Bước chân qua cuộc tình đầy bão nổi
2016-08-20 01:30
Tác giả:
Bước chân qua cuộc tình đầy bão nổi, ta chẳng thể tin mình sẽ còn nhớ thương nhiều đến thế! Nỗi nhớ đến lặng lẽ không ngờ, âm thầm như những bước chân nhẹ nhàng in dấu vào đêm. Nỗi nhớ cuộn mình trong gió vẩn vơ quanh căn phòng khuya im lặng, những ngón tay khẽ chạm vào tim, lay gọi bao kỷ niệm, lật giở từng trang ký ức nhuốm màu bụi đỏ… Nỗi nhớ dâng đầy như con sông mùa nước nổi, lênh đênh những kỷ niệm dạt trôi…
Trên bức tường thời gian, những mảng tối lấp loá dưới ánh đèn vàng vọt hắt hiu ô cửa mở… những gương mặt lạ quen, những hoài niệm mùa cũ hiện mình theo nét vẽ ngọn gió lang thang… Chiếc lá khuya đã rụng, hoa cúc nay đã tàn, em có còn mang theo màu áo cũ? Ta chạm tay vào thiết tha xưa, tìm về nơi phố cũ, tìm về những bản tình ca ngày cũ để nghe tháng năm vàng vọt trở mình rơi trên phím dương cầm…
Thành phố chiều nắng nhạt mờ như sương, gió heo may tìm về trên phố xô nghiêng, xộc xệch cả con đường, nghiêng ngả những buồn vui, gió băng mình đuổi nhau trên những vòm lá, mái ngói xanh rêu, những ô cửa sổ khép hờ. Ta đâu biết mình còn gì để nhớ mà quên… Gió miên man những khúc ru ngày cũ… Thời gian như cơn gió một chiều, trôi xa, lãng du cuối nơi miền ký ức…

Đã lâu ta thôi không còn thói quen uống ly cafe sữa, cái màu nâu buồn vời vợi như màu mắt thân thuộc năm nào kỷ niệm tan dần như viên đá, hết những âm thanh leng keng. Hết cả thói quen khuấy đều vô thức giữa câu nói bỏ lửng khoảng trống lấp đầy là nỗi lặng im sâu thẳm. Em có còn đi lễ chiều? Tiếng chuông nhà thờ đã đổ, ta vẫn đợi bên đường, một mình miên du, ngơ ngác trong giấc mơ xưa…
Bây giờ ngoái đầu nhìn lại, tháng năm đã rong rêu, nhạt nhoà trên bậc thềm cũ kỹ, mùa đông đã đi xa và em cũng đi xa. Chúng ta thành người cũ, ánh mắt ta nhìn nhau giờ là những chới với lặng câm, tiếng ta gọi tên nhau nghe đã mòn trong hơi thở.
Có một thời đã ra đi, trong tim ta những vệt xướt hằn theo chiều thẳng đứng, một mình lang thang giữa cánh đồng ký ức heo hút gió lộng, con chim sẻ nhỏ tha thẩn nhặt về từng cọng vàng khô… Ta biết sau tất cả, tình mãi mãi chỉ là những cơn mơ, con tàu vượt sóng chở theo những khát khao, hoài vọng đến bến bờ lầm lũi vây quanh chỉ là những hẫng hụt, hư hao, trống rỗng khôn cùng… Thời gian đã rong rêu kỷ niệm, ta vịn tay vào giấc mơ xưa, men theo đường dĩ vãng để vấp ngã chúi đầu, liêu xiêu, trơn trượt… những phím đàn đã yên nghỉ, thêm một mùa lá rơi bên khung cửa và cứ thế ta lịm dần trong giấc ngủ cô đơn…
Căn phòng đêm nay câm lặng, nghe như lửa cháy bốn bề bỏng rát trên thịt da, vỡ oà bao cung bậc cảm xúc, con tim náo nức đập, dồn dập từng nhịp hơi thở mê cuồng vội… Ta ùa chạy giữa mê man như kẻ mộng du mang theo cơn sợ hãi , mê sảng giữa giấc mơ như chiếc lá khô cuối mùa gió cuốn… chới với và hẫng hụt, ngã gục bên thềm, bất lực khi nhận ra mình không thể vượt ra ngoài nỗi nhớ, không thể ra ngoài nỗi nhớ đâu em…
Bản tình ca im bặt, những thanh âm chìm dần vào xa vắng. Bên mái hiên xưa con chim sẻ cũng qua đời lặng lẽ. Cuộc tình buồn ngây dại ngày nào cũng đã chìm sâu trong lòng đêm cạn như con tàu rời bến cũ ra đi, ta muốn quên và từ giã những bến bờ dĩ vãng…
© Nguyen Tuan Loi – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Chờ đợi một yêu thương
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






