Yên bình những khi nép vào lòng anh thật nhẹ...
2011-02-16 14:39
Tác giả:
Blog Việt
Khi em đang cặm cụi viết những dòng này, là lúc anh hối hả bắt kịp chuyến xe đầu tiên để trở về Hà Nội với em, về với những yên bình và sóng gió trong những ngày sắp tới. Chiều nay, trên đường đi học, em vô tình thấy một cô bé chun mũi hỏi người yêu mình: "Anh yêu em bằng từng nào nào?", em chợt nghĩ đến anh, đến người con trai em đang yêu. Người ta thường đong đếm xem tình yêu của họ lớn đến cỡ nào, tình yêu của họ bao la ra sao, còn em, em chỉ mong tình yêu của mình nhỏ bé, nhỏ bé đủ để anh và em đều biết, chúng mình đang yêu nhau...
Khi yêu, em đã biết đặt cái Tôi ích kỷ của mình xuống dưới lòng tự trọng của anh, bởi em biết, đàn ông không thích những cái Tôi lớn lao như thế, để những lần mình cãi nhau, em biết quan tâm hơn về những điều nhỏ nhặt, những điều chúng ta cần vun đắp.
Khi yêu, em đã biết đằng sau những lời hoa mỹ mà người ta thường nói với nhau, em cần cả những lời trách móc, những lời quát mắng của anh sau những lần em mắc lỗi, để em biết em cần phải cố gắng nhiều, biết tỉnh táo mà đứng dậy sau những lần vấp ngã.
Khi yêu, em đã biết rằng mình nên học làm người lớn. Em từng thích thú khi người ta gọi mình là trẻ con, mặc dù làm trẻ con có thể thoát khỏi những muộn phiền trong cuộc sống một cách dễ dàng hơn, thế nhưng, đã đã đến lúc em hiểu, mình nên để gánh nặng lên vai, để trưởng thành trong từng suy nghĩ.
Khi yêu, em đã biết những ngày mình gặp nhau tuy ngắn ngủi, nhưng đủ kéo dài cho một tình yêu lâu bền. Em nên biết đủ cảm thông cho những ngày vắng anh, đủ yên bình để giữ cho mối quan hệ của chúng mình luôn êm đẹp, bởi em biết, yêu anh, em cần phải hy sinh nhiều hơn những người con gái khác, đó là thời gian.
Khi yêu, em đã biết yêu những khiếm khuyết nơi anh, những nhược điểm mà em từng rất ghét. Thế nhưng, sống chung với những điều đó lâu dài, em nhận thấy mình đã hiểu nhau hơn trước, và em còn biết, anh cũng đã chấp nhận những lỗi lầm em mắc phải, một cách dịu dàng. Yêu anh, em biết yêu con người anh, chứ không phải yêu bức tranh mà em đã vẽ ra một cách hoàn hảo, hay yêu những giấc mơ mà em từng chìm đắm trong đó, rất đỗi ngọt ngào.
Khi yêu, em biết hồn nhiên đặt cọc :"Anh là của em rồi đấy nhé, có chạy đằng trời cũng không thoát đâu" rồi dụi đầu vào ngực anh để che dấu đôi má đang ửng hồng. Yêu anh, em biết mình cũng sẽ mãi là của anh thôi, của riêng một mình anh...
Chỉ cần tình yêu mình giản đơn như thế, em đã hạnh phúc rất nhiều...

Khi anh yêu em, em biết thế nào là "nội trợ"- một từ rất xa lạ với em, em biết nấu cơm cho một người con trai khác, rất may mắn mà người đó chỉ đòi hỏi em "nấu" mỳ omachi thôi!" (điều đó cũng không quá khó khăn lắm, anh nhỉ?)
Khi anh yêu em, em biết thế nào là làm việc nhà một cách cẩn thận nếu không muốn anh ca thán suốt ngày. Đối với một con bé được cưng chiều, thì tính vụng về đã ăn sâu vào từng suy nghĩ và hành động. Khi anh nhờ em gấp quần áo, em đã làm nó rối tung thay vì cho nó trở về trật tự. Đối với một người quy tắc và có phần khéo léo như anh thì điều đó là khó chấp nhận. Em ngúng nguẩy nhưng rồi thấy điều ấy cũng cần thiết cho cuộc sống của mình sau này, giả dụ khi em có chồng con...
Khi anh yêu em, em biết mình thật nhỏ bé khi đứng cạnh người cao 1m73, để em nép mình vào đó, rất đỗi hiền lành. Mỗi lần xa nhau là được anh thơm nhẹ lên má, lên mắt, lên trán... Em lặng đi vì hạnh phúc, thấy mình như một đứa trẻ được nuông chiều. Anh nháy mắt hỏi "Đủ cho cả tuần chưa?". Em nguýt dài rồi bĩu môi:"Chưa đủ, chưa đủ" rồi ôm anh thật chặt. Lúc đó, em chỉ nghĩ ngay đến câu của anh Chí Phèo ngày xưa:"Cứ thế này mãi thì thích nhỉ?"
Khi anh yêu em, anh đã xem em là một người quan trọng, như là một thành viên trong gia đình anh. Yêu anh, em hiểu không phải đứa con trai 21 tuổi nào cũng biết suy nghĩ chín chắn và biết gánh vác trách nhiệm với gia đình như anh.
Khi anh yêu em, em đã cố gắng học hành hơn trước, em biết nghĩ xa cho tương lai của hai đứa, mong rằng những sóng gió sẽ qua đi và bình yên kịp đến. Anh không phải là mối tình đầu của em, nhưng anh là người đầu tiên cho em biết thế nào là tình yêu thực sự. Người hạnh phúc không phải là người có nhiều người yêu, người hạnh phúc là người biết tìm cho mình một người yêu đích thực, không cần phải thề thốt với nhau rồi lại quên như mây như khói, chỉ cần giữ họ bằng cả trái tim và khối óc của mình.
Khi anh yêu em, em biết cười thật to mà không cần dè xét, hay ái ngại. Yêu anh, em biết yêu thêm nụ cười mỉm rất duyên mà anh sở hữu, như một món quà tinh thần cho em những lúc buồn đau. Em thích nhìn vẻ mặt lo lắng của anh khi em ốm, nhẹ nhàng lau nước mắt cho em những khi em nhạt nhòa, quàng khăn cho em vào những ngày trời đông rét buốt, hay đơn giản chỉ là lúc anh đội mũ bảo hiểm cho em rất chăm chú,... Em tự hỏi, có người đàn ông nào hơn anh nữa không?
Em và anh luôn biết, mình chẳng thể nói gì trước cho những điều sắp tới, cũng chẳng biết sau này mình có đến được với nhau hay không. Em và anh, chỉ cần sống với hiện tại, có anh, có em, có tình yêu của chúng mình.
Em nhìn anh thật lâu, rồi cười bảo: "Sau này, em sẽ cầu hôn anh nhé?". Anh làm mặt nghiêm nghị: "Anh sẽ không đồng ý đâu". Rồi đợi đến lúc mặt em bí xị, anh mới nhẹ nhàng:"Hãy để anh cầu hôn em nhé, có được không?"...
Tình yêu lấp đầy vào tim em những nhớ thương, những giận hờn khi xa cách. Chỉ cần anh lặng lẽ dõi theo em, em đã thấy rất yên bình như những khi nép vào lòng anh thật nhẹ, anh à...
- Gửi từ email Hoàng Dung - dandelion.hd151@
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".


