Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh sẽ lấp đầy quá khứ của em

2014-01-13 01:00

Tác giả:


Truyện Online - Với tình yêu, đôi khi nên từ bỏ. Từ bỏ không có nghĩa là kết thúc, mà là bắt đầu một con đường mới, tình yêu mới, hạnh phúc mới.

***

18:56 phút, sân bay Charles  de Gaulle, hết thúc chuyến bay dài gần 20 tiếng từ Tân Sơn Nhất quá cảnh Quảng Châu, Thanh Hà thật sự sốc với cái lạnh của xứ này. Cô vội kéo va li, bước ra cửa, chui nhanh vào chiếc  taxi vàng đang đậu sẵn và rời sân bay. Romain đi Marseille họp bàn việc tổ chức Giáng Sinh chưa về kịp, cô đành qua đêm ở Hotel Banke, chờ Romain về rồi đưa đến văn phòng Đại Sứ Quán nhận vị trí mới.

20:56 phút, sau khi check - in, mang hành lý vào phòng, cô vội khoác thêm chiếc măng- tô đỏ thẫm dài đến gối, quàng thêm chiếc khăn len tự tay cô đan cho một người nhưng  không biết bao giờ mới có cơ hội tặng, cô bước ra khỏi khách sạn.

Paris hoa lệ là đây! - Nơi cô khao khát được đặt chân đến suốt tám năm qua. Cô muốn được cảm nhận, được biết, được thấy dù chỉ là một lần vùng đất được mệnh danh là kinh đô ánh sang - nơi Duy đang sinh sống.

Paris trước Giáng Sinh một tháng, nhiệt độ xuống dưới 0 độ C, tuyết phủ đầy đường, nhưng không vì thế mà người dân nơi đây ngại ra ngoài. Các đại lộ sáng rực với hàng trăm, hàng ngàn ánh đèn nhỏ lớn đủ màu sắc. Nào là xe, là người lui lui tới tới đến tấp nập. Những cây thông Giáng Sinh được trang trí lộng lẫy cùng những sợi dây kim tuyến lấp lánh cộng hưởng với tiếng nhạc càng khiến không khí Giáng Sinh thêm rộn ràng và tưng bừng.

anh sẽ lấp đầy trái tim em

Thanh Hà sụt sùi trong cái lạnh khắc nghiệt, hai tay đút vào hai túi áo, cô bước vào quán La Coupole- một trong những quán bia truyền thống nổi tiếng của Paris. Vào đó, cô tự gọi cho mình món Choucroutes làm khai vị, bánh bao nhân nấm kiểu Ý, cháo hạt dẻ cùng một ly vang đỏ. Mọi thứ ở đây dường như quá xa lạ với cô, từ chiếc khăn trải bàn đến cách bải trí quán ăn, từ gã bồi bàn chuyên nghiệp đến những bản nhạc đậm chất lãng mạn của Pháp. Sau bữa ăn, cô tiếp tục dạo Paris về đêm trong cái lạnh cắt da cắt thịt ấy, tuyết rơi mỗi lúc một dày, cô ghé vào một tiệm tạp phẩm trên phố Saint- German- des- Prés, mua chiếc ô rồi rẽ vào phố Montaigne ở quận 8- một trong nhữn con phố sầm uất nhất Paris. Cô ngỡ ngàng trước vẻ tráng lệ, sang trọng của cả khu phố, từ Quảng Trường Alma đến khách sạn Plaza A thénées, từ những văn phòng luật sư đến những cửa hàng thời trang đồ hiệu như Channel, Louis Vouton, Armani, Prada, Valentino,…từ những ngân hàng thành phố đến nhà hát Champs - Eslysées nổi tiếng. Nhìn dòng người hàng hàng lớp lớp nối đuôi nhau đi trong cái lạnh buốt giá ấy, cô nghĩ đến Duy. Có khi nào anh cũng đang hòa vào dòng người ấy.

“Duy à! Cuối cùng em cũng được ở dưới một bầu trời với anh”.

02:05 phút, Hotel Banke, cô đang chìm vào giấc mơ về quá khứ.

28-08-2005, Huế ngày mưa, Duy lên máy bay sang  Paris cùng gia đình. Hay tin, cô phóng xe như điên về sân bay, vừa chạy vừa khóc, vào đến sảnh, cô khựng người lại trước cảnh tượng Duy ôm chặt người con gái ấy trong lòng cho đến khi Duy khuất bóng. Cô chỉ kịp thấy mặt anh lân cuối, anh cùng với người con gái ấy, người con gái mà anh gọi là tình yêu duy nhất. Anh đã không ngờ rằng, tình yêu ấy của anh, chỉ 3 tháng sau khi anh đi, đã tay trong tay với một người bạn của cô. Cô đứng đó, nước mắt giàn giụa, tim cô đau như sắp vỡ, cô ước có thể đuổi theo anh, nói hết với anh tất cả, dù cô biết anh không thuộc về cô. Máy bay cất cánh, cô nhìn theo, vội lau những giọt nước mắt đau đớn " Em sẽ đến Paris".

