30, em đã già chưa? (Phần 1)
2014-04-04 00:01
Tác giả:
1. Gặp lại
Lạnh. Gió thổi thấu cái lạnh vào da. Mưa lất phất bay từng hạt, từng hạt đan xen. Những hạt mưa dày đặc mà sao thấy từng hạt rơi đơn côi đến thế. Ngước đôi mắt qua ô cửa nhìn vòm trời màu xám, mưa chẳng đủ cho cây lá reo vui, có chăng chỉ càng thêm khao khát. Ngân Hà thở dài với lấy chiếc điện thoại trên chiếc bàn ở cạnh giường. Lướt lướt ngón tay đang cứng đơ vì lạnh tìm mục ghi chú. “ 8h, gặp Khánh Ly”.
Căn phòng kín bưng, chẳng có một kẽ hở nào cho gió đủ lọt vào, vậy mà cái lạnh vẫn tìm đến trêu ngươi những kẻ đang đơn côi như Ngân Hà. “Biết thế ngày xưa yêu sớm cho rồi”. Ngân Hà vẫn thường than thở vậy mỗi lần gặp mặt bạn bè. Bước ra khỏi giường, mấy ngón chân tranh nhau nhón lên, không ngón nào chịu chạm xuống đất lạnh, Ngân Hà có thói quen mặc đồ mỏng manh khi đi ngủ, ngay cả mùa đông. Bộ đồ mỏng tang khiến gai ốc rùng mình nổi lên. Khoác vội chiếc áo choàng, Ngân Hà mở toang cửa ban công theo thói quen mỗi sáng. Gió ập vào buốt mặt. “Ái chà!”, Ngân Hà khẽ kêu lên rồi đóng cửa lại. Lạnh thế này còn hẹn hò thế nào được nữa. Không biết một mình phi ra đường, giữa tiết trời như ướp đá thế này có giống vật thể lạ hay không. Loay hoay trước tủ quần áo, mặc đẹp thì không ấm, mà mặc ấm thì giống gấu bông, Ngân Hà chẹp miệng chọn chiếc áo choàng màu xanh coban. “Thôi thì vì thời trang”. Cũng bởi lần đầu tiên gặp lại Khánh Ly sau hơn chục năm. Từ khi tốt nghiệp Trung học, cô nàng theo gia đình sang Pháp định cư.
Khánh Ly đã đợi ở quán café từ khi nào, cô nàng hút thuốc lá, thở ra từng vòng khói nhạt vì trời lạnh. Thảng hoặc đưa mắt nhìn ra xung quanh. Phải rồi, thành phố này khác thời còn đi học nhiều lắm, cũng giống như cô nàng,

- Tìm được điều gì thú vị chưa hả Khánh Ly?
Cô nàng ngước mắt nhìn Ngân Hà từ đầu đến chân, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc. Hít một hơi thuốc dài rồi nhả ra từ từ, Khánh Ly mới cười:
- Nàng Ngân Hà hoa khôi của tôi đây sao? Mũm mĩm đến thế này cơ à?
Còn Khánh Ly, vẫn giống như ngày đi học, khuôn mặt non nớt. Những vòng khói thuốc lá chỉ làm gương mặt này thêm quyến rũ mà thôi.
- Này bạn, ở đây người ta không quen với việc phụ nữ hút thuốc lá?
Khánh Ly tròn xoe mắt ngạc nhiên nhìn bộ dạng của Ngân Hà đang cản cô nàng đưa điếu thuốc lên miệng.
- Biết rồi. Muốn hút thì ra bar ngồi mà hút chứ gì? - Khánh Ly cười. Nụ cười vẫn sáng như ngày trước vậy.
