Bắt đầu từ một kí ức
2014-02-21 01:00
Tác giả:

***
Chiều nay thầy bận, lớp nó được nghỉ học. Cả lớp đang lên kế hoặc đi chơi thì nó lại lủi thủi đi về mặc cho những lời gọi mời của các bạn. Từ lâu lắm rồi nó không còn hứng thú với việc được nghỉ học là lại cùng lớp tổ chức đi chơi đâu đó. Nó đã quên đi cái cảm giác khi được hoà mình nô đùa cùng với các bạn. Hình như từ ngày ra Đà Nẵng học chưa lần nào nó đi chơi cùng với lớp cả. Nó cảm thấy buồn và quyết định về ngoại chơi vài hôm cho khuây khoả. Nó không đón xe buýt như mọi khi mà chạy về bằng xe đạp. Có lẽ như vậy nó sẽ cảm thấy thoải mái hơn và có nhiều thời gian để suy nghĩ về những gì đã qua. Câu nói lúc nãy của lớp trưởng làm cho nó cứ suy nghĩ mãi. “Tại sao Nguyệt cứ cô lập mình ra khỏi tập thể khi họ không hề muốn cô lập Nguyệt? Lần nào đi chơi với lớp Nguyệt cũng khất lại lần sau thế mà chẳng hề giải thích, chẳng cho lớp một lí do để thông cảm cho Nguyệt. Lần này thì sao?”
Phải. Nó đang tự cô lập mình nhưng tại sao nó lại làm như vậy? Nó không biết nhưng không hiểu sao nó không thể xua tan đi cái cảm giác cô đơn trong lòng mình khi ở bên mọi người. Nó mặc cảm với chính mình, nó vô tâm, thờ ơ với những gì đau khổ trong nó. Nó nhớ đến nhóc. Hai năm rồi nó và nhóc không gặp nhau. Ba ma nó li thân từ khi nó còn nhỏ. Nó ở với ngoại. Nhà nhóc ở gần nhà ngoại nó nên từ lâu nó và nhóc đã trở thành một người bạn thân, chia sẻ với nó bao tâm sự vui buồn và nhóc cũng là người mà nó yêu. Thế nhưng nó đã cướp mất cuộc đời, tương lai tốt đẹp của nhóc.
Cũng vào một ngày được nghĩ học như thế này, lớp nó tổ chức đi câu cá ở dòng sông Thu Bồn. Nó vô tình bị trượt chân ngã. Dòng nước xoáy và sự bất cẩn của nó đã cướp nhóc đi mãi mãi. Từ ngày nhóc mất đi nó không còn là chính mình nữa. Nó sống khép mình trong cái vỏ bọc cô đơn, tự cô lập mình bởi vì chính nó đã hại chết nhóc. Nó sợ khi nó kết bạn với ai đó, yêu thương ai đó nó lại làm cho người đó đau khổ, gặp bất hạnh vì nó- cũng như những gì nó đã mang đến cho nhóc. Nó cảm thấy choáng váng, trước mặt nó là một dòng xoáy, nó hốt hoảng ngất đi.
Tỉnh dậy nó thấy mình nằm trong bệnh viện. Nhóc đang ngồi bên cạnh lo lắng:
- Em không sao chứ? Có đau lắm không? Sao em qua đường mà không chú ý gì hết vậy?
Nó bất ngờ. Là nhóc đó sao? Nó đưa tay lên sờ mặt nhóc.
- Là anh thật rồi. Tại sao anh lại rời xa em? Sao bỏ mặt em lại một mình. Sao anh không cho em đi cùng anh? Sao…?
Nhóc ngăn nó lại, dịu dàng cầm tay nó.
- Em đừng nói thế. Em còn có cuộc đời, con đường riêng của mình mà. Em phải đi hết con đường mà em đã lựa chọn chứ.
- Nhưng làm sao em có thể sống vui vẻ được khi chính em đã cướp đi cuộc đời, tương lai của anh. Em đã hại anh.
- Tại sao không? Em đừng nghĩ như vậy. Em có một tập thể lớp quan tâm, quý mến em. Có một người yêu thương em như vậy mà. Hãy dũng cảm đối diện với sự thật anh đã không còn bên em nữa. Đó không phải là lỗi của em. Đấy chỉ là một tai nạn mà thôi. Nếu người đó không phải là em anh cũng sẽ làm như vậy. Mà ai trong hoàn cảnh của anh cũng sẽ làm thế thôi.
- Hãy để em được đi cùng anh.
- Quá khứ đã lùi xa rồi hãy quên đi và để cho anh được ngủ yên với quá khứ đó. Em hãy sống vui vẻ và hạnh phúc.
