Phát thanh xúc cảm của bạn !

30, em đã già chưa? (Phần cuối)

2014-04-04 00:03

Tác giả:


Tiếp theo phần 2

3.    Nối lại yêu thương


Ngân Hà mở cánh cửa ban công. Ngày mới, chút nắng lan nhẹ. Cây xương rồng nở hoa tươi tắn. Cô nhìn những cánh hoa nhỏ xinh như đang cười, cô chợt thấy lòng nhẹ như cơn gió. Thêm một ngày cuối tuần nữa. Hôm nay, bổng dưng cô thấy mình có hứng hẹn hò. Lướt bàn phím tìm số điện thoại của Khánh Ly.

“Alo bạn iu quý”. Giọng Khánh Ly như đang cười.

“Nổi gai ốc rồi đó nhé!. Hẹn hò được không?”

“Đang định gọi điện hẹn bạn với Hải Minh nữa”

“Sao lại có thêm cả Hải Minh”

“Định độc quyền hả? Tớ muốn gặp anh chàng đẹp trai đó. Năn nỉ mà”.

“Khuôn mặt bạn lúc này chắc đáng ghét lắm nhỉ?.Một tuần tớ hẹn hò với công việc
rồi. Chưa độc quyền được anh chàng nào nhé! Tùy nàng đấy! ”

“Hay quá. Để tớ gọi Hải Minh”. Giọng Khánh Ly cười nhí nhảnh.

Ngân Hà chợt nghĩ đến Hải Minh. “Không biết Hải Minh thích màu gì nhỉ?”. Cô đang ngẩn người ngẫm nghĩ thì có tiếng chuông cửa. Đứng trước cô là một
người phụ nữ lạ.

“Cháu là Ngân Hà phải không?”

“Dạ vâng,…”. Ngân Hà khẽ gật đầu chào, cô nhìn người phụ nữ với ánh mắt dò hỏi.

“Cô là mẹ của Hải Minh”

“Dạ”. Ngân Hà cười. Trong đầu thoáng chút băn khoăn. “Cháu chào cô. Mời cô vào nhà ạ”

Người phụ nữ nhìn khắp căn phòng một lượt. Ngân Hà nhìn bà. Một người phụ nữ quý phái, cô cảm thấy khó hiểu, chợt nghĩ không biết người này tìm đến cô có việc gì, cô với Hải Minh cũng chỉ mới gặp nhau.

“Cô ngồi được chứ?”. Mẹ Hải Minh nhẹ nhàng hỏi.

“ Dạ…”. Những hình ảnh của quá khứ dội về khiến Ngân Hà quên mất sự có mặt của người phụ nữ. “Cháu mời cô ngồi”

“Ngân Hà chắc ngạc nhiên lắm phải không?”. Bà nhìn dáng vẻ của Ngân Hà rồi mỉm cười.

“Cháu mời cô uống nước”. Ngân Hà đặt ly nước cam xuống bàn. “Cũng có chút ngạc nhiên ạ.”

“Hỏi thăm mãi mới biết cháu sống ở đây? Hai mẹ con không còn sống ở ngôi nhà cũ sao?”

“Ngôi nhà cũ ạ?”. Ngân Hà ngạc nhiên.

“Cô đã từng đến nhà cháu. Cách đây hơn 10 năm. Lúc đó Ngân Hà vẫn còn là học sinh trung học”.

Ngân Hà nhìn mẹ Hải Minh. Cô vẫn thấy không có nét nào quen. Đây là lần đầu tiên cô gặp người phụ nữ này.

30 em đã già chưa

“Cháu xin lỗi, cháu không nhớ được. Có thể khi cô đến thăm, cháu không có nhà”.

“Mẹ cháu khỏe chứ?”

“Dạ, mẹ cháu vẫn khỏe. Cô với mẹ cháu là...?”

Mẹ Hải Minh nhìn Ngân Hà. Bà cũng không biết phải giới thiệu thế nào. Ngày ấy, người gặp mẹ con Ngân Hà nói chuyện là Kim Chi, bạn của bà.

“Ngân Hà không sống cùng mẹ sao?”