Ngân Hà huyên thuyên đủ thứ chuyện từ ngày hai đứa thút thít chia tay nhau cho đến giờ. Hơn chục năm, mọi thứ đều đổi khác. Những lá thư cặm cụi viết tay ngày trước được thay thế bằng dòng tin nhắn qua điện thoại, những lúc buồn ngồi lạch cạch gõ bàn phím để gửi email. Khánh Ly đang cùng chồng kinh doanh chuỗi nhà hàng ăn. Cô nàng nói về dự định mới, đưa thêm mấy món ăn của Việt Nam vào thực đơn nhà hàng.
Ly cafe bớt nóng, quán hôm nay đông hơn rất nhiều. Có lẽ cái lạnh đã đóng băng mọi sự lãng mạn ở thành phố này. Nhìn ra ngoài đường, thật hiếm khi thấy ít xe cộ đi lại như thế, những chiếc xe lao nhanh trong buổi sáng cuối tuần này, hoặc là có công việc, hoặc là trốn sự cô đơn để đến nơi nào đó ấm áp hơn. Chẳng có những cô nàng ôm eo người yêu trên chiếc xe máy đi chậm ngắm phố phường.
- Không còn nhiều gánh hàng rong như dạo xưa nữa Ngân Hà nhỉ?
Câu hỏi của Khánh Ly khiến Ngân Hà giật mình. Ngày còn đi học, hai đứa con gái mới lớn mơ mộng, vẫn thường la cà sau mỗi buổi tan trường, ngồi nói chuyện với mấy cô bán hàng rong dựng xe ở ven hồ; có những hôm đi học thật sớm, ngồi gói xôi giúp bà bán xôi chè ngoài đầu ngõ.
- Vẫn còn đấy chứ! Tụi trẻ thường ngồi nhậu nhẹt vỉa hè, uống trà đá. Như một nét văn hóa luôn đấy chứ.
Khánh Ly cười ngất:
- Tụi trẻ? Thế hóa ra tụi mình già rồi hay sao?.
- Chứ còn sao nữa, già đến mức cứng xương, cứng khớp, lười đi, thích nằm.
- Tớ già thôi, còn Ngân Hà vẫn còn tươi lắm! - Khánh Ly nheo mắt cười. - Cafe thế đủ rồi. Hẹn hò nơi khác nữa nhé!
Nhìn ra phía ngoài đường qua lớp kính, mưa đã tạnh nhưng không một vệt nắng, bệnh biếng lười đã trở thành mãn tính, Ngân Hà nhíu mày buột miệng:
- Ngại nhỉ?
- Này, tớ trốn chồng con để gặp nàng hoa khôi của tớ đấy! - Khánh Ly làm mặt dỗi.
- Thì tớ cũng chia tay chăn gối để lao ra đường gặp bạn còn gì. Thôi nhé! Chồng con có gọi về thì cũng đừng về nhé! Nàng là của tôi hôm nay.
Ngân Hà nhún vai, nháy mắt trêu Khánh Ly rồi bước ra lấy xe. Chiếc váy Khánh Ly mặc đúng màu coban mà Ngân Hà đang khoác áo choàng. Như hiểu ý nhau, cả hai nhìn nhau một lượt rồi phá lên cười.
- Như một cặp đôi ấy nhỉ?.
- Thì đúng còn gì, đã một thời quấn quýt như sam.
Khánh Ly quàng tay ôm eo Ngân Hà.
- Thú vị thật, lâu lắm không có cảm giác ngồi sau xe máy trong tiết trời lạnh thế này.
- Đâu phải mỗi mình nàng. Tớ cũng thế thôi.
- Ai bảo không chịu gật đầu người ta.
- Người ta là ai?
- Ai mà biết là ai. - Khánh Ly ngúng nguẩy đáp. - Nàng hoa khôi xinh đẹp mà trái tim băng giá quá thế này.
Ngân Hà rẽ xe vào con ngõ nhỏ. Những bức tường xây vừa đủ cho hai chiếc xe máy lách qua nhau.
- Đi đâu đấy?
- Thăm Thầy Bảo dạy Văn tụi mình ngày xưa đó, nhớ không?
Khánh Ly đứng ngẩn người trước ngôi nhà bốn tầng đang đóng cửa.
