Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cậu là thanh xuân tôi từng thương

2021-11-30 17:25

Tác giả: Quỳnh Trang


blogradio.vn - Chúng tôi cứ thế cắt đứt hoàn toàn với nhau. Tôi cũng đã ra tỉnh thành khác để nhập học. Tôi cố gắng gạt bỏ tất cả mọi suy nghĩ về cậu ấy ra khỏi cuộc sống của mình. Nhưng hôm nay, sau hai năm, lại là dòng tin nhắn, đáp lại bài đăng tôi của tôi trên Facebook “Chữ cậu vẫn đẹp như ngày nào nhỉ”, tôi không còn những xúc cảm như ngày trước nữa. Tôi không muốn trả lời tin nhắn ấy nữa.

***

“Chữ cậu vẫn đẹp như ngày nào nhỉ”.

Tiếng chuông báo tin nhắn vang lên giữa căn phòng. Tôi nhìn màn hình điện thoại, không muốn nhắn lại ngay. Chút nghẹn ngào dâng lên để rồi lại hiện về trong tâm trí những hình ảnh tưởng chừng đã bị chôn lấp bấy lâu.

Đã hai năm rồi kể từ ngày học cấp ba, tôi theo khối A để học cùng lớp với cậu. Những ngày đầu được xếp ngồi gần nhau, hai đứa cả buổi chẳng nói chuyện với nhau câu nào. Đến nỗi mấy đứa ngồi bàn trên còn hỏi “Chúng mày cách ly nhau à?” Cứ như vậy mấy tuần liền. Vậy mà đến giờ kiểm tra Văn, cậu huých vào khuỷu tay tôi “Câu này làm như nào đấy?” Tôi đang làm bài giật mình quay sang, cậu chỉ cúi mặt nói nhỏ để giáo viên không nghe thấy “Ơ nhìn gì? Nhanh lên sắp hết giờ rồi”. Và đó là mốc dấu đầu tiên chúng tôi quen nhau, cũng như đánh dấu một phi vụ đáng nhớ trong thời học sinh của chúng tôi. 

Đó là giao kèo trong giờ kiểm tra các môn xã hội, tôi nhắc cậu ấy làm bài, còn giờ kiểm tra môn tự nhiên, cậu ấy nhắc tôi làm bài. Chúng tôi dần dà qua phi vụ đó và quá trình trao đổi bài nhau trên lớp mà trở nên thân quen hơn. Thế nhưng tôi vẫn cảm thấy cậu ấy khá khó gần và lạnh lùng. Mà điều đó không chỉ tôi mà tất cả các bạn nữ trong lớp đều nghĩ như vậy.

che_-_o

Ngày 8/3 các bạn nam lớp tôi bí mật tổ chức một buổi tiệc nho nhỏ cho các bạn nữ. Mỗi bạn nữ sẽ nhận được một bông hồng đỏ. Tôi cũng nhận được một bông, nhưng chắc chắn không phải của cậu ấy tặng. Đến lúc cắt bánh kem, vì tôi tương đối thấp mà các bạn đứng xung quanh bàn nên tôi không nhìn thấy được. Bất ngờ cậu ấy tiến lên phía trước tôi, với tay vào bàn lấy cho tôi đĩa bánh nhỏ vị socola, cũng là vị tôi thích ăn nhất. Rồi lẳng lặng về bàn mà chẳng nói gì. Tôi về bàn quay ra hỏi.

- Sao cậu không ăn?

- Không thích ăn bánh kem. 

- Sao cậu lấy vị socola vậy?

- Tại thấy lần trước ở căng tin cậu ăn kem vị socola.

Hai chúng tôi yên lặng không nói gì tiếp. Tiếng các bạn trong lớp vẫn rộn ràng, ngoài cửa sổ nắng vẫn rơi.

Chúng tôi quen nhau vậy đấy, chưa từng một lần công khai, cũng chưa từng một lần nói thích nhau. Cậu ấy vẫn luôn dành cho tôi những hành động nhẹ nhàng như đưa ghế cho tôi, tha không ghi tôi vào sổ phạt của lớp, chia sẻ với tôi những cuốn sách mới mà cậu tìm đọc được… và có một lần hiếm hoi kể cả về gia đình cậu ấy. Các bạn nữ trong lớp tôi vẫn luôn bảo cậu ấy lạnh lùng, lớp phó chảnh. Có lẽ chỉ có tôi nhìn thấy tia nắng lạ kì ấy.

Lên lớp 11, thầy yêu cầu lớp chúng tôi đổi chỗ. Tôi bị chuyển ra ngồi cùng bạn nam khác, cậu ấy thì cũng ngồi cùng bạn nữ khác. Thằng bạn cùng bàn tôi hay trêu tôi nên cả lớp ùa vào nói chúng tôi thích nhau. Tôi có tỏ thái độ dứt khoát với bạn kia nhưng khi quay sang nhìn cậu, thấy cậu vẫn cúi mặt xuống vở chẳng để ý gì. Tôi có chút hơi hụt hẫng, mặc dù sự thật là chúng tôi ngoài quan hệ bạn bè thì cũng chẳng là gì của nhau cả.

co_-_gai_5

Mấy bữa sau lên lớp, tôi thấy các bạn đang tập trung vào chỗ cậu ngồi. Có đứa bạn reo lên “Ồ chúng mày ơi! Lớp mình có một cặp đôi mới nhá!” Tôi thấy trên bàn là một hộp quà nhỏ của bạn nữ ngồi cạnh cậu ấy tặng. Tôi không muốn nhìn cậu ấy nên đã cố lướt nhanh qua chỗ bàn đó. Trong giờ học Hoá, cô bạn ngồi cạnh kia bị gọi lên bảng. Tôi thấy cậu ấy ở bên dưới nhắc bài cho cô bạn đó, và lớp tôi lại được dịp gán ghép họ thành đôi. Còn tôi thì chẳng nói chẳng rằng suốt buổi học ấy.

