Xương rồng nở hoa
2012-12-13 17:08
Tác giả:
Chính thằng bạn thân nhất đã gợi ra cho tôi chuyến đi thực tế ghé thăm những em đang sống trong mái ấm. Tôi đến đúng hẹn sau một vài trao đổi nhỏ với các cô, cũng như thành thật nói về mục đích chuyến đi tôi mong có thêm chút ít kinh nghiệm thực tế viết bài. Con hẻm nhỏ dài, ngoằn ngoèo khuất sâu vào phía trong bóng tối không ngớt tiếng đùa vui. Các em nhỏ ở đây hầu hết đều bị tật về mắt, em nhỏ nhất 5 tuổi đang được các cô đút cơm chiều. Phòng rộng không kém phần ngăn nắp, phòng sinh hoạt, nhà ăn có hẳn phòng vi tính để các em học tập; nếu trước đây 5 phút chưa đặt chân đến cổng đầu tôi vẫn ý nghĩ viết bài thì giờ nó quay ngoắt đi 1800, tôi đến để học lại bài học đầu về yêu thương.
Nghe có vẻ khó tin thật đấy nhưng nếu bạn ở trường hợp của tôi vào chính thời điểm này bạn sẽ tin và không hề cho rằng tôi đang nói dối. Thằng bé lớn nhất gật đầu không quên lời cảm ơn thành tiếng về túi kẹo tôi đưa, một cách chậm rãi em bóc túi kẹo chia đều cho em nhỏ, thằng bé ấy đã để tôi chú ý nhiều, không vì nó cao hơn tất cả những em ở đây, không vì nó chia hết phần kẹo không giữ lại cho mình, hơn hết tôi bị cuốn hút vào câu chuyện các cô vừa kể, đôi mắt ánh dần lên niềm tự hào như khi nói về đứa con nhỏ chăm ngoan, thông minh và chịu khó. Thoạt đầu em e dè khi tôi bắt chuyện, hiểu theo một chiều hướng tích cực nào đó em vẫn ngoan ngoãn trả lời những câu hỏi của tôi nhưng không thêm, không bớt, câu trả lời chỉ xoáy vào những câu hỏi tôi hỏi rồi đưa vào từ “ Dạ ” trước câu trả lời một cách lễ phép, hiểu như là “Dạ. Em 17 tuổi”. 15 phút trôi qua cảm tưởng như là tôi đang đuối dần trong việc phá vỡ sự ngăn cách của dòng nước trong sự lặng im của em đang mải miết giết dần câu chuyện tôi muốn biết, rồi như một phép màu nào đó đẩy em lại gần phía tôi hơn, có lẽ đầu em đang nhen nhóm suy nghĩ không nên cảnh giác với người đang có thái độ chân thành như tôi chăng, hay một ý nghĩ nào thì chỉ có em mới biết.

Có lẽ sau sự cố đó, cú va đập mạnh đã ảnh hưởng đến dây thần kinh của mắt, mắt em yếu dần rồi không trông thấy gì. Đồ vật lần lượt đội nón ra đi, ngậm ngùi bán cả căn nhà ngay mặt phố lấy tiền chữa trị, nhưng rồi vẫn cái lắc đầu của bao ông bác sĩ giỏi xé toang đi chút hi vọng mỏng manh còn sót lại. Em nói lần cuối cùng em khóc là sau khi bà mất, 15 tuổi sau một đêm bỗng trở thành một đứa trẻ mồ côi, tử thần đã không gọi đến tên em nhưng đã cướp đi của em đôi mắt, thời gian chưa kịp để quên đi những vết thương đau đớn đến xé lòng một lần nữa người bà là điểm tựa cũng bỏ em mà đi xa vì tuổi già. Giây phút đó, giây phút mà em để giọng tôi lạc đi, tôi đã chọn cách lặng im đưa đôi tay nhỏ bé của mình đặt lên vai em, ngầm hiểu đó là lời khích lệ. Em vẫn sống và không oán trách bất kì ai, càng không oán trách cuộc đời đã đẩy em vào những tình huống khổ đau như thế, đầu tôi miên man ý nghĩ em đã làm gì để đối mặt khi mà em còn rất nhỏ, một tâm hồn chưa kịp lớn cho những yêu thương chưa kịp ủ đầy trái tim bé bỏng, có rồi lại không, quay về con số 0 tròn trĩnh.
