29 điều khiến bạn "dở khóc dở cười" khi đi học
2015-11-25 02:01
Tác giả:
1. Lén đọc truyện tranh trong giờ, đến khúc cao trào bỗng dưng cười hô hố khiến mọi ánh mắt đều hướng về mình.
2. Đang chạy thể dục thì bỗng dưng… rớt phần tóc mái giả xuống đất khiến thầy giáo kinh hoàng.
3. Lúi húi viết ước mơ vào lọ thủy tinh, kiếm chỗ chôn dưới một gốc cây trong trường thì nghe bác bảo vệ la to: “Anh kia, đang làm gì đó?”.
4. Chỉ ôn duy nhất một đề, đến lúc thi bỗng dưng trật tủ.
5. Xúng xính váy áo diễn văn nghệ, tới lúc cao trào thì phát hiện mình bị “lộ hàng”.
6. Đang kiểm tra thì bút hết mực, máy tính hết pin, vở hết giấy...
7. Đi học muộn, lén lút vào trường vì sợ bị ghi tên. Vào lớp thành công mới biết mình đi nhầm lớp.

8. Sáng sớm dậy chải chuốt lung la lung linh, ủi quần áo thẳng thớm sạch đẹp, sau đó nhận ra đã trễ học.
9. Đang chào cờ đầu tuần bỗng dưng hứng trọn “đạn tự chế” rơi xuống từ một đàn chim.
10. Đang ăn sáng thì giáo viên vào. Bỏ vội thức ăn vào hộc bàn, thế là suốt buổi ngồi ngửi mùi thức ăn.
11. Lượm được cây bút cũng dễ thương, mới xài được vài ngày thì bị chủ nhân phát hiện và đòi lại.
12. Học thật thuộc bài, xung phong lên kiểm tra miệng và nhận 0 điểm vì đây là bài học của tháng trước.
13. Thấy bạn nữ cũng xinh xinh, đứng bình luận linh tinh, hóa ra đó là… giáo viên thực tập.
14. Đang ăn vụng thì bị mắc nghẹn, nước mắt nước mũi trào ra mà không biết xử lí thế nào.
15. Khi nói chuyện không kìm chế được, “phun mưa” tới tấp vào mặt tên bên cạnh.
16. Buồn ngủ mà cứ gật gù như đã thông suốt lắm rồi, rốt cuộc bị gọi lên bảng giải bài tập.
17. Phạm lỗi, lừa được lớp trưởng nhưng bị lớp phó phát hiện.
18. Vào căn tin mua thức ăn mới nhận ra đem không đủ tiền, giữa bàn dân thiên hạ đành mở miệng xin khất.

19. Trực nhật đúng hôm trước lớp học có một “bãi mìn” do mấy con chó hoang, mèo hoang nào đó để lại.
20. Ngồi trong lớp không dưng ngứa mũi, hắt xì liên tiếp gần chục cái và bị cả lớp quay lại nhìn.
21. Tranh thủ ngủ giữa giờ chuyển tiết, say mê đến mức giáo viên phải đi xuống gọi dậy.
22. Lỡ làm một điều ngốc nghếch và bị gắn biệt danh suốt cả năm học.
23. Đưa bạn mượn sách rồi hoảng hồn vì trong đó toàn hình vẽ mộng mơ với tên các oppa Hàn Quốc.
24. Lấy xe đạp ở bãi giữ xe, nhưng do hậu đậu khiến các xe ngả hàng loạt như domino.
25. Chỉ mặt “người trong mộng” cho đứa bạn thân. Nó nhìn một hồi rồi phán: “Chả thấy đẹp chỗ nào cả”.
26. Đang chụp hình tự sướng mà bọn bạn cứ làm trò nhố nhăng sau lưng. Kế hoạch thất bại.
27. Đeo tai nghe rồi hứng quá hát rống lên, quên mất mình đang ngồi giữa lớp.
28. Về nhà thay đồ mới nhận ra suốt buổi hôm nay quên kéo khóa quần.
Theo Sức khỏe cộng đồng
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống


