.
“Ba bốn, ba lăm…”. Cái thời làm giám đốc công ty xây dựng tiền vào như nước. Cắt đầu nay, xén đầu kia có tiền đi Mỹ, đi Tây chơi thoải mái còn dư tiền cho con du học. Bạn bè nhìn ông lác mắt. Lôi kéo, sai khiến được mớ thằng.
“Ba bảy, ba tám…”
Nhớ lần đi Châu Âu, mùi da thịt cô gái Đông Âu tóc vàng, tưởng nó thơm như con gái Việt Nam ai ngờ lại có cái mùi khen khét. Của lạ thử cho biết chứ so với mấy em hương đồng gió nội của mình thì thua xa. Thua đủ thứ, kể cả nghệ thuật nghề nghiệp.
Với nhiều người khi đối diện với sếp thường có cái nhìn, cách nghĩ bị cuốn theo quan hệ quyền lực, quyền lợi. Những ý kiến phán xét, tình cảm bị cuốn theo sự xưng tụng hoặc chê trách do những nguyện vọng được đáp ứng hay không. Ông hiểu rõ điều này… Không có cái nhìn trong veo trong chuyện này. Ở đây, ông nhìn sự quan hệ bằng cái đầu hơn là trái tim mềm nhũn. Chờ đợi sự ân huệ…Coi trọng các xếp như vị thánh toàn năng.
Bọn bạn bè cũng vậy. Chúng nó luôn cung kính mình như vị thánh.
Có xấu gì đâu, cứ đóng tuồng cho qua mọi việc. Cứ cung cung, kính kính có sao. Ông đã quá chán chê, quen thuộc cái trò này rồi.
“Bốn mốt, bốn hai, bốn ba…”. Ông dừng tay, thẳng lưng, rướn người. Xương sống sau lưng kêu răng rắc.
Cái thằng lính phó của mình đểu thật. Ngày nào anh anh, em em vậy mà hắn đành đoạn chơi mình, leo lên cái ghế của mình là quên phức. Nó tố mình làm ăn thất bát, bòn rút để công ty sa lầy không có lương cho công nhân. Mẹ kiếp! Cho nó đầy họng, cất nhấc nó lên phó để thay mình vậy mà nó chơi không thương tiếc.
Nhớ cái thưở còn đi học mình học hành cũng chả ra gì nhưng được cái miệng mồm nhanh nhảu, bạn bè chọn lọc nên rồi cũng qua được mỗi năm. A, Bạn bè chúng nó bây giờ chả là cái gì. Thời thế thay đổi rồi, ăn nói ai bằng mình. Dăm bữa nữa tháng tổ chức cho chúng ăn nhậu, nói gì chúng không nghe. Thằng nào có học hàm, học vị gọi đến nhà vài lần là sai bảo tuốt luốt hết.
Qúa biết chúng nó chẳng coi trọng gì mình nhưng thời buổi đồng tiền, chức vị ngự trị thì mình có nói gì chúng nó cũng nghe. Đứa nào mà không biết đồng tiền mình kiếm được là đồng tiền bẩn, rút ruột công trình, bóp họng công nhân để có mấy miếng đất, cho con đi du học.
Ghét thì ghét, chúng nó vẫn cứ đeo theo mình.
Bạn bè cũng có vài đứa châm biếm, trêu chọc ông. Cũng khối đứa lon ton theo đuôi để kiếm chút hơi bạn giám đốc giàu có như ông
“Bốn mươi bốn, bốn mươi lăm…”. Ông thở hắt ra như người sắp đuối.
Càng leo lên chức vụ cao hơn càng thấy choáng. Tiền bạc dể kiếm nhưng lòng người khó lường. Khối thằng thèm thuồng cái ghế của ông vì nó “thơm” quá.
Cầu thang trên này bẩn thiệt. Bụi bám dày, xả mấy cái khăn rồi không sạch. Thế mới biết, càng lên cao càng bẩn.
“Bốn mươi bảy, bốn mươi tám…”
Mụ vợ dạo này lạ thiệt. Sáng cầu lông, chiều tenis. Đi làm về ít ngó ngàng gì đến ông. Mụ mặc bộ váy thể thao trông cũng ngon mắt thiệt nhưng lâu rồi không cho ông đụng vào làn da bụng trắng nõn. Không hiểu sức đâu mà mụ tham gia nhiều môn như vậy. Có khi đi đến khuya lơ mới về, xụi lơ.
