Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cậu đến như những cơn mưa

2014-03-24 00:12

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Truyện Online - Cậu ấy là chàng trai nhỏ bé trong lòng tôi suốt nhiều năm về trước và cả bây giờ nữa. Nhẹ nhàng thấm ướt như những cơn mưa phùn và ra đi nhanh như một cơn mưa mưa rào nhưng cũng đầy ắp kỉ niệm.


***
Vào những ngày cuối tuần mưa ướt nhẹp làm tôi chẳng muốn đi đâu hoặc cuộn mình vào chiếc chăn ấm rúc rích những câu chuyện với mẹ hoặc lại ngồi vào chiếc bàn học hướng ra cửa sổ và ngắm mưa. Mưa phùn nhỏ thôi nhưng nó cứ mưa suốt cả tháng nay rồi, nó làm tôi chẳng thể đi đâu bởi tôi vốn di chuyển khó khăn mà nhất là đối với cái thời tiết này cũng chẳng ai muốn ra đường. Tôi ở trong ngõ nhỏ nên cảm nhận được cái sự buồn của mưa.

Chẳng mấy khi xe tiếng xe, tiếng bọn trẻ con nô đùa, hay tiếng những người hàng xóm trò chuyện. Mưa mà, ai cũng ngại ra đường ở trong nhà cuộn xem tivi hoặc rán bánh ăn sẽ thích hơn nhiều Mưa phùn nên nó đến một cách từ từ thấm dần vào gốc cây, nầm lá, từng mảnh đất làm nên cái sự sống âm thầm dai dẳng chứ không mãnh liệt như một cơn mưa rào vội đến và rồi đi khô thoáng nhẹ nhàng như chẳng có gì xảy ra. Thỉnh thoảng những hạt mưa nặng chĩu trên những tán lá, cành cây lại rơi xuống vào một chiếc chậu hay một vật gì đó sau vườn tạo nên thứ âm thanh lạ tai, vài chú chim trong lồng cũng hót lên xóa cái không khí ảm đạm của những ngày mưa.

cậu đến như cơn mưa

Chàng trai đầu tiên của tôi cũng vậy cậu ấy đến như một cơn mưa phùn nhưng rồi lại ra đi như một cơn mưa rào làm tôi có chút hụt hẫng vào khoảng thời gian ấy. Nói là chàng trai đầu tiên cũng không hẳn bởi vào cái tuổi tôi lúc bấy giờ mới lên mười cũng chưa biết yêu là thế nào. Cậu ấy đến và chúng tôi cùng chia sẻ như những đứa trẻ con thiếu bạn chơi và khi được sổ lồng khi tha hồ cất cánh như những lũ chim non tập bay vậy. Hoàn cảnh mà chúng tôi gặp nhau chẳng lấy gì làm lãng mạn cho lắm, tôi và cậu ấy gặp nhau khi tôi được gia đình cho lên bệnh viện nhi chữa bệnh và cậu ấy cũng đang chữa trị chứng trầm cảm ở đây. Khoảng thời gian 3 tháng cũng không lấy gì làm dài nhưng mỗi lần nhớ về anh xin hãy cho em gọi về kỉ niệm.

Kỉ niệm mà tôi đã có với cậu suốt những ngày thơ ấu, cho đến tận bây giờ vẫn lưu giữa trong lòng tôi như những nốt nhạc trong veo và mỗi lúc ùa về nó lại hiện ra như một bản nhạc réo rắt, từng nốt kỉ niệm hiện về để em nhớ về anh, chàng trai ở phương xa ạ.

Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau tớ nhớ. Đó là một buổi sáng mùa hè, những tia nắng vàng óng, lung linh dọi qua những tán cây cổ thụ của sân sau của bệnh viện sau những con mưa kéo dài cả tháng trời thì những tia nắng ấm xóa cái ảm đạm cũng đã về. Sân sau nơi mà mẹ  vẫn thường đưa tôi ra hóng mát, thư giãn. Trên cành cây vài chú chim sẻ đậu trên đó thỉnh thoảng lại sà xuống ríu rít nhưng chưa bao giờ chúng dám lại gần, tuy nhiên điều đó cũng đủ làm tôi vui. Sân sau cái nơi yên tĩnh mà tôi vẫn dành riêng cho mình để có thể cảm nhận được hơi thở cuộc sống. Với một đứa trẻ ở quê lên thành phố chữa bệnh thì mọi thứ luôn lạ lẫm. Cậu biết lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu tôi đã như thế nào. Tôi đã reo lên, mắt mở to hết cõ để có thể nhìn rõ cậu.

-    Mẹ ơi thằng bé Tây kìa, da trắng, mắt xanh, mũi lõ.