Tôi cất giọng hỏi em bằng cái giọng nhỏ nhẹ nhất: “Em sống có quen không?” _ “Ngày trước thì không chị ạ, lúc đầu em hư lắm chẳng chịu ăn đâu, có khi em thức cả đêm ngồi vào một góc”… Không kịp để tôi thắc mắc hay chăng em hiểu tôi đang nghĩ gì rồi tự mình kể tiếp câu chuyện đều đều giọng biết ơn: “Các cô thương em lắm, chăm em từng bữa ăn, dạy em học và gieo vào em nhiều bài học về niềm tin của cuộc sống”. Và khi tôi đặt câu hỏi em ước mơ điều gì, em nở nụ cười lần thứ hai xua tan đi cái lạnh chiều đông hôm đó, cuộc nói chuyện chỉ kéo dài trong 60 phút ngắn ngủi đã để lại trong tôi quá nhiều bài học về cuôc đời, có những điều lẽ ra tôi phải học nhiều hơn là ngày ngày dúi mình vào sách vở với lượng kiến thức khô cằn không thực tế. Ngoài đường, đèn bắt đầu bật sáng những ngọn đèn đầu tiên cũng là lúc tôi phải ra về, em chủ động hỏi tôi mỗi câu: “Chị sẽ lại đến thăm em chứ ?”, tôi không đáp lời rằng chị hứa, chỉ khẽ siết nhẹ bàn tay là khi hạt nước đọng trên mi tôi chực lăn dài trên má, sẽ không cần một lời hứa nào vì thật tâm câu trả lời đã xuất hiện trong tim tôi: “Chị sẽ trở lại nhưng không phải một mình”.
Xương rồng nhỏ của chị, khi chị đặt bút viết bài này em đã là chàng trai 19 tuổi và điều đặc biệt hơn chỉ vài phút nữa thôi em sẽ rời xa mảnh đất chữ S thân thương chinh phục những nấc thang kiến thức mới, rồi xứ sở có những cánh hoa anh đào sẽ chào đón em. Học bổng du học Nhật là câu trả lời của em đúng không, như hôm em nói “Em muốn là người có ích”. Hơn nữa em đã không phụ lòng các cô đã hết lòng yêu thương em. Em cũng như tất cả những đứa trẻ không may khác trên cuộc đời này, cuộc nói chuyện thực chất không dài đâu nhưng cái đọng lại trong chị thì không bao giờ chị quên, chị đã nghĩ đến những cây xương rồng đầy gai, bỏ mặc vẻ ngoài xù xì gai góc, không kiêu sa, không muốn mang dáng hình ai khác, không ngát hương như hoa hồng nhưng cái tâm thì toát lên như hương sen ở một vùng thanh tịnh. Bởi lẽ sống trong vùng đất khô cằn khắc nhiệt xương rồng đã tự ngụy trang cho mình bằng những chiếc gai giữ nước, vẫn nở hoa giữa miền đất đầy nắng gió. Cuộc đời sẽ không thiếu đi những đoạn khó, nhưng cuộc sống sẽ không chối bỏ những ai đang hàng ngày đi lên bằng niềm tin và nghị lực. Xương rồng có gai rồi lại nở hoa trên vùng đất khô cằn, con người có nhiều nên cái gì thấy mình cũng thiếu nhưng sống ở đời cái cần là giữ cho mình một trái tim yêu. Bởi chính những trái tim ấy đang ủ ấm dần những cảnh đời không may, đang dang rộng vòng tay tiếp thêm niềm tin và lửa sống.
- Ngân Vũ - vungan1702@
Blog Việt – Blog Radio trân trọng thông báo và rất mong nhận được sự tham gia nhiệt tình từ quý bạn đọc! Mời bạn click vào đây để gửi bài dự thi "Cuộc sống vẫn tươi đẹp"

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”


