Bởi vì em mạnh mẽ
2015-05-04 01:00
Tác giả:
blogradio.vn - Có người đã nói rằng “Ai đó không yêu bạn theo đúng cách mà bạn mong muốn, không có nghĩa là người đó không yêu bạn với tất cả những gì họ có.” Tôi đã từng yêu anh như thế, yêu anh bằng cả trái tim và sự chân thành. Nhưng cuối cùng thì anh chẳng hiểu được tôi. Chẳng có cô gái nào mạnh mẽ trước tình yêu và không ai có thể bình tĩnh khi chia tay một người. Điều đơn giản như thế mà anh cũng không biết.
Tôi sinh ra trong một ngày mưa giông tháng bảy. Bà ngoại tôi bảo thế. Ngoại kể hôm đó trời mưa to lắm, sấm chớp đùng đùng, gió bão nổi lên cuồn cuộn, ngoại thì đang ở ngoài đồng không về được, chỉ có mình mẹ ở nhà với cái bụng to tướng sắp sinh. Cho đến khi ngoại nghe tin chạy đến trạm y tế xã thì mẹ đã nhắm mắt xuôi tay, để lại đứa bé vừa mới lọt lòng còn đỏ hỏn. Mẹ qua đời trong một chiều mưa giông tháng bảy. Tôi không có bố, chỉ có bà ngoại là người thân duy nhất trên đời.
Nhiều lúc tôi tự hỏi có phải tại mình sinh ra trong một hoàn cảnh nghiệt ngã như thế nên ông trời mới thương cảm ban cho tôi trái tim sắt đá cộng với sự gan lì vốn có của một thằng con trai hay không? Hai mươi sáu tuổi, tôi trở thành giáo viên tại Trung tâm thể dục thể thao của Thành phố với một bộ môn hết sức ấn tượng: Karatedo. Và tất nhiên, tôi vẫn còn là một cô gái độc thân.
Nhỏ Thanh bạn thân của tôi thường bảo “Tại sao cậu không phải là đàn ông nhỉ? Cậu mà là đàn ông thì sẽ có khối cô nàng theo đuổi đấy! Nhưng con gái mà cứ thế này thì khó lấy chồng lắm!”

Những lúc đó tôi chỉ cười mà không nói gì. Lấy chồng ư? Hình như tôi chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề đó thì phải. Từ lúc trải qua mối tình không trọn vẹn với anh chàng họa sĩ, tôi chẳng còn thiết tha gì với cuộc sống yêu đương nữa, hay nói đúng hơn là tôi muốn chọn cho mình một cuộc sống tự do không ràng buộc. Con người ta sinh ra vốn dĩ là một cá thể độc lập, tại sao cứ nhất thiết phải dựa dẫm hay nương tựa vào một ai đó thì mới sống được cơ chứ? Tôi tin là cho dù có sống một mình thì tôi cũng có thể đi hết cuộc đời này trong những niềm vui bất tận.
Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, tôi chỉ cảm thấy mình cô đơn và lạc lõng trong một ngày duy nhất: Đó là ngày sinh nhật, một ngày mưa tháng bảy buồn và ảm đạm. Cũng giống như buổi chiều hôm nay, tôi ngồi trong góc khuất của một quán cà phê nho nhỏ trong khu phố gần nhà, chọn cho mình một tách cà phê sữa rồi ngắm nhìn những giọt nước thi nhau chảy xuống qua lớp cửa kính mờ ảo. Tôi không hiểu tại sao cứ vào ngày này trời lại mưa, phải chăng mưa muốn nhắc nhở tôi rằng đừng bao giờ quên đi cái khoảnh khắc thiêng liêng của hai mươi sáu năm về trước. Nhưng thật ra thì tôi có nhớ được gì trong khi lúc đó mình chỉ là một đứa trẻ sơ sinh. Mà cũng phải, tôi không nhớ nhưng ngoại tôi thì chẳng bao giờ quên, điều đó khiến tôi buồn. Nếu tôi không sinh ra thì có lẽ bây giờ mẹ vẫn còn sống. Hoặc giả như hôm ấy trời không mưa và ngoại trở về kịp thì lúc này có lẽ tôi đã ngồi bên mẹ để hát vang bài hát chúc mừng sinh nhật chứ không phải ngồi lặng lẽ ở quán cà phê này để tự oán trách bản thân.
Tôi ghét trời mưa. Tôi ghét cái cảm giác lạnh lẽo khi nước mưa thấm vào da thịt, ghét những con đường ngập nước và những mái hiên đông nghịt người, những dòng xe cộ chen chút nhau trên đường phố, ghét cả những chiếc lá vàng cứ thi nhau rơi xuống trong mưa. Nhưng có lẽ, tôi ghét mưa chỉ vì một lý do duy nhất, mưa đã vô tình mang đi người mẹ yêu quý mà tôi chỉ có thể gặp trong những giấc mơ chập chờn ngắn ngủi. Với tôi, mưa chính là nỗi buồn.
Tiếng đàn piano vang lên giai điệu du dương của bài hát “Kiss the rain” khiến cho không khí tĩnh lặng trong quán nhuốm thêm màu cô đơn hiu quạnh. Tôi nhìn về phía chàng trai đang đánh đàn rồi khẽ nhíu mày nghĩ thầm: “Tại sao anh ta lại không đàn bài nào vui tươi hơn một chút nhỉ? Thật là chán!”
Chiếc bàn bên cạnh cửa sổ ở góc bên trái nơi tôi ngồi có một đôi tình nhân đang cãi nhau. Tôi đoán thế. Vì ngồi ở chỗ này tôi có thể nhìn thấy được vẻ mặt đau đớn và đầy giận dữ của cô gái kia, đôi mắt rưng rưng nhìn người đàn ông trước mặt mà không thốt nên lời. Tôi than thầm “Lại sắp có một cuộc chia tay”. Đừng cho là tôi nhiều chuyện, vì ở cái không gian nhỏ bé này, ngoài việc nhìn mưa ra thì tôi cũng chỉ có thể quan sát mọi người xung quanh nếu không muốn thời gian rảnh rổi của mình trôi qua một cách nhàm chán. Đôi tình nhân kia giằng co nhau một lúc lâu cho tới khi cô gái ôm mặt chạy ra khỏi quán, người đàn ông vội vã đuổi theo. Nhìn bóng dáng của anh ta, bất giác tôi lại nhớ tới người đó, ý tôi là anh chàng họa sĩ, người mà một năm trước tôi còn gọi anh bằng cái tên đầy thân mật.
Tôi cũng từng chia tay anh trong một quán cà phê, chỉ khác là cuộc chia tay đó diễn ra một cách không thể nào bình lặng hơn.
“Mình chia tay nhau em nhé!”
“Tại sao anh lại muốn chia tay?” Tôi hỏi anh bằng cái giọng không khỏi ngạc nhiên.
“Bởi vì… em là một cô gái quá mạnh mẽ.”
Câu nói của anh khiến tôi nhất thời chết sững, lý do này quả thực có sức công phá vô cùng lớn. Tôi cho là như vậy. Tôi chẳng biết nói gì ngoài việc nhìn chằm chằm vào gương mặt áy náy của anh với đôi mắt ráo hoảnh. Anh thở dài rồi tiếp tục:
“Lần đầu tiên gặp em, cái nét khỏe khoắn cùng với sự tinh nghịch của em đã thu hút anh rất nhiều. Nhưng càng ngày anh càng nhận ra rằng chúng ta không hợp nhau. Anh muốn yêu một cô gái dịu dàng, cô ấy có thể yếu đuối một chút cũng không sao, vì như vậy anh mới có thể bảo vệ và che chở cho cô ấy. Nhưng em lại khác, đi bên em anh cảm giác như chính mình mới là người được em che chở. Anh muốn yêu một người con gái mà cô ấy có thể dựa dẫm vào anh, giận dỗi khi anh không có thời gian quan tâm hoặc nũng nịu đòi anh cõng vì phải đi bộ một đoạn đường dài. Bởi vì em sống quá độc lập nên có đôi lúc anh nghĩ nếu không có anh thì với em cũng không phải là điều quan trọng. Anh chỉ là một phần trong cuộc sống của em chứ không phải là người yêu, ít nhất là bản thân anh đã nghĩ thế. Anh đã suy nghĩ rất nhiều trước khi nói ra những lời này. Anh xin lỗi nhưng chúng ta không thể tiếp tục được nữa.”

Tôi đã lặng thinh suốt năm phút đồng hồ. Đầu óc tôi lúc đó là một khoảng không vô định, trơ trọi và hoang vắng. Quả thực là anh đã suy nghĩ rất nhiều trước khi nói, bởi vì từng câu từng chữ của anh khiến cho tôi chẳng thể nào phản bác được. Kim đồng hồ trên tay tôi dừng lại ở con số mười hai, rốt cuộc tôi cũng ngẩng đầu trả lời anh:
“Em đồng ý! Chúng ta chia tay đi!”
“Em xem, ngay cả giây phút này mà em vẫn còn bình tĩnh đến như thế. Xem ra anh nói chia tay cũng không có gì sai cả. Chúc em hạnh phúc!” Anh nói và bước nhanh ra khỏi quán.
Nhưng anh đâu có biết rằng ngay giây phút anh bước đi, đôi bàn tay đang nắm chặt của tôi mới bắt đầu run rẩy, một giọt nước trong veo rớt xuống cốc cà phê đã nguội lạnh.
Tôi đã khóc khi chia tay anh, cũng trong một buổi chiều mưa tháng bảy, mưa giông.
Có người đã nói rằng “Ai đó không yêu bạn theo đúng cách mà bạn mong muốn, không có nghĩa là người đó không yêu bạn với tất cả những gì họ có.” Tôi đã từng yêu anh như thế, yêu anh bằng cả trái tim và sự chân thành. Nhưng cuối cùng thì anh chẳng hiểu được tôi. Chẳng có cô gái nào mạnh mẽ trước tình yêu và không ai có thể bình tĩnh khi chia tay một người. Điều đơn giản như thế mà anh cũng không biết. Có lẽ tôi là một người con gái quá lý trí và giàu lòng tự trọng. Tôi không muốn khóc lóc ỉ ôi hay níu kéo những thứ mà vốn dĩ nó không còn là của mình nữa.
Bây giờ tôi độc thân, tôi tự do và tôi không bị ràng buộc, hơn hết là tôi cũng chẳng hề thấy cô đơn. Anh nói đúng, thật ra nếu không có anh thì với tôi cũng chẳng có gì là quan trọng. Ít nhất là tại thời điểm này, tôi cho là như vậy. Không anh, hằng ngày tôi vẫn thức dậy lúc 6h sáng, tập một bài thể dục trước khi ăn sáng và đến trung tâm dạy võ lúc 8h. Ở đó, tôi có thể tha hồ “tung hoành ngang dọc” mà chẳng sợ ai đó phàn nàn khó chịu. Lũ học trò nghịch ngợm và láu lỉnh cũng là một niềm vui to lớn của tôi.
Buổi tối, tôi tha hồ cuộn tròn trên chiếc ghế salon, ôm con mèo nhỏ yêu quý của mình và cùng nó xem một chương trình hài hước. Thỉnh thoảng tôi cùng nhỏ Thanh ra ngoài dạo phố, làm đẹp và mua sắm mặc dù bao giờ nhỏ cũng là người làm những điều đó, còn tôi thì chỉ đứng xem một cách thích thú. Tôi không thích làm đẹp, cũng không hẳn là không thích, mà là tôi không biết làm gì với mái tóc chỉ đủ che khuất tới tai của mình, quần áo tôi mặc thì chỉ là quần jean và những chiếc áo thun đơn giản, rẻ tiền. Có khi tôi nổi hứng mua một chiếc áo chẳng tới sáu mươi ngàn trong một lần rảnh rổi lang thang , trong khi đó nhỏ Thanh lại chọn cho mình những chiếc váy cầu kì và sành điệu. Có lẽ chính vì cái tính tùy tiện đó của tôi nên lúc nào nhỏ Thanh cũng lo lắng tôi sẽ bị ế chồng. Nhỏ Thanh có người yêu, là một anh chàng kĩ sư đẹp trai và nghiêm nghị, tôi gặp anh ta đúng một lần khi nhỏ dắt tới trung tâm tìm tôi.

Ngày cuối tuần, tôi thích ở một mình, còn nhỏ Thanh thì đi hẹn hò với người yêu. Đó là lý do tại sao lúc này tôi lại ngồi một mình trong cái quán cà phê nhỏ bé này để ngắm mưa rơi và ngắm người rồi suy nghĩ vu vơ. Đôi khi ngồi một mình và thả hồn trôi dạt về những miền kí ức nào đó cũng là cảnh để giải tỏa bản thân. Một tia chớp rạch ngang trên bầu trời, cô gái ở phía bàn đối diện sợ hãi nép vào ngực người yêu, còn vẻ mặt anh chàng kia thì vô cùng thích thú. Tôi khẽ cười một mình rồi nhìn ra ngoài đường, dường như mưa không có ý định ngừng. Tôi ghét trời mưa nhưng lại không sợ sấm chớp. Kể cũng lạ. Cô bé bồi bàn đi tới và đặt trước mặt tôi một cốc cà phê còn bốc hơi nghi ngút. Tôi thoáng ngạc nhiên:
“Chị đâu có gọi.”
Cô bé chỉ tay về phía anh chàng đang đánh piano rồi cất giọng vui vẻ:
“Là anh ấy mời chị đấy ạ! Anh bảo chị thích nghe bài gì để ảnh đàn?”