Tôi cứ nhìn mãi không thôi, không biết lúc ấy cậu có để ý không, còn mẹ chỉ nhìn tôi mà cười. Lúc đó không biết sao tôi lại thốt lên như thế nữa nhưng hình như mọi người hay nói về những người Tây như thế mà. Một cậu bé với chiếc áo thun trắng, mặc quần ngố lững thững đi theo một người phụ nữ trung tuổi đi ra một góc sân, người phụ nữ thì thầm và nói với cậu bé tóc nâu điều gì đó, nhưng thằng bé đó dường như chẳng có cảm xúc gì và chỉ nhìn lên con gấu trên tay. Tôi cũng nhìn con gấu đó với nhưng với một niềm ao ước…

Đó là lần đầu tiên tớ gặp cậu nhưng hình như cậu chẳng để ý đến tớ thì phải.

Vào bệnh viện nhi được một tháng tôi bắt đầu quen dần với mọi thứ, thỉnh thoảng còn chạy lung tung sang các phòng khác để chơi với mọi người. Và lần thứ hai tớ gặp lại cậu cũng tình cờ như lần đầu tiên vậy. Đang dạo quanh khắp các phòng để hỏi thăm mọi người, đi qua phòng 301. Tớ ngiêng mình ngó qua cánh cửa đang mở hé, mắt lại mở to nhất có thể, một cậu bé mặc bộ đồ trắng đang ngồi trên giường tay mân mê một chú gấu nâu. Chợt ánh mắt của cậu ấy lia đến nhìn tớ làm tớ không kịp cúi mặt xuống và chúng ta cứ thế nhìn nhau. Tớ nghĩ mình phải phá vỡ không khí ấy.

-    Hello. How are you?

Đó là hành trang mà cô bé như tớ mang theo để có thể nói chuyện với một cậu bé Tây như cậu. Lúc ấy chẳng hiểu sao tôi lại như thế nữa, vì muốn làm quen với một cậu bé tóc nâu, mắt xanh ư, da thì trắng hơn cả con gái nữa. Cậu bé đó mỉm cười với tôi và chúng ta quen nhau từ đó…

***

-    Ê, sao cậu lại về Việt Nam làm gì?

Cậu ấy vẫn chẳng nói gì mà chỉ lôi ra từ chiếc hộp nhỏ một tấm ảnh một người đàn ông cao to, tóc nâu sẫm, đôi mắt đang hướng về một cậu bé trên tay với ánh mắt trìu mến, mặt sau tấm ảnh ghi Daddy and Peter. Tôi hỏi: “Bố cậu đấy à?” cậu ấy chỉ khẽ gật đầu. Tôi lại hỏi tiếp: “Thế bố cậu đâu, hình như tớ chỉ thấy mỗi mẹ cậu?” cậu ấy lại càng cúi sâu hơn mà không nói gì.

Lúc đó tôi vẫn cứ nghĩ chắc bố cậu ấy ở xa, không về Việt Nam chăm sóc cậu ấy được nên cậu ấy mới buồn mà nhớ bố như thế. Mãi sau này khi gần gũi hơn cậu ấy chịu nói chuyện trở lại và chia sẻ tôi mới biết mẹ cậu ấy là người Việt Nam còn bố là người Mỹ. Bố cậu ấy sang Việt Nam làm việc việc một thời gian sau đó quen mẹ cậu ấy, cậu ấy là kết quả của tình yêu giữa hai người.

cậu đến như cơn mưa

Tuy sinh ra và lớn lên ở Mỹ từ nhỏ nhưng cậu ấy hoàn toàn có thể nói sõi tiếng Việt không thua kém gì một người Việt thứ thiệt nào. Cậu ấy kể ba cậu ấy rất thương cậu ấy, luôn muốn cậu ấy hướng về quê hương nên đã cho cậu ấy đi học tiếng Việt từ nhỏ, hứa sẽ cho cậu ấy trở về quê ngoại nếu có điều kiện. Có lẽ vì vậy mà trong tiềm thức của Peter Việt Nam như một nơi gì đó thân thương mà cậu ấy mong được trở về. Bố Peter mất trong một lần cùng cậu ấy đi mua quà để trở về Việt Nam thăm ông bà ngoại. Cậu ấy kể cái giây phút mà cậu ấy bước ra khỏi cửa hàng, chiếc xe của một gã say rượu nào đó vẫn cố tình nhấn ga thật mạnh khi hai bố con đang bước qua vạch kẻ đường dành cho người đi bộ. Tai nạn đó đã khiến bố Peter đã mãi mãi ra đi, Peter cũng bị chấn thương nhưng sau khi những vết thương trên thân thể đã lành hẳn, cậu ấy trở nên lầm lì và không muốn nói chuyện với ai. Cậu ấy đã thực sự sốc sau sự ra đi đột ngột ấy. Những người trong gia đình đã khuyên mẹ Peter nên cho cậu ấy về Việt Nam để chữa trị bởi nơi cậu ấy muốn trở về cùng với bố mẹ chính là Việt Nam. Đâu đó trong vùng kí ức của cậu ấy là những câu chuyện về con người về cuộc sống ở Việt Nam, là câu chuyện tình yêu của ba mẹ cậu đơm hao kết trái ở Việt Nam, hai đất nước cách nhau nửa vòng trái đất nhưng lại có sự hòa điệu trong tâm hồn để đơm ra những trái ngọt.

