Hạnh phúc là gì, mà ta cứ mải miết đi tìm?
2017-03-24 01:35
Tác giả:
Cảm thấy phấn khích tột độ, như một đứa trẻ con muốn nhảy cẫng lên sung sướng khi bắt lấy những tia nắng đầu tiên sau chuỗi ngày mưa dài lê thê, Hà Nội chợt bừng sáng. Có một cảm giác nhẹ lắm vẫn đang ở đây, an yên và hạnh phúc vô cùng. Và có một cô gái như bị màn nắng kia thôi miên, tự cười một mình hình như cô ấy đang hạnh phúc.
Cô gái ấy tự hỏi: Hạnh phúc có màu gì nhỉ? Phải chăng đó là màu nắng vàng giòn tan của nắng? Màu xanh biêng biếc của bầu trời xanh vô tận? Hay là màu trắng của những đám mây nhởn nhơ kia? À, hạnh phúc sẽ là cả một bảng màu và nó sẽ phụ thuộc vào cách phối màu của một người hoạ sĩ và nó cũng là màu sắc của sự pha trộn những cảm xúc, của những yêu thương.
Ô thế hạnh phúc có hình dạng như thế nào? Cao, thấp, gầy, béo,... hay thế nào nhỉ? Cái này chắc sẽ phụ thuộc vào cách chọn nhân vật của đạo diễn sao cho phù hợp với vai diễn nhất và thể hiện đúng được dụng ý nghệ thuật của người nghệ sĩ.
Và hạnh phúc liệu có vị không nhỉ? Mà này, hạnh phúc có vị ngọt phải không? Cái này chắc phải hỏi đầu bếp vậy, đầu bếp tài ba sẽ phải dùng cả đến kỹ năng, kinh nghiệm và sự tinh tế của người làm nghề để nêm nếm gia vị sao cho tác phẩm nghệ thuật ấy tuyệt nhất. Nhưng dường như phút ngẫu hứng mà nhà đầu bếp lại hơi quá tay khi bỏ thêm đường rồi. Nó ngọt rồi đấy...

Cô gái cau mày: “Vậy hạnh phúc là gì thế?”
"Hạnh phúc là một trạng thái cảm xúc của con người khi được thỏa mãn một nhu cầu nào đó mang tính trừu tượng. Hạnh phúc là một cảm xúc bậc cao, được cho rằng chỉ có ở loài người, nó mang tính nhân bản sâu sắc và thường chịu tác động của lý trí".
Còn với bạn thì hạnh phúc là gì? Bạn có đang cảm thấy hạnh phúc không?
Nhưng chắc một điều rằng, nếu bạn đang ngồi đọc bài viết này thì bạn cũng đang hạnh phúc đấy, bởi Việt Nam đứng trong top 5 các quốc gia hạnh phúc trên thế giới cơ mà. Trong khi ta đang ngồi thảnh thơi thì một góc nhỏ trên quả địa cầu kia đang có những người bị bủa vậy bởi bao lỗi sợ hãi vì chiến tranh, súng đạn, hay thiên tai có thể rình rập bất cứ lúc nào. Nên xin chúc mừng nhé, chúng ta đều là những người hạnh phúc.
Bạn có biết không? Hạnh phúc bình dị lắm, đôi khi chỉ là bình minh thức giấc nhận ra mình vẫn có thêm một ngày để sống, một ngày để đón chào những điều mới mẻ sắp đến.

Hạnh phúc là bữa cơm cuối tuần khi cả nhà đông đủ, cả nhà cùng nấu và vui vầy thưởng thức thành quả của mình. Dường như đó là một điều đáng quý nhất mà mỗi thành viên tự nhắc nhau là nên gìn giữ những khoảnh khắc tuyệt vời ấy.
Hạnh phúc là được ôm cái bụng đầy mỡ của mẹ, mềm mềm và sao thấy thân thương thế.
Hạnh phúc là dù con gái ở xa nhưng tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp thức ăn vì mẹ sợ con ăn uống không đầy đủ rồi lại sút cân, suy nhược cơ thể,...
Hạnh phúc là cái cảm giác khi thầm đơn phương một anh chàng lạnh lùng trong lớp. Thế là cả tuần chỉ mong đến ngày để được gặp chàng rồi đêm về em lại tự đa tình, tự viết kịch bản cho một bộ phim ngôn tình.
Hạnh phúc là trong đoạn chat với chàng bạn thân: “Dạo này thời tiết thay đổi, dễ ốm lắm, cậu nhớ giữ gìn sức khoẻ, tớ vẫn biết là cậu dễ ốm mà”. Nghe như kiểu soái ca vừa bị lạc lối, tự nhiên thấy ấm áp lạ.
Hạnh phúc có khi chỉ là tự chơi một đoạn nhạc dù chưa thực sự mượt mà nhưng cũng cảm thấy rất vui vì sự cố gắng của mình bước đầu đã có kết quả.
Hạnh phúc là cuối tuần vác xe lượn qua những góc phố rợp bóng cây, sà vào một quán cafe nhỏ, nhâm nhi một ly cacao, và say sưa với cuốn sách trên tay để thấy rằng giữa cái bon chen, ngột ngạt ngoài kia, ta cũng đã tìm một góc cho dành cho riêng mình.
Đôi lúc không hiểu tại sao trong trái tim nhỏ bé kia lại có thể chứa được nhiều hạnh phúc vậy? Phải chăng ta chưa thể khám phá hết những điều bí ẩn đang nằm ở phía sau.
Và hạnh phúc là ngay lúc này đây khi đang gõ ra những con chữ để chia sẻ những điều bình dị nhất, mà đôi khi vô tình không nhận ra, hay nghĩ đó là những điều tất yếu phải xảy ra.
“Cuộc sống luôn công bằng, quan trọng là bạn đặt gì lên bàn cân mà thôi”. Nên đừng phiền muộn với những thứ khiến bạn chưa hài lòng mà học cách đón nhận nó một cách nhẹ nhàng nhất. Chắc chắn rằng, bản thân bạn cũng đang hạnh phúc đó, chỉ là bạn có biết hay không mà thôi. Sống chậm lại một chút để thấy rằng hạnh phúc đang rất gần, rất gần, bạn chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm đến rồi.
© Peaceful – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 1)
Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.
Hái trăng đêm Đông
Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?
Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)
Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 16)
Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.