“Dạ, cháu học hết năm thứ nhất đại học thì mẹ cháu chuyển về quê để sống cùng bà ngoại. Cháu ở lại thành phố cho đến giờ ạ”

“Ngân Hà này”. Mẹ Hải Minh nhìn sâu vào đôi mắt của cô. “Cô hỏi chuyện này, hy vọng cháu không giận hay nghĩ điều gì đó không hay”

“Dạ vâng”.

“Cháu với Hải Minh mới gặp nhau phải không?”

“Dạ, cháu mới gặp cậu ấy ở nhà thầy Bảo dạy Văn cháu khi học phổ thông. Cùng với một người bạn của cháu định cư ở Pháp mới về chơi”.

“Cháu chưa từng gặp Hải Minh trước đó sao?”

“Dạ không ạ”. Ngân Hà lắc đầu, vẻ mặt cô có chút lo lắng lẫn ngạc nhiên. “Hải Minh học lớp dưới nên cháu không biết cậu ấy. Mà một lát nữa, người bạn của cháu cũng hẹn Hải Minh để gặp gỡ”…Ngân Hà nhìn mẹ Hải Minh ngập ngừng

“Nhưng, có chuyện gì phải không cô?”.

Bà nhìn lên bức hình Ngân Hà chụp với mẹ treo trên tường. Ngân Hà chưa biết rằng Hải Minh chính là người đã viết cho cô những lá thư khi còn học phổ thông. Người mà cô gặp gỡ lần đầu như lạ mà quen ấy cũng chính là những rung động đầu tiên của cô và là ám ảnh đầy nước mắt suốt một thời gian dài. Bà không biết phải mở lời từ đâu để nói chuyện với Ngân Hà. Cuộc gặp gỡ này, bà chỉ muốn, dù có thể đã quá muộn, muốn làm một điều gì đó để Hải Minh sống với cảm xúc của mình. Bà hình dung ra gương mặt nhăn lại vì khó chịu của mẹ chồng, gương mặt non nớt của Hải Minh khi mới 6 tuổi sợ hãi nhìn bà. Bà nhìn Ngân Hà, gương mặt người con gái thanh tú ngồi trước mặt bà, đôi mắt Ngân Hà cũng giống như Hải Minh vậy, sâu hút nỗi buồn.

“Ngân Hà này…Cháu sẽ hiểu cho cô đúng không?”

Ngân Hà thấy tim mình đập nhanh. Cô đan những ngón tay vào nhau thật chặt. Như để nắm hết những nỗi sợ bên trong. Mẹ Hải Minh kể về cuộc đời của bà khi yêu ba của Hải Minh. Nhưng vì bà nội Hải Minh ngăn cấm, hai người đã không thể lấy nhau. Ba Hải Minh kết hôn với một người con gái do bà nội Hải Minh sắp đặt. Người phụ nữ ấy chính là mẹ ruột của Hải Minh. Vì sự lạnh lùng của chồng, mẹ ruột Hải Minh sinh tâm bệnh, ngày một yếu đi và mất khi Hải Minh mới tròn năm tuổi. Sau đó một năm, ba anh đã đưa bà về, một lần nữa chống đối lại sự gay gắt của mẹ để lấy bà làm vợ. Cảm thấy như mắc nợ Hải Minh, mắc nợ người phụ nữ đã qua đời, bà không sinh con, dành hết tình yêu thương để bù đắp cho Hải Minh.
Nhưng có lẽ, dù cố gắng đến đâu, những vết nứt tâm hồn của một đứa trẻ cũng không bao giờ được lành lại. Bà nội rất yêu thương Hải Minh, chăm sóc anh như báu vật của gia đình; còn ba Hải Minh, ông luôn nghiêm khắc với con trai, càng khiến Hải Minh cảm thấy mình như vô nghĩa, anh luôn cảm thấy đứa con sinh ra không do tình yêu của cha mẹ sẽ trở thành một gánh nặng. Bà kể về những năm tháng sống cùng Hải Minh dưới một mái nhà, dù vẫn gọi bà là mẹ, nhưng Hải Minh vẫn chưa thực sự coi bà như mẹ ruột của mình. Bà nghẹn lại khi kể lại ngày bà đến gặp mẹ con Ngân Hà. Đó là điều khiến bà luôn cắn rứt trong lòng.