Đó là một chiều mùa hè cách đó một năm, sau khi nhận giấy báo nhập học ngành Quan hệ quốc tế của một học viện lớn ở Hà Nội, cô vô cùng sung sướng. Cô yêu Huế, tình yêu ấy của cô ăn sâu vào máu thịt, sắp xa Huế, lòng cô lại lưu luyến khôn nguôi. Biết sẽ phải xa Huế một thời gian dài, chiều chủ nhật nào cô cũng dành thời gian rảo quanh các con phố rợp đầy bằng lăng tím với chiếc Canon người cha tuyệt vời của cô đã tặng. Nhờ vậy, cô được gặp anh. Họ có cùng sở thích ghi lại những khoảnh khắc đẹp bằng những tấm ảnh, mỗi chiều chủ nhật, họ gặp nhau, trò chuyện, trao đổi, chia sẻ về sở thích ấy, rồi anh chở cô đến mọi ngóc ngách ở Huế để có những bức ảnh ấn tượng.

Dần dần, tình cảm trong lòng cô chớm nở, cô nhận ra tình cảm dành cho anh không đơn thuần  chỉ là tình bạn. Nhưng rồi, cô phải ra Hà Nội bắt đầu cuộc sống sinh viên, anh vào Sài Gòn hoàn tất thủ tục chuẩn bị tốt nghiệp ngành kiến trúc. Mọi liên lạc giữa hai người chỉ là những cuộc trò chuyện ngắn qua điện thoại. Và rồi, ngày đầu tiên gặp lại cô sau hơn một năm, anh đưa bạn gái đến giưới thiệu. Cô chết lặng, tim quặn thắt, hai bàn tay ướt đẫm mồ hôi, nhưng vẫn gượng cười như chưa hề có điều gì xảy ra với trái tim đang bị tổn thương của cô. Cô đau khổ, nhưng rồi phải chấp nhận sự thật ấy  Duy à! Em từ bỏ."

anh sẽ lấp đầy trái tim em

Cô cố tạo những khoảng cách giữa cô và anh để trái tim cô không còn lối nữa. Cô tránh nghe điện thoại, tránh gặp mặt và tránh những con đường bằng lăng tím anh thường đến,... Về phần Duy, anh xem cô như một người em gái, một người bạn, một người mà anh có thể chia sẻ mọi tâm sự; đi bên cô, anh thấy thoải mái và bình yên lắm. Nhưng cảm giác ấy, chỉ hơn tình bạn chút xíu, hoàn toàn không phải là tình yêu. Biết cô đang cố ý tránh mặt, anh không hiểu tại sao nhưng anh tôn trọng cô. Anh hiền, ấm áp nhưng đôi khi hơi vô tâm, chính sự vô tâm ấy đã làm trái tim  cô- một trái tim yêu lần đầu bị tổn thương.
Sau khi Duy đi, cô lao đầu vào học, tự mành tìm tòi học thêm Tiếng Pháp, tìm tài liệu về Paris cùng các chương trình cấp học bổng du học cho sinh viên,...mong có cơ hội đặt chân đến nơi anh đang sinh sống. Thời gian trôi qua nhanh chóng, cô tốt nghiệp với tấm bằng xuất sắc, nên sớm xin được một vị trí trong văn phòng Chính phủ, bao nhiêu lần được cử sang New Zealand, Cuba, Argentina làm tham tán đại sứ quán, nhưng vì niềm khao khát Paris, cô đành xin ở lại Hà Nội.

27-09-2013, cô được cử sang Paris làm việc tại văn phòng đại diện Đại sứ quán Việt Nam tại Pháp. Nước mắt cô thêm lần nữa rơi vì anh, cô khóc vì không lâu nữa cô sẽ được ở cùng anh dưới một bầu trời, cô khóc vì biết đâu bất ngờ một ngày nào đó, cô có thể gặp lại anh.

"Duy ơi! Hẹn gặp anh ở Paris".

07:29 phút, một giọt nước mắt từ khóe mắt lăn dài rồi rơi xuống gối. Có tiếng chuông cửa, cô thức giấc, vội khoác chiếc áo rồi ra mở cửa. Một gã cao lớn, ăn mặc lịch sự với đôi mắt sâu màu xám tro, bộ râu quai nón được cạo gọn ghẽ cùng làn da hạt dẻ.

