29 tuổi, mỗi tháng lương mấy triệu bạc, đời người như vậy đã “định hình” chưa?
2020-02-21 01:25
Tác giả:
29 tuổi, muốn bước ra khỏi một cuộc đời cố định, không hề muộn, mọi chuyện, mọi quyết định đều nằm trong chính tay bạn. 29 tuổi, vừa hay là độ tuổi bạn đã có những hiểu biết và kinh nghiệm nhất định với cuộc sống và công việc, đây là độ tuổi mà bạn biết rất rõ mình thích hợp với một công việc ra sao, thích hợp với môi trường như thế nào.
***
Hỏi: Tôi 29 tuổi, nữ, mỗi tháng lương mấy triệu bạc, cứ như vậy sống đến già, cuộc sống như này có xem là "định hình"?
Tôi có một người bạn từ hồi cấp 2, sau khi tốt nghiệp, cậu ấy vào làm cho công ty của một người quen tới tận bây giờ, mỗi lần gặp nhau cậu ấy đều nói muốn nghỉ việc, nhưng bao nhiêu năm rồi, cậu ấy vẫn chưa nghỉ. Hiện tại, mỗi tháng lương 8,9 triệu, cũng 29 tuổi rồi. Ngoài việc lương tháng nhiều hơn nhiều người một chút, tôi nghĩ cuộc sống của cậu ấy như vậy cũng được xem là "định hình" rồi. Cầm mấy triệu bạc, như chim trong lồng, bị nhốt ở công ty của người thân, cứ thế sống qua ngày.
1. Nguồn gốc của cái gọi là "cuộc đời định hình"
Không biết bạn vì sao có cho mình cái tư tưởng này, nhưng người bạn của tôi là bởi ý chí chủ quan và cả những nhân tố khách quan tạo thành. Cậu ấy là một người con hiếu thảo, mỗi một lần muốn nghỉ việc, ba mẹ cậu ấy lại tác động vào, còn cậu bạn của tôi cuối cùng lại chỉ có thể thỏa hiệp.
Bạn nói xem, có phải cậu ấy không đủ quyết tâm? Mỗi lần cậu ấy nộp đơn từ chức, là một lần bị từ chối, bởi ông chủ là chú rể của cậu ấy, mỗi lần như vậy, ông chú đều sẽ gọi điện về cho ba mẹ cậu ấy. Và tất nhiên, ba mẹ cậu ấy tìm đủ mọi lý do ngăn cản, không để cậu ấy rời bỏ "đôi cánh" của mình, rồi luôn miệng nói "ba mẹ là muốn tốt cho con".

Bạn học không cãi lại được, phản kháng rồi lại thỏa hiệp, mấy năm rồi, mệt rồi, vậy là từ bỏ phản kháng. Vậy tôi mới nói cuộc đời cậu ấy xem như đã định hình rồi, cứ như vậy sống tới già thôi.
Thực ra, nói cho cùng là do ý chí của cô ấy không đủ lớn mạnh, không đủ dũng khí thuyết phục ba mẹ để cô ấy độc lập một mình đi tìm việc làm, nói trắng ra là quá yếu đuối.
2. Bước ra khỏi "hiệu ứng con ếch", bước ra khỏi vùng an toàn
Có người thích một cuộc sống bình phàm, không theo đuổi cái gì, vì vậy bằng lòng cầm mức lương 5,6 triệu cứ vậy sống đến già, nhưng nếu bạn không muốn sống cuộc sống như vậy, vậy thì bạn phải bước ra khỏi vùng an toàn, thoát ra khỏi "hiệu ứng con ếch".
Có người đã làm một thí nghiệm như sau, họ đặt một con ếch vào nồi nước nóng, khi con ếch gặp phải sự thay đổi mạnh mẽ, nó ngay lập tức nhảy ra, phản ứng rất nhanh chóng. Nhưng khi đặt con ếch vào nước lạnh rồi từ từ làm ấm nước, bạn sẽ thấy rằng con ếch lúc đầu bơi trong nước rất thoải mái. Ngay cả khi nhiệt độ của nước trong nồi dần tăng lên, nó cũng không hề hay biết, vẫn cảm thấy ấm áp và vui vẻ. Khi nhiệt độ tăng lên tới 70 - 80 độ, con ếch bắt đầu cảm thấy bị đe dọa và muốn nhảy ra ngoài, nhưng đã quá muộn. Bởi vì chân nó không nghe lời nó nữa, nó không thể nhảy lên được, chỉ đành chấp nhận bị luộc chết. Đây chính là hiệu ứng con ếch.