“Cô xin lỗi con”

Bà đưa tay lên lau hàng nước mắt đang chảy dài trên khuôn mặt của Ngân Hà. Đôi môi cô run lên, tiếng nấc từng cơn như mọi nỗi đau bung tràn.

“Sao ngày đó, cô không vào gặp cháu mà lại là người khác”.

“Cô đã không đủ can đảm. Bởi chính cô lúc đó còn không thể nói chuyện với Hải Minh”

“Mẹ cháu đã rất đau lòng. Cháu cũng đã bị tổn thương rất nhiều”.

“Có lẽ Kim Chi đã gay gắt mới khiến con bé tổn thương như vậy”. Bà ngẫm nghĩ rồi thở dài.

“Cô đã gửi những lá thư Hải Minh viết cho con. Cô nghĩ nên để con nhận nó. Hải Minh đã không biết gì về chuyện này”.

“Cháu hiểu rồi cô ạ. Cảm ơn cô đã nói chuyện này cho cháu biết”. Ngân Hà nén cơn nấc.

“Cháu đừng giận Hải Minh”.

“ Có phải cô muốn cháu không gặp gỡ Hải Minh”

“Không, ý cô không phải vậy. Cô cần cháu ở bên cạnh nó. Đó chính là lý do cô gặp cháu hôm nay”.

“Cháu không hiểu”. Ngân Hà ngước đôi mắt còn ướt nước nhìn mẹ Hải Minh.
“Nếu có thể, cô mong cháu và Hải Minh…”

“Ủa mẹ, sao mẹ lại ở đây”. Hải Minh đứng trước cửa, khuôn mặt đầy vẻ bất ngờ. Khánh Ly cũng tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe Hải Minh gọi người phụ nữ đang ngồi cùng Ngân Hà là mẹ.

Ngân Hà quay đi lau vội giọt nước mắt còn đọng ở khóe mi rồi cười:
“Sao Khánh Ly không gọi trước thế?”

“Tớ bảo là sẽ đến cùng Hải Minh còn gì”. Khánh Ly bước vào trong “Cháu chào cô ạ”.

Mẹ Hải Minh khẽ gật đầu rồi nhìn Hải Minh có chút lo lắng. Bà không biết phải nói gì với anh lúc này. Ngân Hà nhận thấy nét mặt của Hải Minh ngạc nhiên, anh định hỏi thì Ngân Hà vui vẻ giới thiệu với Khánh Ly:

“Không ngờ mẹ của Hải Minh lại biết mẹ của Ngân Hà trước kia”.

Mẹ Hải Minh cũng bất ngờ trước lời giới thiệu của cô. Khánh Ly và Hải Minh cũng ngạc nhiên không kém. Cả hai cùng đồng thanh

“Thật vậy ạ?”

“Con chưa từng nghe mẹ nói về mẹ của Ngân Hà”

“À, cũng chỉ biết một chút thôi con”. Bà lúng túng. “Các con định đi đâu phải không?”

“Dạ, cô đi ăn trưa cùng chúng con luôn nhé!”

“Hẹn dịp khác mời các cháu tới nhà Hải Minh chơi nhé! Cô có chút việc nữa”. Bà nói rồi nhìn Ngân Hà “Khi khác cô sẽ tới gặp mẹ con”

“Vâng ạ”. Ngân Hà tiễn mẹ Hải Minh ra cửa. Anh cũng đi theo cô để chào mẹ. Trong lòng anh vẫn có nhiều nghi hoặc không tiện hỏi. Thấy mẹ và Ngân Hà nhìn anh không tự nhiên càng khiến anh cảm thấy bứt rứt.

“Hai người có duyên với nhau đấy nhé!”. Khánh Ly tíu tít khi Hải Minh với Ngân Hà ngồi xuống ghế.

“Ngân Hà,…”. Hải Minh ngập ngừng.

“Này, sao chỉ có mỗi Ngân Hà là em gọi tên còn chị thì luôn kèm theo chữ chị cằn cỗi đằng trước hả?”

“Chị già thật rồi mà”. Hải Minh lý lẽ hài hước.

