Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hạnh phúc là gì, mà ta cứ mải miết đi tìm?

2017-03-24 01:35

Tác giả:


blogradio.vn - Đôi lúc không hiểu tại sao trong trái tim nhỏ bé kia lại có thể chứa được nhiều hạnh phúc vậy? Hạnh phúc là bữa cơm cuối tuần khi cả nhà đông đủ, cả nhà cùng nấu và vui vầy thưởng thức thành quả của mình. Dường như đó là một điều đáng quý nhất mà mỗi thành viên tự nhắc nhau là nên gìn giữ những khoảnh khắc tuyệt vời ấy.

***

Cảm thấy phấn khích tột độ, như một đứa trẻ con muốn nhảy cẫng lên sung sướng khi bắt lấy những tia nắng đầu tiên sau chuỗi ngày mưa dài lê thê, Hà Nội chợt bừng sáng. Có một cảm giác nhẹ lắm vẫn đang ở đây, an yên và hạnh phúc vô cùng. Và có một cô gái như bị màn nắng kia thôi miên, tự cười một mình hình như cô ấy đang hạnh phúc.

Cô gái ấy tự hỏi: Hạnh phúc có màu gì nhỉ? Phải chăng đó là màu nắng vàng giòn tan của nắng? Màu xanh biêng biếc của bầu trời xanh vô tận? Hay là màu trắng của những đám mây nhởn nhơ kia? À, hạnh phúc sẽ là cả một bảng màu và nó sẽ phụ thuộc vào cách phối màu của một người hoạ sĩ và nó cũng là màu sắc của sự pha trộn những cảm xúc, của những yêu thương.

Ô thế hạnh phúc có hình dạng như thế nào? Cao, thấp, gầy, béo,... hay thế nào nhỉ? Cái này chắc sẽ phụ thuộc vào cách chọn nhân vật của đạo diễn sao cho phù hợp với vai diễn nhất và thể hiện đúng được dụng ý nghệ thuật của người nghệ sĩ.

Và hạnh phúc liệu có vị không nhỉ? Mà này, hạnh phúc có vị ngọt phải không? Cái này chắc phải hỏi đầu bếp vậy, đầu bếp tài ba sẽ phải dùng cả đến kỹ năng, kinh nghiệm và sự tinh tế của người làm nghề để nêm nếm gia vị sao cho tác phẩm nghệ thuật ấy tuyệt nhất. Nhưng dường như phút ngẫu hứng mà nhà đầu bếp lại hơi quá tay khi bỏ thêm đường rồi. Nó ngọt rồi đấy...

  Hạnh phúc là gì, mà ta cứ mải miết đi tìm?

Cô gái cau mày: “Vậy hạnh phúc là gì thế?”

"Hạnh phúc là một trạng thái cảm xúc của con người khi được thỏa mãn một nhu cầu nào đó mang tính trừu tượng. Hạnh phúc là một cảm xúc bậc cao, được cho rằng chỉ có ở loài người, nó mang tính nhân bản sâu sắc và thường chịu tác động của lý trí".

Còn với bạn thì hạnh phúc là gì? Bạn có đang cảm thấy hạnh phúc không?

Nhưng chắc một điều rằng, nếu bạn đang ngồi đọc bài viết này thì bạn cũng đang hạnh phúc đấy, bởi Việt Nam đứng trong top 5 các quốc gia hạnh phúc trên thế giới cơ mà. Trong khi ta đang ngồi thảnh thơi thì một góc nhỏ trên quả địa cầu kia đang có những người bị bủa vậy bởi bao lỗi sợ hãi vì chiến tranh, súng đạn, hay thiên tai có thể rình rập bất cứ lúc nào. Nên xin chúc mừng nhé, chúng ta đều là những người hạnh phúc.

Bạn có biết không? Hạnh phúc bình dị lắm, đôi khi chỉ là bình minh thức giấc nhận ra mình vẫn có thêm một ngày để sống, một ngày để đón chào những điều mới mẻ sắp đến.

  Hạnh phúc là gì, mà ta cứ mải miết đi tìm?

Hạnh phúc là bữa cơm cuối tuần khi cả nhà đông đủ, cả nhà cùng nấu và vui vầy thưởng thức thành quả của mình. Dường như đó là một điều đáng quý nhất mà mỗi thành viên tự nhắc nhau là nên gìn giữ những khoảnh khắc tuyệt vời ấy.

Hạnh phúc là được ôm cái bụng đầy mỡ của mẹ, mềm mềm và sao thấy thân thương thế.

Hạnh phúc là dù con gái ở xa nhưng tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp thức ăn vì mẹ sợ con ăn uống không đầy đủ rồi lại sút cân, suy nhược cơ thể,...

Hạnh phúc là cái cảm giác khi thầm đơn phương một anh chàng lạnh lùng trong lớp. Thế là cả tuần chỉ mong đến ngày để được gặp chàng rồi đêm về em lại tự đa tình, tự viết kịch bản cho một bộ phim ngôn tình.

Hạnh phúc là trong đoạn chat với chàng bạn thân: “Dạo này thời tiết thay đổi, dễ ốm lắm, cậu nhớ giữ gìn sức khoẻ, tớ vẫn biết là cậu dễ ốm mà”. Nghe như kiểu soái ca vừa bị lạc lối, tự nhiên thấy ấm áp lạ.

Hạnh phúc có khi chỉ là tự chơi một đoạn nhạc dù chưa thực sự mượt mà nhưng cũng cảm thấy rất vui vì sự cố gắng của mình bước đầu đã có kết quả.

Hạnh phúc là cuối tuần vác xe lượn qua những góc phố rợp bóng cây, sà vào một quán cafe nhỏ, nhâm nhi một ly cacao, và say sưa với cuốn sách trên tay để thấy rằng giữa cái bon chen, ngột ngạt ngoài kia, ta cũng đã tìm một góc cho dành cho riêng mình.

Đôi lúc không hiểu tại sao trong trái tim nhỏ bé kia lại có thể chứa được nhiều hạnh phúc vậy? Phải chăng ta chưa thể khám phá hết những điều bí ẩn đang nằm ở phía sau.

Và hạnh phúc là ngay lúc này đây khi đang gõ ra những con chữ để chia sẻ những điều bình dị nhất, mà đôi khi vô tình không nhận ra, hay nghĩ đó là những điều tất yếu phải xảy ra.

“Cuộc sống luôn công bằng, quan trọng là bạn đặt gì lên bàn cân mà thôi”. Nên đừng phiền muộn với những thứ khiến bạn chưa hài lòng mà học cách đón nhận nó một cách nhẹ nhàng nhất. Chắc chắn rằng, bản thân bạn cũng đang hạnh phúc đó, chỉ là bạn có biết hay không mà thôi. Sống chậm lại một chút để thấy rằng hạnh phúc đang rất gần, rất gần, bạn chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm đến rồi.

© Peaceful – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

back to top