4 cách giúp bạn vượt qua hội chứng 'buồn bã hậu du lịch'
2022-09-28 01:05
Tác giả:
Việc quay trở lại với cuồng quay công việc thực tế rất khó khăn sau một mùa hè thư giãn.
***
Chúng ta sẽ rất khó khăn để thích ứng nhanh với lượng công việc lớn ngay sau khi có một kỳ nghỉ dài. Vì vậy, cách dễ dàng nhất để vượt qua hội chứng này chính là bạn phải giúp cơ thể quay lại nhịp sống cũ một cách mượt mà.
Theo Giáo sư Laurie Santos đã chia sẻ rằng “Hãy cho bản thân một chút từ bi, cho nên bạn không nhất thiết phải vùi đầu vào công việc ngay lập tức”. Lời khuyên dành cho bạn chính là bạn nên dành ra 1-2 ngày để sắp xếp ổn thỏa công việc trước khi bắt đầu đi làm lại. Đồng thời, quá trình này nên diễn ra từ tốn, không bị gò bó.

Lưu giữ những kỉ niệm của kỳ nghỉ
Thực tế, việc kết thúc một kỳ nghỉ không có nghĩa là bạn sẽ hoàn toàn chấm dứt cuộc vui. Mà chúng ta có thể tận hưởng dư âm của kì nghỉ bằng cách duy trì trạng thái thư giãn, thoải mái như trước.
Nhà tâm lý học Tracy Thomas cho rằng việc quan trọng là bạn xác định được điều gì khiến mình cảm thấy thoải mái khi đi nghỉ dưỡng. Sau đó, bạn hãy cố gắng biến nó thành một phần thực tế hàng ngày của bạn. Chẳng hạn, bạn có thể thử đến một nhà hàng mới hoặc đi dạo phố vào ban đêm để thư giãn đầu óc.
Tập thể dục
.jpg)
Việc tập thể dục nhịp điệu là cách tốt để chống lại nỗi âu lo và trầm cảm. Một cuộc nghiên cứu đã công bố là những người trưởng thành đi bộ tầm 90 phút/tuần sẽ có nguy cơ mắc bệnh trầm cảm thấp hơn 18% so với người không tập thể dục.
Ngoài việc giảm khả năng mắc hội chứng “buồn bã hậu du lịch” thì tập thể dục còn có vai trò cải thiện giấc ngủ. Hơn thế nữa, nó còn giúp bạn có tâm trạng ổn định hơn, chịu áp lực tốt hơn trước những sự kiện quan trọng.
Hiểu chính mình
Khi tâm sự với người thân về những gì mình đang trải qua có thể giúp nhiều người phấn chấn hơn. Tuy nhiên, một số người chỉ phù hợp với kiểu tự an ủi chính mình thông qua viết nhật ký. Hành động này sẽ giúp họ hiểu rõ hơn về cảm xúc, hành động của chính bản thân mình. Đặc biệt, viết nhật ký cũng là lựa chọn thú vị cho người sống khép kín.
Theo vtv.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chúng ta ai cũng than thở mệt mỏi vì toan tính quá nhiều | Góc Suy Ngẫm
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.