- Nhớ ngày trước nhà thầy Bảo quét ve màu vàng. Còn trồng cả giàn hoa giấy nữa cơ mà. Lâu quá, con ngõ này cũng khác lắm rồi.
- Con gái thầy xây lại nhà để đón thầy về đấy!
Ngân Hà bấm chuông cửa. Nhà thầy Bảo xây lùi lại rất nhiều so với những nhà xung quanh, để thừa ra một mảnh hiên nhỏ nhỏ, vừa đủ để hai, ba chiếc xe máy dựng sát nhau. Ngân Hà với tay mở khóa
cổng. Hình như nhà thầy Bảo vừa có ai đến chơi, cổng không khóa, có đôi giầy nam giới ở trước cửa nhà.
- Ngân Hà qua chơi đấy hả con?
- Vâng ạ, còn có Khánh Ly nữa đó thầy. Thầy còn nhớ không?
Thầy bảo nheo nheo đôi mắt qua cặp kính dày cộp, nhìn Khánh Ly đang đứng mỉm cười trước hiên nhà.
- Con chào thầy. Khánh Ly mơ mộng. Thầy còn nhớ con không?
- A, nhớ chứ, nhớ chứ! - Thầy Bảo reo lên vui mừng. - Con bé lúc nào cũng ngoảnh mặt nhìn qua cửa sổ, tưởng đang thả hồn trên mây mà rồi vẫn nhớ lời giảng của thầy.
Khánh Ly cười phụng phịu.

Ngân Hà mải nhìn hai thầy trò vẫn còn đứng ngoài hiên nói chuyện, chẳng để ý đến người thanh niên lạ trong nhà đã đứng lên chào khách tự khi nào. Nghe Ngân Hà kêu lên vì giật mình, thầy Bảo vội bước
nhanh vào nhà.
- Con bé này. Làm gì mà hét ầm lên thế! Đây là Hải Minh, con trai của bạn thầy, vừa đi công tác ở Ấn Độ về ghé chơi.
- Ngân Hà bất ngờ vì gặp anh chàng đẹp trai đấy thầy ạ. - Khánh Ly đá lông nheo nhìn người thanh niên lạ rồi cười. - Anh vừa bị Ấn Độ trục xuất vì quá đẹp trai hả?
- Hải Minh ít tuổi hơn hai đứa. Gọi nó bằng anh nó lại buồn bây giờ.
- Kém mấy tuổi hả thầy.
- Hình như là 2 tuổi. Con năm nay hăm bảy rồi nhỉ Hải Minh?
Hải Minh cười gượng nhìn Khánh Ly, khuôn miệng nàng cười hết cỡ. Từ lúc gặp đến lúc này mới thấy Khánh Ly cười lớn như vậy. Lâu rồi Ngân Hà mới được ngắm nhìn lại nụ cười tan nắng của Khánh Ly.
- Trai hơn một, gái hơn hai. Rất hợp với Ngân Hà thầy nhỉ?
Ngân Hà đứng đơ người nhìn cô bạn mình đang tíu tít. Liếc qua bên anh chàng Hải Minh đang đỏ mặt, Ngân Hà đá chân ra hiệu Khánh Ly im lặng và ngồi xuống.
- Khánh Ly mới về mà con thấy còn tíu tít bên thầy hơn con nữa kìa.
Thầy Bảo cười khà nhìn cô học trò mơ mộng một thời giờ đã trở thành người phụ nữ sang trọng.
- Vẫn hay nói, hay cười như ngày đi học.
Thầy Bảo nhắc lại những kỷ niệm thời đi học. Hai cô học trò học Văn chăm chỉ nhất đội tuyển, mỗi cuối tuần lại rủ nhau mang sách giáo khoa sang nghe thầy giảng bài. Thỉnh thoảng thầy Bảo lại nhìn Hải Minh rồi kể chuyện. Anh chàng có vẻ tuấn tú quá!. Gương mặt sáng, đôi mắt rất sâu.
