Phát thanh xúc cảm của bạn !

12 kiểu bạn ai cũng gặp thời “mài đũng quần” trên ghế nhà trường

2016-05-10 01:15

Tác giả:


Nếu từng đi học, chắc chắn bạn đã từng gặp không một thì nhiều, không nhiều thì tất cả những thành phần dưới đây trong lớp! Những đứa mệnh danh siêu nhân, thành tích học tập sáng chói nhưng lúc nào cũng mang bộ mặt âu sầu như đưa đám, thường hay ôm ấp gào khóc ra cái vẻ đồng cảm cùng bạn bè trước giờ kiểm tra. Mồm thì xoen xoét: Tao đã học gì đâu, Tao cũng có làm được gì đâu, Bài làm chán lắm… sau đó lấy vạt áo chấm nước mắt đầy giả tạo!

***

1. Những điệp viên 0 – Ai - Thấy

Những đặc vụ bí mật được đào tạo thuần thục các kĩ năng trèo tường, ẩn nấp, ngụy trang, đi cửa sau lẻn vào lớp... Thần kinh cứng hơn thép, khả năng tính toán thời điểm siêu việt, phản xạ nhanh hơn máy, đầu óc chứa hàng tỉ lí do thiên tài để ngụy biện. Trùm đến muộn và trốn học, đặc điểm nhận diện: miệng luôn cười trừ, mắt liến láu, tay sẵn sàng gãi đầu và lúc nào cũng đi rón rén.

2. Con trai thần Gió

Anh em với Chaien, con trai thần Gió kiêm cháu họ thần Bão, có khả năng hư cấu đủ chuyện xấu thành tốt, học dốt thành học giỏi, củ tỏi thành củ hành… Cuộc đời kịch tính đủ các trường đoạn hấp dẫn, hồi hộp, bi đát cho đến ăn chơi sang chảnh, cực giỏi biến chuyện của người khác thành chuyện của mình, thậm chí diễn còn sâu hơn cả nhân vật chính.

3. Những kẻ lừa thầy phản bạn!

Đây là kiểu bạn đáng căm hận nhất! Những đứa mệnh danh siêu nhân, thành tích học tập sáng chói nhưng lúc nào cũng mang bộ mặt âu sầu như đưa đám, thường hay ôm ấp gào khóc ra cái vẻ đồng cảm cùng bạn bè trước giờ kiểm tra. Mồm thì xoen xoét: Tao đã học gì đâu, Tao cũng có làm được gì đâu, Bài làm chán lắm… sau đó lấy vạt áo chấm nước mắt đầy giả tạo!

Kiểu gì khi trả bài chúng nó toàn được 9 điểm. Đúng rồi, may mà chưa học, học rồi thì nó phải được 10! Tao lại băm cả lũ chúng mày ra xào xả ớt bây giờ!

12 kiểu bạn ai cũng gặp thời “mài đũng quần” trên ghế nhà trường

4. Học sinh "Cá mập"

Bởi họ "cứng" hơn những con cá khác trong lớp. Tất cả những trò nghịch ngợm, quậy phá, đầu gấu ngổ ngáo nhất lớp đều do lũ này cầm đầu. Thường xuyên được thầy cô mời phụ huynh lên uống nước chè nhưng vẫn giữ thái độ bình thản "trẩu tre, don’t care"...

5. Những con ma nhà họ Lặn


Đây là loại bạn thường xuất hiện nhất ở lớp Đại học. Tại sao là ma? Bởi họ chỉ “hiện” về lớp vào buổi đầu tiên, buổi kiểm tra giữa kì và buổi thi cuối kì của môn học, thỉnh thoảng có thể thấy họ vật vờ thoắt ẩn thoắt hiện ở một số buổi điểm danh, sau đó lặn một hơi mất tăm không hẹn ngày gặp lại.

