15 'thuật đọc tâm' giúp phán đoán tính cách và bản chất đối phương
2022-07-28 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Bạn có công nhận một điều rằng, trải nghiệm và tổn thương càng nhiều thì càng trưởng thành không? Theo đó, khả năng nhìn người ngày một tốt hơn, từ đó sàng lọc quan hệ, chọn bạn mà chơi.
***
Người không biết chấp nhận khuyết điểm của bản thân thì không thể tiến bộ.
Bạn có công nhận một điều rằng, trải nghiệm và tổn thương càng nhiều thì càng trưởng thành không? Theo đó, khả năng nhìn người ngày một tốt hơn, từ đó sàng lọc quan hệ, chọn bạn mà chơi.
1. Có hai thứ trên thế giới này không thể nhìn trực diện. Một là mặt trời, hai là lòng người. Chúng ta không thể chịu đựng nổi ánh sáng chiếu trực tiếp của mặt trời là điều ai cũng biết. Còn lòng người thì sao? Cho dù thông minh đến mấy, sở hữu đôi mắt am tường đến đâu cũng khó nhìn thấu.
2. Người càng nghèo càng thích mua thể diện. Bản thân chẳng có bao nhiêu mà lại đổ dồn vào thứ không thể tạo ra giá trị ấy, để rồi cuối cùng trắng tay nhưng vẫn không biết mình sai ở đâu.
3. Tiền đề của sự tôn trọng lẫn nhau giữa người với người là tương xứng về thực lực.
4. Người càng không thể làm nên chuyện thì trái tim càng yếu đuối mỏng manh.
5. Người càng thân thiết càng khó lòng chấp nhận những thay đổi tốt đột ngột của bạn, dù là nhỏ nhất. Bạn thân có người yêu, chúng ta thường phát sinh cảm giác bất an và tủi thân vì đối phương không còn thuộc về mình.
6. Người càng thành công càng lương thiện, bởi lẽ họ không cần thiết phải so đo với đời. Điều này cũng dễ hiểu vì họ đã sở hữu rất nhiều thứ.
7. Người xinh đẹp thật sự thường rất ít chụp hình của bản thân đăng lên mạng xã hội. Người giàu có thật sự không thích khoe khoang. Chân ái không cần thiết lúc nào cũng phải thể hiện bản thân yêu thương đối phương đến đâu.
8. Người trưởng thành sẽ không còn khao khát được thấu hiểu và cũng không có kiểu do dự, bứt rứt không buông một thứ gì đó, đặc biệt là tình yêu.
9. Khi một người không có lấy một ưu điểm để khoe khoang thì họ sẽ đổ lỗi rằng bản thân xui xẻo, ông trời bất công.
10. Người không biết chấp nhận khuyết điểm của bản thân thì không thể tiến bộ.
11. Không nên chia sẻ thành công hay hạnh phúc của mình với bất kỳ ai, vì thói đời bẽ bàng, chẳng có ai thật sự muốn bạn sống tốt cả. Đặc biệt là những người cùng chung giai tầng.
12. Người thông minh đều phát tài trong thầm lặng, âm thầm nỗ lực. Khi bạn còn chưa nhận ra thì họ đã vượt xa cả một chặng đường dài. Ngược lại, người càng yếu kém thì mỗi bước tiến, họ đều mong muốn cả thế giới biết đến.
13. Người có ước mơ, có sự nghiệp thường không biết già đi là vì họ không ngần ngại trải nghiệm mọi thứ, không bị ràng buộc bởi tuổi tác. Đối với họ, mỗi ngày là một ngày mới, trái tim luôn có sự hiếu kỳ với thế giới. Một người luôn muốn khám phá, sống đầy nhiệt huyết thì tâm hồn luôn trẻ trung mặc cho tuổi đời lớn hơn từng ngày.
14. Người thích đi đi về về một mình thường có nhân phẩm thiện lành. Kiểu người này chắc chắn sở hữu nội tâm vô cùng phong phú. Thích ở một mình không phải là cô đơn, mà đôi khi chỉ là muốn chiêm nghiệm cuộc đời, sống tự lập, hưởng thụ thế giới của riêng mình. Trải nghiệm càng nhiều thì con người ta càng hướng về sự tối giản, buông bỏ nhiều thứ không cần thiết để gột rửa tâm hồn.
15. Người không thích hoà nhập vào đám đông, một là sợ phiền phức, hai là có vấn đề trong năng lực giao tiếp. Tuýp người thứ hai đa phần có bản tính tự ti, dễ tiêu cực và chưa biết cách buông bỏ thói quen so sánh với người khác.
Theo Phụ nữ Việt Nam
Mời xem thêm chương trình
Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.
Mùa hoa nở rực rỡ
Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.
Chờ đến khi thôi chờ
Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.
Tôi là ai trong sự khác biệt?
Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.






