Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bố của con là người thế nào?

2019-07-18 08:20

Tác giả: Handsome Dragon


blogradio.vn - Bố con là người thế nào ư? Lúc còn thơ bé, con nghĩ bố là một siêu nhân đẳng cấp và khỏe mạnh. Bố có thể làm mọi thứ cho con: bố bế con bằng một tay, bố cho con ngồi cưỡi lên cổ, bế con lên làm tàu lửa chạy quanh nhà trong tiếng cười nắc nẻ và thích thú của con. Nắm tay con dìu dắt những bước đi đầu tiên, ôm con hòa mình vào biển trong nỗi lo lắng của mẹ hay giữ thăng bằng xe đạp cho con tập lái cũng là bố. Bố cùng mẹ đã cho con bầu trời tuổi thơ hồn nhiên, đẹp đẽ vô cùng.

***

“Ai cho con tình yêu, ai cho con từng câu chân thành, khi con còn thơ bé, còn thơ bé, ta yêu con”. Những câu hát đấy cứ vang lên trong tâm trí con sau khi thưởng thức bộ phim “Hồn papa da con gái”. Giữa cái nóng ngột ngạt của Hà Nội, cái khô khốc của làn gió thoảng qua, sự tĩnh mịch héo úa của màn đêm như bao phủ cả không gian trước mặt, con lại nhớ về gia đình, con nhớ mẹ, con nhớ bố thật nhiều. Cũng chẳng phải con ưu ái bố hơn mẹ, mà là hôm nay con ước gì có bố ở bên để tâm sự như hai người đàn ông.

Nếu ai đó hỏi “Bố của con là người thế nào?”, con chắc sẽ phải ngừng lại vài giây để suy nghĩ, để lật tung tìm tòi trong từng trang kí ức mờ nhòe nét mực. Nhưng con vẫn nhớ như in khoảnh khắc khi con còn bé luôn được chở che trong vòng tay ôm ấp của bố mẹ cho đến lúc này, khi con đang tập làm người đàn ông như bố. Thời gian thấm thoắt trôi qua, hình tượng bố cũng lớn dần lên theo suy nghĩ của con, ngày càng đủ đầy và chân thực. Đó là hình ảnh người bố vun đắp mỗi ngày cho con làm theo một cách cảm tính, rồi từng chút đã ăn sâu vào tâm thức của con tự bao giờ.

Bố con là người thế nào ư? Lúc còn thơ bé, con nghĩ bố là một siêu nhân đẳng cấp và khỏe mạnh. Bố có thể làm mọi thứ cho con: bố bế con bằng một tay, bố cho con ngồi cưỡi lên cổ, bế con lên làm tàu lửa chạy quanh nhà trong tiếng cười nắc nẻ và thích thú của con. Nắm tay con dìu dắt những bước đi đầu tiên, ôm con hòa mình vào biển trong nỗi lo lắng của mẹ hay giữ thăng bằng xe đạp cho con tập lái cũng là bố. Bố cùng mẹ đã cho con bầu trời tuổi thơ hồn nhiên, đẹp đẽ vô cùng.

Lớn lên chút nữa, con nhận ra bố chẳng bằng những người bố khác của các bạn với những chiếc xe hạng sang đậu ngoài cổng trường mỗi buổi chiều, những cái ôm hôn hay bế nựng lúc nhìn thấy con của họ. Bố bế con lên xe, gắt gỏng, cau mày “đội mũ nhanh lên còn về”. Thậm chí những hôm bố quên, con đợi mãi rồi phải tự đi bộ về nhà. Đôi lúc con giận bố cũng chỉ vì người chẳng bao giờ vỗ về con cả, không còn những buổi đi chơi gia đình, bố cũng dần quên những ngày đặc biệt của con. Vì thế, những lúc được bố chở đi, con cởi chiếc cặp sau lưng, đặt nhẹ ở giữa con và bố, chỉ mong bố dành tình yêu thương như lúc trước.

Khoảng cách giữa bố và con mỗi ngày một lớn. Nó chẳng còn là khoảng cách một chiếc cặp, mà đó là khoảng cách về tâm hồn và nhận thức của hai thế hệ. Con cứ ngỡ mình đã lớn, mình biết về tất cả mọi thứ, đủ chín chắn để quyết định theo những gì mình chọn. Còn bố trong con là người đàn ông lạc hậu và cục cằn, bố bắt con phải chọn vào chuyên Anh, chuyên Toán, rồi bố ép con phải điền trường Sĩ quan vào nguyện vọng 1 trong khi thứ con theo đuổi lại là âm nhạc và những điệu nhảy, là nghệ thuật hoa lệ và mĩ miều.

Cái tôi của con ngày một lớn trong những cuộc cãi vã tưởng như không có hồi kết giữa bố và con. Con ghét bố. Đến nỗi con đã chọn im lặng trong một thời gian dài, không một cuộc nói chuyện, nói đúng hơn là con lảng tránh bố và chính bản thân mình để được thoải mái hơn. Tại sao bố không thương con như lúc trước nữa?

Bố là người đàn ông vất vả tất bật với công việc và cuộc sống, khổ vì con, sướng để cho con. Lúc con nhận ra điều đó là khi con đang rơi vào khủng hoảng áp lực của thời gian ôn thi đại học. Bố uống rượu về say, rồi ngồi nói chuyện với bác hàng xóm nơi phòng khách, con nghe được đôi chút: “Tôi cố làm thêm giờ ngoài trời kiếm chút nào hay chút đấy lo cho gia đình… Tôi muốn nó vào quân đội cho đỡ khổ như bố nó, nhưng nó đâu chịu nghe hả bác…” Bố nói tiếp: “Sống ở đời, khi chưa có con cái thì quan trọng nhất vẫn là chú trọng công việc và những mối quan hệ, nhưng khi đã có con rồi thì mới biết chẳng có gì bằng con cái”.

Tôi sững người tựa vào tay vịn cầu thang mà nghe hết cuộc trò chuyện. Hóa ra bố tôi không phải không thương tôi nữa, chỉ là bố thương theo cách khác, không ngọt ngào, ân cần như mẹ nhưng mạnh mẽ và đầy trách nhiệm của người bố trưởng thành. Bố quả thực là người hùng ngoài đời thực, không có siêu năng lực thiên biến vạn hóa mà có bản lĩnh và ý chí truyền sức mạnh cho con. Bố là người dẫn đường nhiệt tình và ấm áp, còn con là chú bé thích khám phá và nổi bật, chính bố đã dẫn dắt con tìm hướng đi an toàn nhưng cũng đầy thử thách để con ngày càng trưởng thành hơn, giữa muôn vàn ngã rẽ của cuộc đời.

bovacontrai3

Cuộc sống luôn có những cám dỗ, quan trọng là đừng bao giờ đánh mất bản thân mình trước những cám dỗ đó và hãy nhớ rằng, gia đình luôn là hậu phương vững chắc nhất của bất kì ai, kể cả con”. Đó là lời dặn của bố nhưng cũng là sức mạnh tinh thần dành cho con. Dù con đang cách xa gia đình hàng trăm cây số nhưng con vẫn luôn trân trọng và giữ gìn câu nói ấy của bố, để mỗi khi con gục ngã, con lại có ý chí để vươn lên.

Bố của con là thế đấy, không dịu dàng nhưng ấm áp, không ngọt ngào nhưng trách nhiệm đầy mình, không lời yêu thương nhưng có sức mạnh truyền cảm hứng đến con thật nhiều. Con không biết rằng cuộc sống mai sau sẽ như thế nào, con sẽ phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn và thử thách nữa, nhưng có một điều con vẫn sẽ giữ mãi trong tâm hồn mình, đó là hình tượng bố. Con soi chiếu mình trong đó để có thể trở thành một người tử tế.

© Handsome Dragon – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Này con gái, đừng bằng lòng sống một cuộc đời bình thường và trầm lặng

Handsome Dragon

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”

Du Miên và Gió - Phần cuối

Du Miên và Gió - Phần cuối

Phần cuối, kết thúc của bộ: Du Miên và Gió

Du Miên và Gió - Phần 3

Du Miên và Gió - Phần 3

Phần tiếp theo của Du Miên và Gió (Phần 2)

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

back to top