Sáng hôm sau, tôi đến lớp sớm hơn mọi ngày. Khi vào lớp, tôi đã thấy cậu ngồi đó một mình. Hai chúng tôi nhìn nhau, rồi cậu hỏi.

- Ăn sáng chưa?

- Chưa. Giờ mới xuống canteen.

- Cất balo đi rồi đi nhanh lên.

Chúng tôi cùng nhau bước ra khỏi lớp, qua dãy hành lang vắng lặng. Tôi vẫn nhớ hôm đó chúng tôi ngồi ăn cùng nhau trên chiếc ghế ở sân thể dục. Cậu nói với tôi về nguyện vọng được thi vào trường Y, cũng hẹn tôi một ngày tổng kết được chụp ảnh cùng nhau.

Năm lớp 12, năm cuối cùng của thời học sinh. Tôi đưa ra cho mình một quyết định táo bạo sau bao tháng ngày học Hoá, học khối A mà tôi chẳng thích, cũng chẳng thấy tiến bộ. Tôi chuyển sang khối D. Lúc quyết định điền đơn xin chuyển, tôi có hỏi cậu ấy xem tôi có nên chuyển không. Cậu ấy bảo đó là quyền của tôi, là tương lai của tôi nên hãy cứ làm những gì mà tôi muốn. 

Sau khi tôi chuyển lớp được một thời gian, tôi thấy không chỉ lớp tôi mà ngay cả khối của tôi cũng rộ lên tin cậu và bạn nữ kia thích nhau. Lớp chúng tôi cách xa nhau, thời gian những năm cuối cấp cũng khiến chúng tôi cực kì ít chạm mặt khi chẳng xác định với nhau một mối quan hệ nào cả. Dịch bệnh kéo đến, chúng tôi cũng học online. Mọi thứ như dần chìm vào giấc ngủ của nó.

yeu_-01

Không lễ bế giảng, không liên hoan gặp mặt lần cuối, chúng tôi kết thúc quãng thời gian ngồi trên ghế nhà trường một cách nhàm chán. Tôi không liên lạc được với cậu ấy, dù đã nhờ các bạn trong lớp cũ cho thông tin, nhưng cũng không ai biết nick Facebook hay Zalo của cậu ấy. Tôi trách mình đang tự ảo tưởng mà thôi, chứ thực ra cậu ấy không có thích tôi.

Ngày các trường công bố điểm chuẩn, tôi đi từ hồi hộp đến vỡ oà bởi những công sức mình bỏ ra đã đến ngày được hái quả. Buổi tối hôm ấy, tôi nhận được rất nhiều lời chúc. Điện thoại lại reo lên thông báo, tôi vẫn nghĩ đó chỉ là lời chúc của ai đó. “Trang ơi, tui đỗ Y rồi. Trang đỗ trường nào đấy?”.

Tôi đứng đơ ra vài ba giây, tin nhắn đến từ một nick lạ. Là cậu ấy, là cậu ấy. Tôi reo lên, cầm điện thoại, trả lời một cách nhanh nhất có thể. Chúng tôi trò chuyện với nhau đến gần sáng. Những ngày sau đó, chúng tôi còn call video và kể cho nhau nghe những chuyện trong cuộc sống.

Nhưng có lẽ cuộc đời này chưa bao giờ hết thử thách mối nhân duyên giữa chúng tôi. Một ngày nọ, cậu ấy lại biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của tôi. Tôi đã tìm cách liên lạc mà không được, tìm đến nhà thì luôn khoá cổng. Tôi gần như suy sụp sau đó. Mãi sau này tôi mới biết bố cậu ấy bị bệnh nên phải ra Hà Nội điều trị, cậu ấy cũng không nhập học Y nữa mà chuyển sang làm thêm kiếm tiền, vì dưới cậu ấy còn em nhỏ mà mẹ thì không còn. 

Chúng tôi cứ thế cắt đứt hoàn toàn với nhau. Tôi cũng đã ra tỉnh thành khác để nhập học. Tôi cố gắng gạt bỏ tất cả mọi suy nghĩ về cậu ấy ra khỏi cuộc sống của mình. Nhưng hôm nay, sau hai năm, lại là dòng tin nhắn, đáp lại bài đăng tôi của tôi trên Facebook “Chữ cậu vẫn đẹp như ngày nào nhỉ”, tôi không còn những xúc cảm như ngày trước nữa. Tôi không muốn trả lời tin nhắn ấy nữa. Bạn thân đứng bên cạnh nhìn tôi rồi nói.

- Gương vỡ rồi liệu có lành lại không?

© Quỳnh Trang - blogradio.vn

Xem thêm: Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn l Blog Radio

Quỳnh Trang

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top