6. Nam thần, Nữ thần… kinh

Hoàn toàn là mấy đứa bị điên, bị chập mạch khi nghĩ ra đủ thứ trò bựa nhất, nhây nhất trên đời. Đầu óc đen tối đến mực Tàu cũng phải vái lạy, là trung tâm tiếng cười của mọi cuộc vui chơi, ngày nào thiếu chúng nó sẽ có cảm giác buồn chán và đau khổ gấp trăm lần.

7. Những con sói già đóng mác gà con


Hay những chú nai vàng ngơ ngác đạp chết bác thợ săn rồi ăn luôn cả khẩu súng, rất ít nói và có vẻ trầm tính, nhưng một khi đã "hóa thú" và lộ bản chất thật thì cả lớp sẽ ngã sấp mặt trước đám trùm cuối cực kỳ nguy hiểm này!

8. Hội sống về đêm

Lớp nào cũng có một hoặc nhiều "Batman", hoạt động về đêm và chăm chỉ đến lớp để… ngủ. Bạn có thể bắt gặp tụi này lúc nào cũng trong tình trạng lờ đờ, miệng ngáp ngáp, tay gãi gãi, thường xuyên ngã dính mặt vào bàn và bất tỉnh đến lúc hết giờ. Thông thạo 72 tư thế ngủ dị hợm, riêng khoản chảy dãi thì Nobita có gặp cũng phải quỳ...

12 kiểu bạn ai cũng gặp thời “mài đũng quần” trên ghế nhà trường

9. Hội xe-lép (celeb) điệu chảy mỡ

Bánh cuốn, bánh bèo… những đứa lúc nào cũng coi ngoại hình hơn tình hình học tập, chốc chốc lại vặn son ra ngoáy ngoáy vài đường, đi học cứ như đi dự tuần lễ thời trang, việc gì động chân động tay là mất hút, mỗi lần uốn éo một cái là nước ngập lênh láng cả lớp.

10. Hội chữ "Mập" đỏ

Tương tự như hội chữ Thập đỏ, nhưng chỉ hiến.. mỡ và tiếp tế đồ ăn. Họ là những con người phúc hậu được cả lớp yêu quý, lúc nào cũng lỉnh kỉnh bim bim, bánh mì, hướng dương… mang cả tấn đồ ăn vặt trong cặp để chia sẻ cho đám bạn cùng lớp luôn trong tình trạng đói khát và tham ăn hơn cả zombie.

11. Chị em buôn dưa hóng biến hội

Bang hội nào đáng sợ nhất thế giới? Chính là hội chim lợn! Số lượng chân rết còn đông hơn hội Tam hoàng, sức sát thương đáng sợ hơn Mafia và độ hóng hơn còn cao hơn cả CIA của Mỹ. Lớp nào cũng có thành viên của hội này, chuyên gia tụ tập bóc phốt, buôn dưa bán lê phi pháp và sản xuất hàng loạt câu chuyện trong nhà ngoài đường cho đến nhà vệ sinh của trường!

12. Đám "phàm nhân"

Có thể là bạn, có thể là bạn thân của bạn, có thể là bất cứ ai… những kẻ bình thường hơn cả cân đường hộp sữa trong lớp: học hành bình thường, hoạt động bình thường, tính cách cũng... bình thườg. Tóm lại là không đậm không nhạt, hoàn toàn không có gì nổi trội. Nếu những kẻ kể trên là thần (kinh), là đám ma quỷ quậy phá hay trùm cuối âm hiểm, thì đây đích thị là đám phàm nhân, người trần mắt thịt cứ thế an ổn tồn tại hàng ngày trong lớp.

Theo Hoàng Downy / Trí Thức Trẻ

Có thể bạn quan tâm: Đâu là hạnh phúc bạn đang có


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.

Mùa hoa xoan

Mùa hoa xoan

Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.

Nhật kí tuổi 18

Nhật kí tuổi 18

Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.

Đài vinh quang của riêng mình

Đài vinh quang của riêng mình

Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.

Làm sao để em có thể quên anh

Làm sao để em có thể quên anh

Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.

back to top