Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xương rồng nở hoa

2012-12-13 17:08

Tác giả:


Bình chọn bài viết bằng cách nhấn vào nút Chia sẻ (share) lại nội dung thông tin dẫn lại bài viết này tại FanPage của Blog Việt

Bài dự thi Cuộc sống vẫn tươi đẹp - Mùa đông Sài Gòn không đủ lạnh, và tôi được xem là cô nàng thời tiết để dễ dàng nhận ra những thay đổi của mùa, nói cách khác tôi luôn rất chịu khó quan sát từng cử động nhỏ từ chiếc lá đầu tiên khẽ rơi trên bậc thềm tạo một tiếng nhẹ êm tai, mùa đông Sài Gòn không dễ nhận ra bởi nó không là cái lạnh se sắt lòng người, không làm héo rũ đi mấy nụ hoa đang vươn mình cố hé nở một nụ cười làm đẹp hơn” khuôn mặt” tươi vui của thành phố. Tôi gặp em vào một chiều Sài Gòn gió, lóc cóc chiếc xe đạp và ba lô trên vai, cố mình luồn lách qua từng cây đèn đỏ.

Chính thằng bạn thân nhất đã gợi ra cho tôi chuyến đi thực tế ghé thăm những em đang sống trong mái ấm. Tôi đến đúng hẹn sau một vài trao đổi nhỏ với các cô, cũng như thành thật nói về mục đích chuyến đi tôi mong có thêm chút ít kinh nghiệm thực tế viết bài. Con hẻm nhỏ dài, ngoằn ngoèo khuất sâu vào phía trong bóng tối không ngớt tiếng đùa vui. Các em nhỏ ở đây hầu hết đều bị tật về mắt, em nhỏ nhất 5 tuổi đang được các cô đút cơm chiều. Phòng rộng không kém phần ngăn nắp, phòng sinh hoạt, nhà ăn có hẳn phòng vi tính để các em học tập; nếu trước đây 5 phút chưa đặt chân đến cổng đầu tôi vẫn ý nghĩ viết bài thì giờ nó quay ngoắt đi 1800, tôi đến để học lại bài học đầu về yêu thương.

Nghe có vẻ khó tin thật đấy nhưng nếu bạn ở trường hợp của tôi vào chính thời điểm này bạn sẽ tin và không hề cho rằng tôi đang nói dối. Thằng bé lớn nhất gật đầu không quên lời cảm ơn thành tiếng về túi kẹo tôi đưa, một cách chậm rãi em bóc túi kẹo chia đều cho em nhỏ, thằng bé ấy đã để tôi chú ý nhiều, không vì nó cao hơn tất cả những em ở đây, không vì nó chia hết phần kẹo không giữ lại cho mình, hơn hết tôi bị cuốn hút vào câu chuyện các cô vừa kể, đôi mắt ánh dần lên niềm tự hào như khi nói về đứa con nhỏ chăm ngoan, thông minh và chịu khó. Thoạt đầu em e dè khi tôi bắt chuyện, hiểu theo một chiều hướng tích cực nào đó em vẫn ngoan ngoãn trả lời những câu hỏi của tôi nhưng không thêm, không bớt, câu trả lời chỉ xoáy vào những câu hỏi tôi hỏi rồi đưa vào từ “ Dạ ” trước câu trả lời một cách lễ phép, hiểu như là “Dạ. Em 17 tuổi”.  15 phút trôi qua cảm tưởng như là tôi đang đuối dần trong việc phá vỡ sự ngăn cách của dòng nước trong sự lặng im của em đang mải miết giết dần câu chuyện tôi muốn biết, rồi như một phép màu nào đó đẩy em lại gần phía tôi hơn, có lẽ đầu em đang nhen nhóm suy nghĩ không nên cảnh giác với người đang có thái độ chân thành như tôi chăng, hay một ý nghĩ nào thì chỉ có em mới biết.



Em nở một nụ cười hiếm hoi, nụ cười đẹp có lúm đồng tiền sâu bên má trái. Thời gian trôi tôi hiểu ra đằng sau cái vẻ điềm tĩnh đến tự tin em đang cất giấu cho mình nhiều nỗi sợ, giọng em chậm đi khi nói với tôi về gia đình “Bố mẹ em mất rồi chị ạ”. Trong hồi ức bé thơ em vẽ về những bức tranh gia đình, tô màu trong bức tranh là nụ cười của mẹ, là ánh mắt hiền hòa của bố; ngày cuối tuần là khoảng thời gian được mong đợi nhất, mẹ vào bếp nấu những món ăn ngon rồi sẽ cùng em đợi bố đi làm về, bữa cơm không thiếu đi nụ cười, loay hoay vài câu chuyện về cơ quan của bố, chuyện học hành của em, mẹ vừa gọt trái cây vừa lắng nghe bằng ánh mắt trìu mến thơm mùi hạnh phúc, thỉnh thoảng đưa vài câu nhận xét góp vui. Nhớ lại những tháng này hạnh phúc khi gia đình đủ ba người, em lặng đi mặc tôi đang thả mình cuốn trôi vào dòng suy nghĩ. Năm đó em 12 tuổi, đêm hãi hung đó cướp mất đi những gì em yêu thương nhất, chiếc xe đang đoạn cố mình lên dốc chợt mất phanh, xe va ngay vào vách núi, bố mẹ em mất ngay sau đó không kịp để lại lời nào trong tiếng gọi thảm thiết của thằng bé 12 tuổi, mỗi em sống sót trong tiếng thở gấp gáp được đưa ngay vào viện, máu đổ đầy nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trắng, trong những cơn mê thằng bé vẫn không ngớt tiếng gọi: “Bố ơi, đừng bỏ con”.