“Tớ về đây. Tủi thân lắm rồi Ngân Hà ơi”. Khánh Ly cũng đùa theo.

“Hai người cứ làm khổ nhau đi. Đợi Ngân Hà thay đồ rồi đi ăn trưa”

Ngân Hà nhìn hai người, cười nhẹ rồi đi vào phòng. Cô mở chiếc hộp đựng những lá thư của một chàng trai bí ẩn thời trung học. Cô cảm thấy đau tức trong lồng ngực, cảm xúc trào lên nghẹt thở. Cô mím môi lại tránh tiếng khóc bật ra. “Nếu ngày ấy Ngân Hà hồi âm cho Hải Minh, thì có lẽ sẽ không có những bất ngờ đến khó chịu trong tim thế này”. Cô thầm nghĩ.

Hải Minh cũng không hay biết, dù có những tổn thương sâu sắc trong trái tim của một cô gái mười tám tuổi mới biết yêu, nhưng đã có nhớ thương, đã có hồi hộp mong chờ, đã có những giấc mơ thật đẹp về chàng trai của mối tình đầu. Trong trái tim Ngân Hà, Hải Minh chính là mối tình đầu ấy.

Cuộc gặp gỡ như lạ mà quen ấy, những lúc im lặng, những khi hài hước, hình ảnh của Hải Minh khiến Ngân Hà nghĩ nhiều về chàng trai của mối tình đầu. Cô hít thật sâu rồi mở cửa phòng bước ra.

“Ủa, Khánh Ly đi đâu rồi?”

“Chị ấy đi mua hoa”

“Để làm gì thế? Sao không đợi Ngân Hà rồi cùng đi”

Hải Minh có chút bất ngờ khi thấy cô xưng tên:

“Hôm nay là sinh nhật của Ngân Hà phải không?”

“Không ngờ Khánh Ly vẫn nhớ ngày này. Khi làm giấy khai sinh, mẹ Hà ghi ngày Âm lịch nên chẳng mấy khi tổ chức đúng ngày. Hải Minh gọi cho Khánh Ly đi. Hẹn nàng ấy ở nhà hàng”.

30 em đã già chưa

Cô mỉm cười rồi đi ra cửa. Hải Minh nhìn theo cô, Chiếc khăn voan mỏng nhẹ bay theo làn tóc. Ngân Hà quay lại ra ý Hải Minh đi cùng. Cô cười. Nụ cười như hoa hồng hé nụ.

“A time for us. Some day there’ll be…”. Bản nhạc réo rắt vang lên từ quán café bên đường.

“Hải Minh thay nhạc chuông đi nhé!”

“Có lẽ đến lúc phải thay rồi, đúng không?”. Ngân Hà bối rối khi Hải Minh nháy mắt rồi nhìn cô đắm đuối.

Cô miên man nghĩ. Hải Minh cũng chìm trong dòng suy nghĩ của anh. Không biết có khi nào, hai dòng cảm xúc ấy đan nhau. Cô với Hải Minh đã đi cạnh nhau suốt một quãng đường khá dài để đến nhà hàng.

“ Lâu lắm rồi, Ngân Hà không đi dạo trên đường phố thế này”

“Hãy gọi cho Hải Minh bất cứ lúc nào Ngân Hà muốn đi như thế này, được chứ?”
Ngân Hà khẽ gật đầu.

“Chúc mừng sinh nhật Ngân Hà. Thêm tuổi mới tươi xinh nhé!”. Hải Minh khẽ chạm vai cô.

Ngân Hà nhìn sâu vào đôi mắt Hải Minh. Anh có chút lúng túng khi bắt gặp ánh mắt cô. Cô khẽ hỏi:

“30…Em đã già chưa?”.

Ngân Hà bước vào trong nhà hàng. Cô mỉm cười khi biết Hải Minh vẫn nhìn theo cô đầy vẻ bất ngờ.

Một ngày mùa đông đầy nắng, Ngân Hà bước sang tuổi 30. Những vệt nắng buông lơi, ấm áp chảy thành dòng cảm xúc.

Hết
  • Gửi từ Ruby Vân Anh

music for soul

Click vào đây để tham gia chương trình Music for soul

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

back to top