Xương rồng nở hoa
2012-12-13 17:08
Tác giả:
Chính thằng bạn thân nhất đã gợi ra cho tôi chuyến đi thực tế ghé thăm những em đang sống trong mái ấm. Tôi đến đúng hẹn sau một vài trao đổi nhỏ với các cô, cũng như thành thật nói về mục đích chuyến đi tôi mong có thêm chút ít kinh nghiệm thực tế viết bài. Con hẻm nhỏ dài, ngoằn ngoèo khuất sâu vào phía trong bóng tối không ngớt tiếng đùa vui. Các em nhỏ ở đây hầu hết đều bị tật về mắt, em nhỏ nhất 5 tuổi đang được các cô đút cơm chiều. Phòng rộng không kém phần ngăn nắp, phòng sinh hoạt, nhà ăn có hẳn phòng vi tính để các em học tập; nếu trước đây 5 phút chưa đặt chân đến cổng đầu tôi vẫn ý nghĩ viết bài thì giờ nó quay ngoắt đi 1800, tôi đến để học lại bài học đầu về yêu thương.
Nghe có vẻ khó tin thật đấy nhưng nếu bạn ở trường hợp của tôi vào chính thời điểm này bạn sẽ tin và không hề cho rằng tôi đang nói dối. Thằng bé lớn nhất gật đầu không quên lời cảm ơn thành tiếng về túi kẹo tôi đưa, một cách chậm rãi em bóc túi kẹo chia đều cho em nhỏ, thằng bé ấy đã để tôi chú ý nhiều, không vì nó cao hơn tất cả những em ở đây, không vì nó chia hết phần kẹo không giữ lại cho mình, hơn hết tôi bị cuốn hút vào câu chuyện các cô vừa kể, đôi mắt ánh dần lên niềm tự hào như khi nói về đứa con nhỏ chăm ngoan, thông minh và chịu khó. Thoạt đầu em e dè khi tôi bắt chuyện, hiểu theo một chiều hướng tích cực nào đó em vẫn ngoan ngoãn trả lời những câu hỏi của tôi nhưng không thêm, không bớt, câu trả lời chỉ xoáy vào những câu hỏi tôi hỏi rồi đưa vào từ “ Dạ ” trước câu trả lời một cách lễ phép, hiểu như là “Dạ. Em 17 tuổi”. 15 phút trôi qua cảm tưởng như là tôi đang đuối dần trong việc phá vỡ sự ngăn cách của dòng nước trong sự lặng im của em đang mải miết giết dần câu chuyện tôi muốn biết, rồi như một phép màu nào đó đẩy em lại gần phía tôi hơn, có lẽ đầu em đang nhen nhóm suy nghĩ không nên cảnh giác với người đang có thái độ chân thành như tôi chăng, hay một ý nghĩ nào thì chỉ có em mới biết.

Có lẽ sau sự cố đó, cú va đập mạnh đã ảnh hưởng đến dây thần kinh của mắt, mắt em yếu dần rồi không trông thấy gì. Đồ vật lần lượt đội nón ra đi, ngậm ngùi bán cả căn nhà ngay mặt phố lấy tiền chữa trị, nhưng rồi vẫn cái lắc đầu của bao ông bác sĩ giỏi xé toang đi chút hi vọng mỏng manh còn sót lại. Em nói lần cuối cùng em khóc là sau khi bà mất, 15 tuổi sau một đêm bỗng trở thành một đứa trẻ mồ côi, tử thần đã không gọi đến tên em nhưng đã cướp đi của em đôi mắt, thời gian chưa kịp để quên đi những vết thương đau đớn đến xé lòng một lần nữa người bà là điểm tựa cũng bỏ em mà đi xa vì tuổi già. Giây phút đó, giây phút mà em để giọng tôi lạc đi, tôi đã chọn cách lặng im đưa đôi tay nhỏ bé của mình đặt lên vai em, ngầm hiểu đó là lời khích lệ. Em vẫn sống và không oán trách bất kì ai, càng không oán trách cuộc đời đã đẩy em vào những tình huống khổ đau như thế, đầu tôi miên man ý nghĩ em đã làm gì để đối mặt khi mà em còn rất nhỏ, một tâm hồn chưa kịp lớn cho những yêu thương chưa kịp ủ đầy trái tim bé bỏng, có rồi lại không, quay về con số 0 tròn trĩnh.