- Hoa khôi Ngân Hà vẫn bướng bỉnh như ngày nào thầy ạ. Cho đến giờ chẳng chịu yêu ai.
Ngân Hà nhìn Hải Minh mỉm cười ngại ngùng.
- Này, điều đó thầy biết rõ hơn Khánh Ly đấy nhé!
- Tại sao thế thầy?
Thầy Bảo cười vang khi nghe Khánh Ly hỏi. Ngân Hà cũng cười. Nụ cười nhẹ như sương rơi.
- Hoàng tử đang lang thang, chưa đến.
Khánh Ly tròn xoe mắt nhìn Ngân Hà một lượt, rồi lại nhìn thầy Bảo đang vừa rót chén trà vừa cười vui vẻ.
- Câu này nghe quen quá! Sao thầy không lấy thước vụt vào tay Ngân Hà thật đau cho bạn ấy tỉnh?
- Thầy nghe nhiều quá nên quen đấy con.
“Nothing’s gonna change my love for you…”. Bản nhạc chuông réo rắt vang lên. Khánh Ly nhấc điện thoại rồi làm bộ mặt tội lỗi nhìn Ngân Hà. Biết chắc cô nàng lại có việc phải về nhà, Ngân Hà tỏ vẻ không
thèm để ý.
- Thầy ơi. - Khánh Ly bắt đầu nũng nịu. - Con phải về nhà bây giờ, thầy cho con gửi bạn Ngân Hà ở đây chơi với Hải Minh. Xong việc, con qua thăm thầy, rồi xin phép đón bạn ấy đi nhé!
Thầy Bảo gõ nhẹ vào trán Khánh Ly.
- Vẫn như ngày nào. Chẳng giống bà chủ nhỉ?
- Sao thầy biết con là bà chủ nhỉ? À mà không phải, con là osin không lương cho chồng con đấy chứ! - Khánh Ly vừa cười vừa xua xua tay ra hiệu Hải Minh không phải đứng dậy chào.
- Con đưa Khánh Ly ghé qua thăm thầy chút. Giờ con cũng về nhà. - Ngân Hà khẽ gật đầu chào Hải Minh rồi đứng dậy đi ra ngoài hiên.
Thầy Bảo nhìn hai cô học trò cũ đi khuất ngoài ngõ mới trở lại trong nhà. Nhìn Hải Minh ngồi uống trà, thầy cười giới thiệu.
- Hoa khôi một thời của thành phố này đấy con.
- Sao lại là một thời ạ. Bây giờ con thấy càng đẹp hơn chứ?
- Khánh Ly sang Pháp rồi. Còn lại Ngân Hà, con bé vẫn tự ti, chẳng chịu mở lòng.
- Con tưởng là vì đợi hoàng tử chứ?
Thầy Bảo nhìn Hải Minh cười:
- Nói thế cho vui thôi.
- Chị ấy vẫn nhiều bí mật như thời đi học.
- Con cũng để ý đến con bé hả?
Hải Minh cười ngượng ngịu.
- Ngân Hà là giấc mơ của hết thảy học sinh nam ở trường. Đâu phải mình con.
Thầy Bảo cười hiền, nhìn ra phía khoảng hiên. Ngôi nhà mới được sửa sang lại. Ngày trước, góc hiên có trồng giàn hoa giấy, cô học trò xinh xắn vẫn ngồi đọc sách mỗi lần sang nhà thầy chơi cùng hai đứa con của thầy. Ngân Hà khác với Khánh Ly. Ít cười, ít nói. Đôi mắt như giấu mọi nỗi niềm trong đó. Khánh Ly luôn mơ mộng với những giấc mơ, còn Ngân Hà, im lặng đến mức kiêu kỳ.
(Hết phần 1, còn nữa)
- Gửi từ Ruby Vân Anh
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió
Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì
Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối
Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2
Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1
Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.
Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ
Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?
Trạm Cuối
"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”
Dấu son Tháng Tám
Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.
Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào
Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.
Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?
Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.