Tôi và Peter làm quen với nhau được hai tháng trong bệnh viện, cậu ấy dần cởi mở và chịu nói chuyện hơn, mẹ cậu ấy rất vui vì điều này. Chính xác hơn là tôi vẫn thường xuyên trêu trọc Peter, mỗi khi cậu ấy cười thật đẹp đôi mắt xanh sâu và nụ cười như mùa thu tỏa nắng của cậu ấy làm tôi cảm thấy ấm áp lạ và chúng tôi cứ thế thân nhau. Chia sẻ từng cái kẹo lạc mà mẹ tôi tự làm ở quê rồi đem lên. Mỗi lần ăn nó kêu rộp rộp và cậu ấy lại cười khoái trí. Tôi thì lại thích thú với những cây kẹo mút xanh đỏ và đầy hương vị của cậu ấy hơn chúng tôi quyết định trao đổi cho nhau những viên kẹo tuổi thơ. Cứ như thế chúng tôi trở thành đôi bạn tâm đầu ý hợp trong bệnh viện. Suốt ngày rắc tay nhau cùng dạo qua khắp các phòng để chơi cùng với các bạn, nô đùa và kể cho nhau nghe những gì lạ lẫm của hai đứa trẻ ở hai đất nước khác nhau và thường cuối mỗi mẩu chuyện chúng tôi lại bắt đầu á, ố không hiểu vì sao.

Ở viện đến tháng thứ ba thì mẹ báo tin cho tôi là sau khi hội chẩn và có sự giúp đỡ của đoàn bác sĩ từ Pháp sang thì tôi sẽ được mổ để tháo tấm áo giáp mà tôi vẫn tự ti bấy lâu( bị vẹo cột sống từ nhỏ khiến lưng bị gù nên tôi thường xuyên bị đau ốm cũng như tự ti về ngoại hình của mình). Tôi rất vui mừng vì điều đó bởi tôi có thể tự tin và hãnh diện hơn khi bước đi bên Peter. Nhưng thật không may Peter lại phải trở về Mỹ trước khi ca phẫu thuật của tôi diễn ra. Tình hình sức khỏe của cậu ấy đã khá lên rất nhiều và mẹ cậu ấy quyết định cho cậu ấy về Mỹ để tiếp tục điều trị và học tập.

Buổi chia tay với tôi và Peter diễn ra trong một buổi chiều, cậu ấy đột ngột chạy sang phòng khi tôi vừa được bác sĩ khám lâm sàng xong. Peter dúi vào tay tôi một nắm kẹo xanh đỏ và con gấu nâu mà cậu ấy vẫn thường ôm và nói: “ ăn nhiều kẹo, mau khỏe và nhớ giữ liên lạc nhé. Tớ sẽ quay lại” cậu ấy nói rồi chạy biến. Nhanh và mạnh như một cơn mưa rào vậy.

Sau ca phẫu thuật không thành công tôi lại có thêm một người bạn nữa là chiếc xe lăn. Sau chuyện đó tôi không quá đau buồn mà chấp nhận nó như một sự thật không thể thay đổi. Tôi và Peter vẫn thỉnh thoảng liên lạc với nhau qua điện thoại. Những cuộc nói chuyện không đầu không cuối, những lời quan tâm như thế diễn ra suốt nhiều năm và cứ như thế, cậu ấy là chàng trai nhỏ bé trong lòng tôi suốt nhiều năm về trước và cả bây giờ nữa. Nhẹ nhàng thấm ướt như những cơn mưa phùn và ra đi nhanh như một cơn mưa mưa rào nhưng cũng đầy ắp kỉ niệm.

•    Gửi từ Ngọc Ngọt Ngào (ngocblue…@)



Mời bạn tìm hiểu về những cuốn sách do Blog Việt tuyển chọn tại đây.

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

back to top