Cám ơn tuổi 18
2014-09-12 01:14
Tác giả:
Có ai quên được giọt nước mắt chia xa của tuổi học trò trong sắc phượng đỏ? Có ai quên được những trò nghịch ngợm cùng lũ quỷ hay không? Vâng! Sẽ chẳng bao giờ quên được. Đó đã trở thành ký ức đẹp nhất thời áo trắng để hôm nay tôi viết lại bằng hoài niệm khi khóe mắt cay cay. Có đôi lần vượt rào trốn học đi chơi. Có đôi lần cãi thầy cùng những trò nghịch dại. Có đôi lần nói xấu cô bạn sau lưng không ngần ngại. Có đôi lần đứng góc lớp bởi vào sau tiếng trống trường đã ngân. Tất cả đã được viết vào cuốn nhật ký ngô nghê. Nhưng có một điều tôi không hiểu. Tại sao trái tim thầy lại nhân hậu và bao dung đến thế? Tại sao thầy luôn luôn có thể thứ tha cho tất cả lầm lỗi của học trò? Phải rồi! Thầy, cô là người cha, là người mẹ đáng kính của chúng ta mà.
Tuổi 18, tôi chịu cú sốc lớn đầu đời: vượt vũ môn không thành công. Nhưng giờ đây nhìn lại chặng đường mình đã đi qua, tôi phải cám ơn cuộc đời đã cho tôi đương đầu với thử thách ấy để tôi biết thế nào là bài học cuộc sống, thế nào mới đáng hưởng trái ngọt của sự thành công. Chăm chỉ thôi chưa đủ mà cần có một niềm tin. Cố gắng thôi chưa đủ mà ta cần không ngừng cố gắng. Thành công bị trì hoãn có thể đẩy con người ta xuống hố sâu vực thẳm nhưng cũng có thể tôi luyện đạt đến đỉnh cao ý chí sắt đá của mỗi trái tim con người.

Chưa trải nghiệm chưa hiểu lòng người. Không còn những cô bạn thân thương với tâm hồn đẹp long lanh tựa ngàn giọt sương lóng lánh ánh nắng ban mai, không còn tình yêu thương vô điều kiện như ba mẹ đã từng dành cho bạn. Lòng người gian dối khó lường, xã hội đầy rẫy những hiểm nguy đòi hỏi bạn phải có "một cái đầu lạnh" vững vàng nhận ra tất cả nếu không bạn sẽ bị xoáy sâu trong vòng quay nghiệt ngã, khó lòng tìm lại được hướng mặt trời mà đi.
Không ít lần tôi tự hỏi: cùng là con người với nhau sao họ có thể nhẫn tâm lừa dối "người đồng mình" như vậy? Cùng chung một dòng máu, cùng sinh sống trên dải đất cong cong hình chữ S thân yêu mà họ cứ làm như người xa lạ, không quen kiểu như thân ai nấy lo. Có phải chăng ma lực của đồng tiền quá lớn làm mờ mắt họ? Có phải chăng lòng tham của con người là vô đáy? Hay phải chăng trái tim băng giá của họ không biết đập? Bởi vậy mà hôm nay, nhiều người sẵn sàng vứt bỏ lương tâm của mình vì lợi ích cá nhân, có lẽ họ đã trở nên vô cảm mất rồi. Có bao giờ bạn nhìn vào ngày mai? Có bao giờ bạn nhìn thấu những mảnh đời cơ cực? Có bao giờ bạn tự hỏi lòng mình đã làm được gì cho đời? Và có bao giờ bạn chọn tình yêu thương lên trên tất cả?
Cám ơn ba, mẹ đã sinh ra con. Cám ơn tuổi 18 cho tôi biết yêu thêm trường lớp, bạn bè và đẩy tôi vào vấp ngã. Cám ơn tuổi 18 cho tôi biết kiếm ra đồng tiền khó khăn gian khó đến chừng nào, để có từng đồng bạc lẻ đã phải đánh đổi bằng cả mồ hôi xương máu. Cám ơn cuộc đời cho tôi thêm hàng ngàn bài học đáng quý vô cùng. Cám ơn cuộc đời cho tôi biết trên Trái đất này có vô vàn lát cắt, mỗi lát cắt là mỗi mảnh ghép mang nhiều ẩn số khó đoán mà tôi chưa từng một lần lật mở nhưng tôi tin mình sẽ dần dần chinh phục được tất cả những ẩn số đó.
Chờ nhé! Đỉnh cao ơi!
- BaGem
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống



