Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bình yên trong màu mắt trong veo

2015-02-13 06:15

Tác giả:


Café Blog - Em tôi lấy chồng, bỏ cả một mảnh trời mộng mơ, em đi xây hạnh phúc thực của đời mình. Tôi hy vọng em sẽ vẫn mãi yêu màu xanh lá cây, màu của đất trời. Và tôi ước, ngày tôi mệt mỏi sau này, vẫn tìm thấy trong veo trong mắt em.

***

Em tôi lấy chồng, bỏ cả một mảnh trời mộng mơ, em đi xây hạnh phúc thực của đời mình.

Tôi nhớ em thích màu xanh lá cây, màu tươi mát của đất trời. Ngày bé em làm bạn với cây cỏ, lớn rồi em vẫn thích mê mẩn bên những tán dừa xanh. Tôi thích cái bình yên xanh ngắt trong mắt em, cái dịu dàng hiếm thấy trong làn hơi muối mà ai nấy cũng mang trong mình chút cộc cằn của miền biển.

Tôi thích, và đôi khi là ngưỡng mộ em.

Em, một người con gái đủ xinh đẹp, đủ dịu dàng, đủ cá tính và đủ thông minh để biết tìm cho mình một điểm tựa cân bằng trong cuộc sống xô bồ. Em đủ mạnh mẽ để không bao giờ phải than vãn quá nhiều.

Em đã từng dạy cho tôi cách sống cân bằng, cách tĩnh tâm. Lần đầu tiên đôi nghe về hiệu ứng "tuyết lăn" từ lời khuyên có tính khoa học sách vở của em. Thực ra, không phải mớ lý thuyết mà chính sự điềm tĩnh của em làm tôi học cách sống chậm lại một chút. Em lúc nào cũng tĩnh cả bên ngoài lẫn bên trong, dù có mấy khó khăn tôi vẫn thấy em đứng vững như có một sức mạnh tiềm ẩn vô cùng khó hiểu. Còn tôi, theo cái nhịp độ điên đảo của đất Thủ đô chật chội, đôi khi tôi lao đi như một con thiêu thân thích nghịch lửa, có những lúc đuối sức tôi lại tìm đến em như tìm đến một hồ nước tĩnh tại để trút những băn khoăn lên cái phẳng lì của mặt hồ.

bình yên

Cuộc sống lại trôi nhanh quá cái tốc độ nó nên có, tôi và em đi hai con đường song song, lắm lúc nhìn sang thấy em vẫn bình thản như ngày nào bước chậm rãi mà vui vẻ, tôi vẫn như vận động viên chạy nhanh cự ly dài trượt đi không phanh, thỉnh thoảng gặp em vẫn tâm sự nhưng những câu chuyện cũng nhạt dần, khi mà cả hai có những mối lo ngày càng khác nhau.

Nhưng tôi và em có những điểm chung của tâm hồn mà tôi luôn cho rằng thời gian không thể làm chúng tôi xa cách. Là những kỷ niệm ngày bé con con, cái theo tôi cả một chặng đường và đi đến cuối đời. Kỷ niệm của chúng tôi giản dị, là lúc em ngồi nhìn tôi ăn nghiến răng mà không nhịn được cười, là cái thời bé tí tẹo rủ nhau ra bờ ao cắm mấy cái cọc với mảnh bao làm chòi rồi đòi ngủ qua đêm.

Cái thời ngây thơ trong sáng tới mức chưa bị trêu đã đỏ mặt, tôi với em chia đôi câu hát, chia đôi bài thơ, chia đôi từng câu từng chữ giản dị trong những cuốn tiểu thuyết, châm ngôn. Tôi và em, cả cái thời trẻ trâu chưa hiểu sự đời đã có thể ngồi hàng giờ nói kiểu triết học, mấy thứ có phần nhảm nhí mà giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy bình yên đến lạ. Tôi đã từng ước được quay lại cái thời đó. cùng em đạp xe, cùng em làm thơ, cùng em hát.

Em đã từng thích nghe tôi hát, rất lâu. Tôi thích cái sự kiên nhẫn đó trong em. Tôi thích cả sự giản dị, mộc mạc mà chân thành trong từng câu nói, từng lời khen của em. Tôi thích cả những hành động bộc phát em làm. Có lần em gọi điện, chỉ để tôi bật Tivi xem một chương trình ca nhạc có bài hát hai chị em thích. Em thích nghe tôi hát, tôi hy vọng giờ vẫn vậy, dù giọng nói, giọng hát, và cả con người tôi đã thay đổi ít nhiều.




Chiều nay tôi nhớ quê, nhớ biển, nhớ em. Tôi nhớ như in cái lần em chở tôi ra biển, lần đầu tiên tôi được nằm dài trên bãi đá nghe tiếng gầm gừ của sóng, lần đầu tiên tôi viết lên cát dấu ấn của tuổi đôi mươi.

Đêm nằm giữa cơn mưa Hà Nội, tôi nhớ bầu trời quê đêm hôm đó, một mảng đen chưa bao giờ rộng như thế, chưa bao giờ sáng như thế. Tôi và em nằm ngửa mặt lên trời tìm sao rơi. Lần đầu tiên tôi đã thấy sao băng.

Tôi đã ước cho riêng mình. Giá mà hôm nay tôi lại thấy sao băng, tôi sẽ ước một điều, cho riêng em tôi.

Hôm nay, em tôi lấy chồng.

Em tôi đi lấy chồng, chắc bận không kịp viết văn hay làm thơ.

Em tôi lấy chồng, tôi mải công việc không kịp về sớm.

Ngày em lấy chồng, tôi vẫn đi song song với em.

Em bình yên, em hạnh phúc. Tôi vẫn thoáng chút mệt mỏi buồn rầu.

Dù sao, ngày vui, tôi mừng cho em.

Tôi mong em sẽ luôn bình thản và hạnh phúc như thế.

Tôi hy vọng em sẽ vẫn mãi yêu màu xanh lá cây, màu của đất trời.

Và tôi ước, ngày tôi mệt mỏi sau này, vẫn tìm thấy trong veo trong mắt em.
  • Hoàng Quỳnh

Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vn.

yeublogradio


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.

back to top