Nói rồi hình bóng nhóc cứ mờ dần, khuất dần và cuốn trôi vào một dòng nuớc xoáy.
- Anh đừng đi! - Nó vùng dậy.
Nãy giờ Trọng Kiên - lớp trưởng ngồi bên cạnh thấy nó tỉnh dậy vội hỏi:
- Nguyệt có sao không?Kiên xin lỗi. Nếu như không phaỉ tại Kiên quá nặng lời làm cho Nguyệt tức giận bỏ đi thì đã không xãy ra tai nạn. Nếu Nguyệt có chuyện gì thì Kiên sẽ ân hận mãi.
- Nguyệt không sao đâu. Kiên đừng lo - Nó cố an ủi.
- Nguyệt à! Kiên biết tất cả rồi. Lỗi không phải tại Nguyệt mà. Hãy để cho quá khứ được vùi vào lãng quên. Nguyệt phải biết đối diện với thực tại và tương lai. Kiên mong rằng Nguyệt sẽ nhận ra tình cảm của lớp mình dành cho Nguyệt và cả Kiên nữa. Hãy cùng Kiên làm lại từ đầu đi Nguyệt.
- Nguyệt rất muốn nhưng muộn rồi Kiên à.
- Không muộn đâu Nguyệt còn có tụi mình mà.

Cả lớp nhìn nó chan chứa nhưng ánh mắt vẫn rực rỡ một niềm tin. Kim Cúc hằng ngày vẫn hay nói hay cười nhưng sao hôm nay lại không kìm được nước mắt thế này. Ngọc Cảnh thường hay đọc những trang viết của nó, hiểu được tâm trạng nó, xúc động nói không nên lời. Cô bạn cùng quê không nhìn nó, quay mặt đi. Cẩm Nhung hằng ngày vẫn hay mang đến tiếng cười cho lớp nhưng sao hôm nay Nhung lại khóc, chẳng thể nào xoá tan đi cái không khí buồn bã trong căn phòng này. Những điều đó tại sao đến bây giờ nó mới nhận ra. Tất cả như làm nó nghẹt thở. Mắt nó nhắm nghiền lại, nặng trĩu và mệt mỏi. Nó chẳng còn nhìn thấy được gì nữa. Nó chỉ nghe thấy tiếng sụt sùi của ai đó đang khóc. Bóng Kiên vụt mất rồi tất cả bị cuốn vào một dòng xoáy bất tận. Nó giật mình tỉnh dậy. Ngoại vẫn nằm bên nó. Nó thở phào nhẹ nhõm. Không hiểu sao nó cảm thấy nuối tiếc vì những gì đã qua.
Sáng hôm sau đến lớp Vy Linh - cô nàng lớp phó dịu dàng hỏi nó:
- Về nhà vui chứ Nguyệt. Lần sau phải đi chơi với lớp. Bạn không được khất nữa đâu đấy.
- Ừ.
Nó nhớ lại giấc mơ đêm qua. Đúng lúc nó đang định nói một điều gì đó với Vy Linh( Có lẽ cũng sẽ là một lời hứa hẹn) thì Trọng Kiên đến:
- Nguyệt cho Kiên xin lỗi vì bữa trước Kiên hơi nóng tính. Có gì không phải Kiên mong Nguyệt bỏ qua. Kiên chỉ mong Nguyệt sống vui vẻ, hoà đồng với lớp và…
- Mình hiểu - Nó cười, cắt ngang câu nói dỡ của Kiên. Nói rồi nó bước vào lớp mặc cho Kiên đang ngẫn ngơ vì nụ cười ấy. Có lẽ là lần đầu tiên Kiên thấy nó cười.
Sáng nay thầy bận, lớp nó lại được nghĩ. Cả lớp đang xôn xao thì chợt im lặng khi nghe nó lên tiếng:
- Lớp mình đi chơi nhé!
- Thật sao Nguyệt? Bạn không đùa đó chứ?- Cả lớp lại xôn xao.
- Mình có bao giờ gạt các bạn đâu. Chúng ta đi thôi.
Kiên bất ngờ:
- Là thật hay là mơ thế này. Thật không Nguyệt?
- Tại sao không? Vì mình đã có một giấc mơ thật đẹp.
Nó nháy mắt nhìn Kiên và ra cùng lớp. Vy Linh nhìn nó cười hiền từ. Có lẽ Kiên và chẳng ai hiểu vì sao nhưng nó thầm cảm ơn giấc mơ đó. Nó sẽ làm lại từ đầu và có lẽ bắt đầu bằng một kí ức chăng?
• Gửi từ Văn Thị Tây Nguyên
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.