"Sinh vu ưu hoạn, tử vu an lạc", khó khăn thúc đẩy con người nỗ lực, cố gắng để sinh tồn, sự an nhàn, rảnh rỗi ngược lại dễ khiến con người ta chết trong vùng thoải mái. Con người ta ai cũng có tính lười nhất định, có thói quen hài lòng với hiện trạng, còn nếu muốn đột phá hiện trạng, vậy thì phải bước ra khỏi vùng an toàn.
29 tuổi, muốn bước ra khỏi một cuộc đời cố định, không hề muộn, mọi chuyện, mọi quyết định đều nằm trong chính tay bạn. 29 tuổi, vừa hay là độ tuổi bạn đã có những hiểu biết và kinh nghiệm nhất định với cuộc sống và công việc, đây là độ tuổi mà bạn biết rất rõ mình thích hợp với một công việc ra sao, thích hợp với môi trường như thế nào. Chỉ cần bạn có dũng khí, làm một chú ếch nhảy ra được khỏi vùng nước ấm, cuộc sống của bạn nhất định sẽ khác, lương tháng chắc chắn cũng không chỉ 5,6 triệu.
3. Vượt lên chính mình, thăng chức tăng lương, mở ra một cuộc đời mới
Nếu bạn không muốn sống một cuộc sống bình phàm, không muốn lương tháng chỉ 5,6 triệu, vậy thì bạn phải nghiêm túc "thẩm định" lại chính mình, vượt lên chính mình.
Nhận thức rõ bản thân, hiểu rõ thứ mà mình muốn là gì. Liệu bạn có tài năng hay hứng thú một công việc nào đó?
Làm một bản kế hoạch nghề nghiệp, giúp bản thân thiết lập mục tiêu. Nếu không có tài năng ở một lĩnh vực nào đó, vậy thì hãy tạo ra đột phá ở công việc hiện có. Lập ra một mục tiêu công việc rõ ràng, luôn mang trong mình ý thức cầu tiến, đã tốt phải làm tốt hơn. Chẳng hạn, tuần này bạn muốn hoàn thành công việc nào, mỗi tháng phải lập được bao nhiêu công trạng, bao lâu thì phải được thăng chức tăng lương.

Học một kĩ năng nào đó, nâng cao giá trị bản thân. Chọn một kĩ năng nào đó, chẳng hạn như tiếng anh, thiết kế, bán hàng.... để học, hoặc đi học lớp bồi dưỡng chuyên môn chẳng hạn như quản lý, làm PPT, kế toán... khi bạn có một món nghề tay trái nào đó, nhất định không sợ không có đất dụng võ. Chỉ khi giá trị bản thân được nâng cao rồi thì lương và chức mới có thể tăng theo.
Dù có 80, 90 tuổi, chỉ cần bạn muốn thay đổi, cuộc sống của bạn sẽ chẳng bao giờ "định hình". Ca thán, thở dài không đem lại tác dụng gì cả, không muốn sống một cách nhàm chán, nhạt nhẽo vậy thì phải dũng cảm thoát ra, dũng cảm đi tìm kiếm, khám phá, lấp đầy cuộc sống công việc của bạn với năng lượng tích cực.
Theo Thiên Vy/ Trí Thức Trẻ
Mời xem thêm chương trình: Thế giới 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”