- Xin chào!

- Chào anh! Anh là Romain?

- Vâng, Romain Rolland. Cô là Thanh Hà?

Cô khúc khích cười vì cách gã người Pháp này phát âm tên cô, nghe mại mại chẳng giống ai " Tu t'appelles Tènh a? "

Suốt thời gian cô bắt đầu làm quen mọi thứ, Romain luôn bên cạnh cô, gã dẫn cô tham quan tòa nhà Đại Sứ, đưa cô giới thiệu với các nhân viên trong văn phòng, gã còn đưa cô đi khắp Paris vào những ngày nghỉ, nói cô hiểu phong tục và thói quen của con người nơi đây. Nhìn chung, người Pháp rất lịch sự, họ rất coi trọng vẻ bề ngoài, tính tình thẳng thắn, ít bông đùa, đặc biệt là rất chân thành. Họ còn là những co người cực kì lãng mạn trong tình yêu và thực tế trong cuộc sống.

Sự tốt bụng, nhiệt tình của gã ở cái xứ lạnh lẽo và lạ lẫm này đôi khi, với cô như vòng tay ấm áp sưởi ấm con người cô.

20:00, 24 tháng 12, bữa tiệc Giáng  Sinh tổ chức cho sinh viên Việt Nam được diễn ra trang trọng.

Cô say sưa dạo bản Sonata Ánh Trăng của Bethoven trong cái nhìn đầy ngưỡng mộ của mọi người, trong đó có cả gã. Những âm thanh du dương, lúc trầm lúc bổng, lúc ngậm ngùi, xót xa chạm đến biết bao tâm hồn dưới kia. Cô khóc, bao nhiêu nỗi niềm chợt ùa về với trái tim, cô nhớ về đóa bằng lăng tím anh tặng cô vào ngày sinh nhật, nhớ những nấc thang cô cùng anh trèo lên không biết mỏi, nhớ về những buổi hoàng hôn trên biển,...Bản Sonata vẫn được tiếp tục, mỗi nốt nhạc vang lên là mỗi dòng cảm xúc tận đáy trái tim cô, nó tha thiết pha chút niềm khát khao cháy bỏng. Phím đàn cuối cùng vang lên, mọi người đứng dậy, những tràn pháo tay vang lên, cô cuối chào rồi khuất bóng sau cánh cửa phía hậu trường.

Gã nhẹ nhàng ngồi xuống bên cô, im lặng. Đêm Giáng Sinh, sông Seine thật đẹp! Thành phố hai bên bờ dường như được khoát lên bởi thứ ánh sáng kiêu sa, lấp lánh của những vòng hoa kim tuyến. Những dải đèn đầy màu sắc lung linh huyền ảo trên các cây thông hòa cùng điệu nhạc du dương. Những du thuyền trên sông sáng rực với nhũng đoàn khách từ đâu ùn ùn kéo đến, tháp Eiffel trở nên đẹp lạ lùng, cầu Alexandre III như dải vải đầy màu sắc bắt qua dòng sông Seine thơ mộng... Mọi thứ thật hoàn hảo!

anh sẽ lấp đầy trái tim em

Gã tháo chiếc khăn đang quàng trên cổ, quay sang quàng cho cô, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé và buốt giá của cô. Cô gục đầu lên vai gã, gã choàng tay ôm lấy bờ vai gầy của cô.

-    Em không thấy đêm nay mọi thứ đều hoàn hảo sao? Đôi khi quá khứ lại là thứ phá vỡ sự hoàn hảo ấy.

Gã đặt một nụ hôn nồng nàn lên môi cô, dịu dàng, ấm áp.

-    Anh muốn lấp đầy quá khứ của em.

Ca khúc " La vie en rose " cổ điển của Edith Piaf với giai điệu mê hoặc, ngọt ngào, lãng mạn vang lên càng khiến Paris tráng lệ và huy hoàng hơn bao giờ hết.

" Quand il me prend dans ses bras, il me parle tout bras. Je vois la vie an rose..."

Quá khứ, cô yêu Duy. Yêu say đắm, và rồi anh ra đi không lời từ biệt. Cô đau bởi sự nhạt nhòa trong cái cách anh để lại cho cô trước lúc anh ra đi. Cô muốn một ngày nào đó được gặp lại anh, muốn nghe anh giải thích, muốn xem anh sống có tốt không. Thế là đủ. Ở cái nơi xa lạ này.... Giờ đây, cô dần chạm được điều cô khao khát suốt tám năm qua. Thế nhưng, cô thật sự mệt mỏi, chán chường bởi cái mà cô gọi là sự ràng buộc trái tim. Cô thấy cô đơn, và cần lắm một bờ vai cô có thể dựa vào. Cô không còn sức để chờ đợi, níu giữ tình yêu ấy nữa.