Tôi nhìn về phía anh ta nghi hoặc. Tôi đâu có quen biết gì anh ta nhỉ? Anh ta nhìn tôi cười rồi gật đầu. Tôi quay sang cô bé bồi bàn:
“Em nói anh ta đàn bài gì đó vui một chút.”
Tôi cầm tách cà phê nhấp một ngụm, hương vị nồng nàn lan tỏa khắp không gian. “Có người mời thì dại gì không uống”, tôi thích thú nghĩ.
Giai điệu bài hát In love của July vang lên nhịp nhàng. Cũng không hẳn là vui nhộn nhưng lại đúng là bài tôi thích. Nhưng tôi chẳng có đủ thời gian để ngồi nhâm nhi cà phê và thưởng thức âm nhạc nữa. Bên ngoài lớp cửa kính, tôi thoáng thấy một tên vô lại đang giật túi xách của một cô gái rồi vội vã chạy đi. Chẳng kịp suy nghĩ nhiều, tôi đặt một tờ tiền xuống bàn rồi lao ra khỏi quán với tốc độ của một cơn gió lốc. Máu anh hùng trong tôi trỗi dậy, xem ra tôi có việc ý nghĩa hơn cần làm.
“Không được chạy! ”
Sự nhạy bén của một cao thủ karate giúp tôi nhanh chóng lao theo cái bóng đen vừa rồi. Tên cướp vừa chạy vừa ngoái đầu lại nhìn, khuôn mặt hắn méo mó đi trông thấy. Còn tôi thì như được tiếp thêm sức mạnh, mặc kệ mưa rơi xối xả, tôi dùng tốc độ nhanh nhất đuổi theo. Đến chỗ con hẻm trước mặt thì tôi đã tóm được cổ áo hắn và vật ngã xuống đất. Tên cướp la oai oái. Tôi ghìm chặt đầu hắn xuống rồi cất giọng:
“Hôm nay gặp chị thì đừng mong thoát nhé! Lần sau đừng có mà giở trò cướp bóc giữa đường như vậy!”
Tiếng còi cảnh sát vang lên dồn dập. Tên cướp nhanh chóng bị đưa đi. Lúc này cô gái kia mới chạy tới cùng một người đàn ông và lên tiếng cảm ơn:
“Cảm ơn cô nhé! May mà có cô nếu không túi xách của tôi đã bị giật đi rồi.”
Một cô gái dịu dàng và nữ tính. Đúng là hình mẫu lý tưởng của anh rồi. Tôi nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt. Một năm không gặp nhưng anh cũng chẳng có gì thay đổi. Có chăng thì bây giờ anh đã tìm được cho mình một cô người yêu dịu dàng và yếu đuối mà anh hằng mơ ước. Anh nhìn tôi bằng vẻ mặt có chút gượng gạo và bối rối. Nhưng tôi thì lại thấy bình thản và an nhiên một cách lạ kỳ. Có lẽ với người đàn ông này, tôi thật sự chẳng còn cảm giác gì nữa. Mưa vẫn rơi, nhưng chỉ có mình tôi bị ướt, vì trên tay anh đang cầm một chiếc ô bảy sắc cầu vồng trông đến chói mắt che chắn cho cô người yêu bé nhỏ. Anh không cảm ơn tôi, không biết anh cảm thấy thế nào khi chính người con gái mà ngày xưa anh chia tay vì quá mạnh mẽ bây giờ lại đi bắt cướp để giành lại cái túi xách cho cô người yêu hiện tại của mình. Anh có thấy nực cười không? Nhưng tôi thì có đấy.
“Không có gì. Tôi chỉ là tiện đường giúp đỡ thôi. Lần sau cẩn thận hơn nhé!” Tôi nói và đi thằng một mạch, trên đầu, mưa vẫn tuôn rơi xối xả.

Nhỏ Thanh thất tình. Tối qua cô nàng chạy đến và khóc ầm ĩ trước mặt tôi tựa như một cô bé bị mẹ đánh đòn. Tôi phải gặng hỏi mãi nhỏ mới nói được là đã nhìn thấy người yêu và một cô gái nào đó đứng ôm nhau ở công viên. Vậy đó, yêu đương có phải là quá phiền phức rồi không? Cứ sống một mình như tôi đây thì chẳng phải tốt hơn sao? Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng chuyện này nhất định tôi phải tìm hiểu thật kĩ để đòi lại công bằng cho nhỏ. Chính vì vậy mà lúc này trong quán cà phê quen thuộc mới có cái cảnh một cô gái đang hùng hổ đứng trước một đôi nam thanh nữ tú với đôi mắt đỏ ngầu:
“Anh đúng là một tên khốn kiếp!”