Hôm bù khú với mấy lão bạn già tâm phúc về, mình để quên điện thoại ở phòng khách. Mụ vợ láu lỉnh mở ra xem. Đang ngồi lướt web xem hình mấy em thiếu vải nghe giọng mụ hắt lên lầu: “Nè ông! Xuống đây tui hỏi”. “Cái gì thế?” – “ Ông trả lời tui đi. Ai là “Tia la de”? Ai là “Hắn nịnh kệ”. Mấy số điện thoại này là của ai? Nói đi!”.
Ông hoảng hốt. Đó là bí danh của mấy con bé tiếp thị bia Larue và Heniken. Làm sao mà mụ vợ biết. Lạ quá!

Bốn chín…
Có mấy thằng đàn ông theo mụ vợ về tận cổng nhà rồi đi thật nhanh. Lạ quá! Mụ vợ thì thầm gì đó với chúng nó ông không nghe rõ lắm. Lúc này trông bả duyên dáng, hấp dẫn thiệt. Người trẻ ra, phơn phỡn. Bốn chín rồi mà cứ như ba mươi. Không còn ham muốn chuyện vợ chồng nên hay tìm gặp bạn bè trò chuyện cho khuây. Mụ vợ nói với ông như vậy. Thôi, mặc kệ.
Năm mốt, năm hai.
Khi người ta bước lên đỉnh cao sự nghiệp đó cũng là lúc sẵn sàng bị đạp xuống sườn dốc. Ông bị cái thằng phản phúc chơi một nhát lăn tuột xuống chân đồi. Mất hết! Sự nghiệp, công danh và cả mụ vợ sồn sồn hồi xuân nữa.
Xong!
Ông ngồi bệt trền nền gạch men, lưng dựa vào tường thở dốc. Đã bảo mụ vợ kiếm cho con bé giúp việc làm cái công việc tầm thường này nhưng mụ cương quyết nói không. Mụ nói:
“Đem chúng nó về ở trong nhà một mình để ông “đớp” cho nhanh, hử”.
Ông níu lan can cầu thang đứng dậy bước ra sân thượng có mái che phía sau mở vòi nước giặt đống khăn lau nhà.
Ông cảm thấy xốn xang. Có nhiều việc cần phải làm, đã hứa nhưng chưa thực hiện, ông ghét bản thân nhiều đến nổi không muốn nhìn nhận nó nữa. Thi thoảng nhìn lại thấy lạ lẫm phát ghét. Đồng ý phải khác đi để chấp nhận cuộc sống mới, để già đi trong thanh thản nhưng không phải như cái mà ông từng nghĩ, từng hi vọng. Hóa ra, ông không thể còn là chính ông sao.
Ba mươi năm vùng vẫy ông từng ở trên thiên hạ, thay vì sẽ là người thế này lại trở thành người thế kia. Lạ hoắc.
Từ ngày về nhà, mỗi ngày cứ dò dẫm kiếm tìm lối đi, tù mù quá, mắt có mở to nhưng không thể thấy. Ông đau lắm! Gần như là thấm đẫm vào từng thớ thịt, làn da, ăn sâu vào xương tủy, thít chặt không thoát ra được. Bức bối. Diễn đạt không thành lời muốn nói. Không thấy, không nghe, không nói được. Đau đến ngạt thở nhưng không thể không sống.
Đời vốn thật đẹp nhưng chính ông đã tự bôi bẩn nó.
Mỗi ngày năm mươi hai bậc cầu thang. Từ bậc thứ nhất đến bậc cuối cùng ông có nhiệm vụ quét sạch rác rưởi, bụi bặm.
Liệu ông có dọn sạch bụi bẩn, vớt hết rác rưởi trong tâm hồn ông.
• Truyện ngắn của Bùi Thanh Xuân <buithanhxuandn@>
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió
Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì
Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối
Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2
Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1
Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.
Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ
Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?
Trạm Cuối
"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”
Dấu son Tháng Tám
Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.
Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào
Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.
Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?
Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.