***
Sau Giáng Sinh, tiết trời trở nên ấm áp, tuyết ngừng rơi, bầu trời trong xanh hơn. Tan sở,  gã  chờ cô trước cửa văn phòng, vừa nhìn thấy cô, gã cầm tay kéo cô chay và chui lọt vào chiếc taxi đang chờ sẵn. Cô ngơ ngác như con nai vàng, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Gã mỉm cười "Mình hẹn hò nhé?". Ca khúc " Joelie taxi" ngân vang, cô cảm thấy ấm áp, nhưng lòng cô vẫn còn nặng lắm. Gã là một chàng trai ấm áp, lãng mạn, tình yêu của gã với cô thật cháy bỏng, nồng nàn, đôi khi khiến cô nghĩ mình như đang trong chuyện cổ tích. Một gã người Pháp, một cô nàng Việt Nam, một người chưa bao giờ yêu, một người vẫn mang hình bóng xưa cũ trong tim,... Một người vô cùng lãng mạn, nồng nhiệt, một người lại cực kì kho khan bởi sự tổn thương vốn có,... Cô sợ, sợ một ngày kia, tình yêu ấy sẽ lại khiến cô đau thêm lần nữa.

Hơn một năm sau, cô về Việt Nam thăm gia đình. Suốt thời gian ấy, gã chạy ngược chạy xuôi, thu thập thông tin về một người là Duy.

09 - 01, cô trở lại Paris. Đó là một buổi chiều có nắng, gã hẹn cô ra bờ sông Seine, nhưng gã đã không đến. Cô đến đó, người đứng đối diện với cô không ai khác, đó là Hải Duy, người con trai đã từng rất thân với cô, đã ra đi không lời từ biệt và để lại cho cô biết bao nhiêu nỗi niềm. Cô không tin vào mắt mình “Là anh, là anh thật rồi", cô không khóc, không một sự xúc động được thể hiện ra. Cô quay lưng định bỏ đi, anh bước đến, giữ bàn tay cô lại "Thanh Hà, là anh đây". Cô quay người, ném vào mặt anh một cái tát, khóc nức nở. Anh ôm lấy cô, mặc cho cô đang khóc.

anh sẽ lấp đầy trái tim em

Cơn sốt hành hạ cô đã ba ngày rồi, suốt ba ngày ở bệnh viện, Romain vẫn luôn bên cạnh cô, chăm sóc cô. Gã đã gặp Duy, kể hết mọi chuyện như những gì cô tâm sự. Gã biết, cô sẽ chẳng thể nào thoải mái và quên đi mọi thứ nếu vẫn chưa nhận được lời giải thích nào từ Duy. Gã biết nếu cô gặp lại Duy, có thể gã sẽ mất cô, nhưng gã không thể không làm vậy, bởi gã yêu cô, gã không muốn cô suốt đời ôm lấy quá khứ ấy và tổn thương.

Cô tỉnh dây sau hơn ba ngày hôn mê, cô muốn Romain đưa đến tháp Eiffel, lên đến tầng cao nhất, và ngắm Paris về đêm. Gã lo lắng cho sức khỏe của cô nhưng rồi cũng chiều ý. Ngoài trời, tuyết lại bắt đầu rơi, những bông tuyết trắng xóa bay bay qua ngọn tháp, dưới kia, cuộc sống vẫn thế, vẫn hối hả, tấp nập và ồn ào. Thế nhưng, giờ đây, cô thấy bình yên. Bởi ít ra cô cũng biết anh đang hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình, ít ra cô cũng biết anh đã từng mến cô nhưng vì biết mình sẽ ra đi nên không muốn thổ lộ, ít ra anh đã biết tình cảm cô dành cho anh đã từng sâu sắc như thế nào, ít ra giờ đây cô và anh vẫn tiếp tục là bạn, ít ra cô cũng đang có một tình yêu đích thực, ít ra...ít ra cô biết mình rất hạnh phúc.

Romain đưa tay ôm cô từ đằng sau, đặt một nụ hôn lên má, thì thầm vào tai cô "Về Việt Nam kết hôn em nhé!"

Với tình yêu, đôi khi nên là sự từ bỏ. Từ bỏ không có nghĩa là kết thúc, mà là bắt đầu một con đường mới, tình yêu mới, hạnh phúc mới.

•    Gửi từ Nguyen Thi My Trinh



Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

back to top