Tôi cất giọng hỏi em bằng cái giọng nhỏ nhẹ nhất: “Em sống có quen không?” _ “Ngày trước thì không chị ạ, lúc đầu em hư lắm chẳng chịu ăn đâu, có khi em thức cả đêm ngồi vào một góc”… Không kịp để tôi thắc mắc hay chăng em hiểu tôi đang nghĩ gì rồi tự mình kể tiếp câu chuyện đều đều giọng biết ơn: “Các cô thương em lắm, chăm em từng bữa ăn, dạy em học và gieo vào em nhiều bài học về niềm tin của cuộc sống”. Và khi tôi đặt câu hỏi em ước mơ điều gì, em nở nụ cười lần thứ hai xua tan đi cái lạnh chiều đông hôm đó, cuộc nói chuyện chỉ kéo dài trong 60 phút ngắn ngủi đã để lại trong tôi quá nhiều bài học về cuôc đời, có những điều lẽ ra tôi phải học nhiều hơn là ngày ngày dúi mình vào sách vở với lượng kiến thức khô cằn không thực tế. Ngoài đường, đèn bắt đầu bật sáng những ngọn đèn đầu tiên cũng là lúc tôi phải ra về, em chủ động hỏi tôi mỗi câu: “Chị sẽ lại đến thăm em chứ ?”, tôi không đáp lời rằng chị hứa, chỉ khẽ siết nhẹ bàn tay là khi hạt nước đọng trên mi tôi chực lăn dài trên má, sẽ không cần một lời hứa nào vì thật tâm câu trả lời đã xuất hiện trong tim tôi: “Chị sẽ trở lại nhưng không phải một mình”.
Xương rồng nhỏ của chị, khi chị đặt bút viết bài này em đã là chàng trai 19 tuổi và điều đặc biệt hơn chỉ vài phút nữa thôi em sẽ rời xa mảnh đất chữ S thân thương chinh phục những nấc thang kiến thức mới, rồi xứ sở có những cánh hoa anh đào sẽ chào đón em. Học bổng du học Nhật là câu trả lời của em đúng không, như hôm em nói “Em muốn là người có ích”. Hơn nữa em đã không phụ lòng các cô đã hết lòng yêu thương em. Em cũng như tất cả những đứa trẻ không may khác trên cuộc đời này, cuộc nói chuyện thực chất không dài đâu nhưng cái đọng lại trong chị thì không bao giờ chị quên, chị đã nghĩ đến những cây xương rồng đầy gai, bỏ mặc vẻ ngoài xù xì gai góc, không kiêu sa, không muốn mang dáng hình ai khác, không ngát hương như hoa hồng nhưng cái tâm thì toát lên như hương sen ở một vùng thanh tịnh. Bởi lẽ sống trong vùng đất khô cằn khắc nhiệt xương rồng đã tự ngụy trang cho mình bằng những chiếc gai giữ nước, vẫn nở hoa giữa miền đất đầy nắng gió. Cuộc đời sẽ không thiếu đi những đoạn khó, nhưng cuộc sống sẽ không chối bỏ những ai đang hàng ngày đi lên bằng niềm tin và nghị lực. Xương rồng có gai rồi lại nở hoa trên vùng đất khô cằn, con người có nhiều nên cái gì thấy mình cũng thiếu nhưng sống ở đời cái cần là giữ cho mình một trái tim yêu. Bởi chính những trái tim ấy đang ủ ấm dần những cảnh đời không may, đang dang rộng vòng tay tiếp thêm niềm tin và lửa sống.
- Ngân Vũ - vungan1702@
Blog Việt – Blog Radio trân trọng thông báo và rất mong nhận được sự tham gia nhiệt tình từ quý bạn đọc! Mời bạn click vào đây để gửi bài dự thi "Cuộc sống vẫn tươi đẹp"

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.