Có lẽ sau sự cố đó, cú va đập mạnh đã ảnh hưởng đến dây thần kinh của mắt, mắt em yếu dần rồi không trông thấy gì. Đồ vật lần lượt đội nón ra đi, ngậm ngùi bán cả căn nhà ngay mặt phố lấy tiền chữa trị, nhưng rồi vẫn cái lắc đầu của bao ông bác sĩ giỏi xé toang đi chút hi vọng mỏng manh còn sót lại. Em nói lần cuối cùng em khóc là sau khi bà mất, 15 tuổi sau một đêm bỗng trở thành một đứa trẻ mồ côi, tử thần đã không gọi đến tên em nhưng đã cướp đi của em đôi mắt, thời gian chưa kịp để quên đi những vết thương đau đớn đến xé lòng một lần nữa người bà là điểm tựa cũng bỏ em mà đi xa vì tuổi già. Giây phút đó, giây phút mà em để giọng tôi lạc đi, tôi đã chọn cách lặng im đưa đôi tay nhỏ bé của mình đặt lên vai em, ngầm hiểu đó là lời khích lệ. Em vẫn sống và không oán trách bất kì ai, càng không oán trách cuộc đời đã đẩy em vào những tình huống khổ đau như thế, đầu tôi miên man ý nghĩ em đã làm gì để đối mặt khi mà em còn rất nhỏ, một tâm hồn chưa kịp lớn cho những yêu thương chưa kịp ủ đầy trái tim bé bỏng, có rồi lại không, quay về con số 0 tròn trĩnh.

Tôi cất giọng hỏi em bằng cái giọng nhỏ nhẹ nhất: “Em sống có quen không?” _ “Ngày trước thì không chị ạ, lúc đầu em hư lắm chẳng chịu ăn đâu, có khi em thức cả đêm ngồi vào một góc”… Không kịp để tôi thắc mắc hay chăng em hiểu tôi đang nghĩ gì rồi tự mình kể tiếp câu chuyện đều đều giọng biết ơn: “Các cô thương em lắm, chăm em từng bữa ăn, dạy em học và gieo vào em nhiều bài học về niềm tin của cuộc sống”. Và khi tôi đặt câu hỏi em ước mơ điều gì, em nở nụ cười lần thứ hai xua tan đi cái lạnh chiều đông hôm đó, cuộc nói chuyện chỉ kéo dài trong 60 phút ngắn ngủi đã để lại trong tôi quá nhiều bài học về cuôc đời, có những điều lẽ ra tôi phải học nhiều hơn là ngày ngày dúi mình vào sách vở với lượng kiến thức khô cằn không thực tế. Ngoài đường, đèn bắt đầu bật sáng những ngọn đèn đầu tiên cũng là lúc tôi phải ra về, em chủ động hỏi tôi mỗi câu: “Chị sẽ lại đến thăm em chứ ?”, tôi không đáp lời rằng chị hứa, chỉ khẽ siết nhẹ bàn tay là khi hạt nước đọng trên mi tôi chực lăn dài trên má, sẽ không cần một lời hứa nào vì thật tâm câu trả lời đã xuất hiện trong tim tôi: “Chị sẽ trở lại nhưng không phải một mình”.

Xương rồng nhỏ của chị, khi chị đặt bút viết bài này em đã là chàng trai 19 tuổi và điều đặc biệt hơn chỉ vài phút nữa thôi em sẽ rời xa mảnh đất chữ S thân thương chinh phục những nấc thang kiến thức mới, rồi xứ sở có những cánh hoa anh đào sẽ chào đón em. Học bổng du học Nhật là câu trả lời của em đúng không, như hôm em nói “Em muốn là người có ích”. Hơn nữa em đã không phụ lòng các cô đã hết lòng yêu thương em. Em cũng như tất cả những đứa trẻ không may khác trên cuộc đời này, cuộc nói chuyện thực chất không dài đâu nhưng cái đọng lại trong chị thì không bao giờ chị quên, chị  đã nghĩ đến những cây xương rồng đầy gai, bỏ mặc vẻ ngoài xù xì gai góc, không kiêu sa, không muốn mang dáng hình ai khác, không ngát hương như hoa hồng nhưng cái tâm thì toát lên như hương sen ở một vùng thanh tịnh. Bởi lẽ sống trong vùng đất khô cằn khắc nhiệt xương rồng đã tự ngụy trang cho mình bằng những chiếc gai giữ nước, vẫn nở hoa giữa miền đất đầy nắng gió. Cuộc đời sẽ không thiếu đi những đoạn khó, nhưng cuộc sống sẽ không chối bỏ những ai đang hàng ngày đi lên bằng niềm tin và nghị lực. Xương rồng có gai rồi lại nở hoa trên vùng đất khô cằn, con người có nhiều nên cái gì thấy mình cũng thiếu nhưng sống ở đời cái cần là giữ cho mình một trái tim yêu. Bởi chính những trái tim ấy đang ủ ấm dần những cảnh đời không may, đang dang rộng vòng tay tiếp thêm niềm tin và lửa sống.

  •     Ngân Vũ - vungan1702@


Blog Việt – Blog Radio trân trọng thông báo và rất mong nhận được sự tham gia nhiệt tình từ quý bạn đọc! Mời bạn click vào đây để gửi bài dự thi "Cuộc sống vẫn tươi đẹp"


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

Có những yêu thương ở lại

Có những yêu thương ở lại

Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này

Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.

Con về đón Tết

Con về đón Tết

Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.

Những dấu chân không bao giờ mất

Những dấu chân không bao giờ mất

Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.

back to top