Sự giận dữ của tôi khiến cho cô nàng trước mặt run lên cầm cập, còn anh chàng người yêu của nhỏ Thanh thì mặt mày xám ngoét, anh ta lúng túng nói:
“Có gì chúng ta ra ngoài rồi nói chuyện. Cô ồn ào trong quán thế này thật không hay chút nào!”
“Còn bày đặt sĩ diện nữa cơ đấy! Anh dám ngang nhiên phản bội người yêu thế này mà còn sợ mất mặt à? Được thôi, hôm nay tôi mà không cho anh một trận thì tôi không phải là Thùy Dương!” Nói rồi tôi túm lấy cổ áo anh ta lôi ra ngoài trước bao con mắt tò mò của mọi người. Chỉ tội nghiệp cô nàng bên cạnh cứ hốt hoảng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Giờ thì nói đi! Tại sao anh lừa dối Thanh Thanh?” Tôi xô gã vào một gốc cây bên đường.
Gã ôm lấy bả vai đau đớn rồi cất giọng:
“Tôi không lừa dối Thanh Thanh, tại cô ấy không chịu chấp nhận sự thật thôi. Tôi đã nói chia tay từ lâu rồi.”
Một câu nói ngắn gọn của gã khiến tôi không biết phải làm sao. Nhưng không thể để mặc kệ mọi chuyện được, ít nhiều gì tôi cũng phải cho gã một vài cú đấm để hả dạ. Tôi xốc gã đứng dậy rồi vung tay đấm thẳng vào cái gương mặt nghiêm nghị giả tạo kia. Gã la lên thảm thiết. Cô gái đứng bên cạnh nãy giờ mới hốt hoảng lên tiếng:
“Cô dừng lại đi! Nếu đánh nữa tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”
“Được, vậy cô cứ báo đi! Trước khi vào đồn tôi cũng phải cho hắn tơi bời đã.”
“Thôi đi Thùy Dương, cậu không cần phải đánh anh ta vì mình đâu.”
Tiếng nhỏ Thanh vang lên phía sau giúp tôi kìm lại hành động bạo lực của mình. Nhỏ bước đến nhìn hai người bọn họ bằng vẻ mặt bình tĩnh, khác hẳn với cái kiểu đòi sống đòi chết tối qua:
“Anh đi đi, từ giờ chúng ta không còn liên quan gì tới nhau nữa. Tốt nhất là hai người tránh xa cuộc sống của tôi ra một chút.”
Gã loạng choạng đứng dậy rồi kéo tay cô nàng kia bước đi, không hề nói với nhỏ Thanh một lời. Cuộc chia tay này, quả là đau đớn với nhỏ Thanh hơn tôi nghĩ.
Trời lại mưa. Tại sao cứ nhất định phải mưa trong những giây phút này mới được chứ? Tháng bảy quả thực là một cái tháng đáng buồn trong cuộc đời của tôi.
Chúng tôi đứng lặng lẽ bên lề đường, để mặc cho nước mưa thấm đẫm hết quần áo. Nhỏ Thanh ôm lấy tôi và khóc một hồi lâu. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc đứng im lìm và vỗ về vào lưng nhỏ.
“Cậu cứ khóc một lần cho đã đi. Chia tay mà, ai lại chẳng phải rơi nước mắt cơ chứ, phải không?”
Nhỏ Thanh ngừng khóc nhưng trời thì vẫn còn mưa. Nhỏ nắm lấy tay tôi rồi cất giọng cảm kích:
“Thùy Dương à, cậu là người bạn tốt nhất trên đời của mình!”
“Cậu không cần nói bằng cái giọng điệu sến sẩm đó đâu, mình nổi hết cả da gà lên đây này.” Tôi bật cười.
“Được rồi được rồi, mình không nói nữa. Chúng ta mau về nhà đi, hôm nay mình sẽ thết đãi cậu một bữa thật thịnh soạn. Để chúc mừng cho cuộc sống độc thân sắp tới của hai chúng ta.”
Tôi gật đầu rồi vui vẻ khoác vai nhỏ Thanh, bóng dáng hai chúng tôi khuất dần trong màn mưa nhưng tiếng cười giòn tan dường như vẫn còn đọng lại giữa con phố thưa người.
Bạn thấy không, thật ra độc thân chẳng hề cô đơn khi bên cạnh bạn luôn có một cô bạn thân hiểu mình.
© Hoa Dã Quỳ - blogradio.vn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.


