Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cái kết bất ngờ là…

2015-10-21 08:55

Tác giả:


Mưa càng lúc càng to, nàng ngước mắt nhìn bầu trời xám xịt. Chàng nắm chặt cây dù trong tay, lấy hết cam đảm chạy về phía nàng. Nàng cảm kích nhìn chàng nói: “Cảm ơn anh. “Chàng bối rối đỏ mặt: “Đừng khách sáo, 30k thôi em.”

***

1. Trên đường về nhà, chàng trai vô tình đá phải cây đèn cũ, thần đèn hiện lên ban cho chàng một điều ước. "Con không đòi hỏi nhiều, chỉ xin thần cho con được xuyên không, thành Vương Gia, trong phủ có khoảng trăm nàng thê tử xinh đẹp như hoa, huynh đệ bằng hữu đều là anh hùng hảo hán, cao thủ võ lâm. “Thần đèn trợn mắt bảo: “Quá đơn giản!" Lập tức khói xanh mù mịt bao phủ không gian, chàng trai mở mắt thấy mình đang nằm trên giường cổ, xung quanh vô số mỹ nữ cận kề. Thiếu nữ bận trên mình bộ y phục diễm lệ nhất nhẹ nhàng ngồi xuống thành giường, tay cầm bát nhỏ, dịu dàng nói: “Tướng công, đến giờ uống thuốc rồi. “

2. Nàng bỏ chàng chạy theo đại gia. Vài tháng sau nàng có bầu, đại gia phủi mông đi mất. Nàng bơ vơ quay lại tìm chàng. Chàng buồn rầu bảo: “Đứa bé không có tội, đẻ ra nuôi vậy. “Sau đó chàng luôn ở bên quan tâm chăm sóc nàng. Ngày đứa bé chào đời, đến lượt chàng phủi mông đi mất.

3. Cả lũ đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy tiếng ồn ào dưới sân kí túc xá. Tôi thò đầu ra cửa sổ nhìn, hoá ra có hai thằng đang cãi lộn, chuẩn bị choảng nhau đến nơi. Nhưng chả hiểu thằng nào quáng gà thế nào mà tưởng là một màn tỏ tình, nó hét lên: “Nhận lời đi, nhận lời đi!" Bọn khác liền hùa theo như thường lệ, thậm chí có đứa hét: “Hôn nhau đi, hôn nhau đi!" Được vài phút thì hai thằng kia đành lủi thủi lui binh.

4. Đi ăn cùng bạn, đến lúc thanh toán, cậu ta lúi húi mãi không tìm thấy ví đâu, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Đâu rồi ta?" Tôi ngại ngùng bảo: “Hay là để mình?" Cậu ta lắc đầu một hồi rồi cũng đồng ý. Tôi bèn một phát rút ví cậu ta từ túi quần ra.

5. Họp lớp cấp ba, cái thằng từng được mệnh danh là Hoàng Tử Băng Giá, từng thề không lấy vợ, không ngờ dẫn theo con trai ba tuổi đến. Cả lũ tò mò không biết thần thánh phương nào đã chinh phục được hắn. Hắn mơ màng hồi tưởng lại khoảnh khắc cầu hôn: “Tối đó là sinh nhật nàng, trong lúc đang ăn bánh kem thì nàng chợt phát hiện ra chiếc nhẫn, bèn thẹn thùng nói "Em đồng ý làm vợ anh", sau đó thì tổ chức đám cưới. “Cả lũ hết lời khen màn cầu hôn lãng mạn, hắn thở dài bảo: “Ừ thì lãng mạn thật, nên mình chẳng mở miệng cự tuyệt nổi một cô gái đã tự bỏ tiền mua nhẫn cưới rồi nhét vào bánh kem như thế."

6. Cảnh sát chặn một chiếc xe lại vì nghi là xe dù. Tài xế vội vàng thanh minh: “Tôi với anh ta là bạn mà, bọn tôi biết số di động của nhau. “Nói đoạn bèn gọi đi luôn. Điện thoại anh kia lập tức đổ chuông, cảnh sát cầm lên xem thì màn hình hiện lên" Tài xế xe dù".

7. Cả lớp mỗi tôi trượt đại học. Thất vọng, nhục nhã, suốt một năm trời tôi ở lì trong phòng ôn thi. Không ti vi, không máy tính, không yêu đương, không chơi bời, sụt mất 12kg. Kết quả tổng điểm năm nay thấp hơn năm ngoái 6 điểm.



8. Một cô gái dắt chó cưng vào thang máy. Lúc thang máy chuẩn bị đóng cửa thì con chó bất ngờ lai ra ngoài. Dây xích theo thang máy đi lên, con chó bị kéo lơ lửng, sủa ăng ẳng đau đớn. Một người đàn ông lao vào chặt đứt dây xích, con chó được cứu sống. Nó giương đôi mắt ươn ướt cặm cụi liếm giày cho người đàn ông để tỏ lòng biết ơn. Người đàn ông cúi xuống ôm nó vào lòng, hôn lên mũi nó, rồi lặng lẽ ra chợ mua ít mắm tôm.

9. Mưa càng lúc càng to, nàng ngước mắt nhìn bầu trời xám xịt. Chàng nắm chặt cây dù trong tay, lấy hết cam đảm chạy về phía nàng. Nàng cảm kích nhìn chàng nói: “Cảm ơn anh. “Chàng bối rối đỏ mặt: “Đừng khách sáo, 30k thôi em.”

10. Gọi cho cô bạn thân: “Tao chẳng may có bầu rồi, cho tao vay nóng 2 triệu đi phá. “Cô ta vội đáp: “Ôi lương của tao chồng giữ hết, thành thật xin lỗi mày. “Nghe thế tôi cúp máy luôn. Đúng là lòng người khó đoán. Điên tiết quá tôi đập thằng đàn ông đang nằm cạnh một cái trời giáng: “Còn dám lẻo mép bảo không có tiền? Vợ anh bảo lương cô ta anh cũng giữ cơ mà?!"

11. Nửa đêm chàng trai tôi thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay gọi điện: “Anh thích em lắm, làm người yêu anh nhé?" Tôi bực quá hét lên: “Mắt anh có thẹo hả? Anh không thấy bạn cùng phòng tôi thích anh nhiều thế nào à? Thành bạn trai nó đi. “Nói đoạn vứt trả di động cho cô bạn giường dưới.

12. Vào quán net chơi game, ngồi cạnh là nhóc con tầm 12 tuổi. Một lúc sau nó nghe điện thoại: “Mẹ à, con đang học bài ở nhà bạn ạ. “Mới nứt mắt đã dám dối cha lừa mẹ rồi, vì lo cho tương lai của nó tôi bèn hét lên: “Chủ quán, cho máy 18 một cốc nhân trần nhé, mà mạng hôm nay chậm thế anh. “Thằng nhóc gập di động lại, nhìn tôi hằn học. Tao cũng vì muốn tốt cho mày thôi. Lát sau, người yêu gọi, "À anh đang ngồi net tí thôi. “Bỗng thằng ranh gào vào tai tôi: “Phòng 21 một nam hai nữ, dùng hết 6 cái bao cao su, 13 chai bia trả phòng anh ơi!"

Theo FB Kiem Duong


Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.

Mùa hoa xoan

Mùa hoa xoan

Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.

Nhật kí tuổi 18

Nhật kí tuổi 18

Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.

Đài vinh quang của riêng mình

Đài vinh quang của riêng mình

Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.

Làm sao để em có thể quên anh

Làm sao để em có thể quên anh

Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.

back to top