Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xuân đến rồi, hãy mở lòng đón những yêu thương mới!

2015-01-09 01:00

Tác giả:


Yêu 24/7 - Vì thế giới này lớn lắm, chỉ cần một lần quay lưng bước đi sẽ chẳng bao giờ gặp lại. Thời gian không thể làm phai màu tất cả nhưng thời gian có thể tạo một khoảng trống giữa hai con người. Hãy quay người lại và bước đi. Bởi bàn tay anh đang chờ em nắm lấy và bàn tay em cũng cần được sưởi ấm.

***

Ngày xuân năm ấy, em gặp một người, đó là một ngày tình cờ để viết nên những câu chuyện sau này. Ngày ấy, em với anh chỉ là bạn, mới gặp nhau mà ngỡ như đã quen từ lâu.

Mùa đông năm ấy, có một người con trai đến làm thay đổi một phần cuộc sống của em. Anh, đến gần em hơn bằng những tin nhắn ngộ nghĩnh và trìu mến, anh đã sưởi ấm trái tim em bằng những lời quan tâm ân cần, động viên em bằng những lời nói ngọt ngào, trách mắng nhẹ nhàng mỗi lần em làm trái ý anh, rồi anh còn hát cho em nghe mỗi khi em giận… Em đón nhận tình cảm chân thành và ấm áp của anh nhẹ như cách anh bước vào cuộc đời của em. Mùa đông năm ấy, em được bên anh.

Ngày xuân năm ấy, em được bao bọc bởi yêu thương, vì lời ai khẽ thì thầm bên tai em, là lời anh hứa nơi ấy. Thời gian ấy, em được bên anh lâu thật lâu, được cười đùa thật nhiều và nơi ấy như nhân chứng của tình yêu đôi mình. Ngày xuân năm ấy, anh và em chung đường.

Mùa đông năm ấy, có một người con trai bước ra khỏi trái tim em bằng một tin nhắn giản đơn: “Mình dừng lại nhé!” nhưng đủ để làm em thấy hụt hẫng cỡ nào, đủ làm em yếu đuối trước những ngọn gió đông, đủ để em ngã quỵ trước thành phố xa lạ. Mình em bước đi trên con phố dài, em thả mình miên man về với những ngày có anh. Em thả mình trên bờ cát, lắng nghe tiếng sóng vỗ mà lòng nặng trĩu một niềm thương. Mùa đông năm ấy, em mất anh.



Ngày xuân năm ấy, anh đã tìm em để trải lòng, anh cần em, cần một người để sẻ chia nỗi buồn trong lòng, anh cần một chổ dựa để vượt qua nỗi mất mát ấy, anh đã rất mong em chịu lắng lòng nghe anh chia sẻ, kỳ vọng một điều gì đó ở em. Nhưng, em đã chối bỏ tất cả, em đã bỏ mặc anh một mình, em đã không chịu lắng nghe tâm sự của anh, em dập tắt hy vọng trong anh. Ngày xuân năm ấy, em làm tổn thương anh.

Mùa đông năm ấy, có một người con trai, là chủ nhân của dãy số điện thoại quen thuộc không lưu trong danh bạ, nhắn tin đến em. Có là gì đâu mà lại quan tâm em như thế, có còn là gì mà lại nhắc nhở em những điều nhỏ nhặt như thế, còn là gì của nhau đâu mà ân cần và ấm áp với em đến thế. Xa nhau lâu rồi, giờ có thể trở về bên nhau được sao anh? Mùa đông năm ấy, em không trở về bên anh.

Ngày xuân năm ấy, người con trai ấy đang hạnh phúc với tình yêu mới, có ai đó đã ở bên cạnh anh, yêu thương anh, vui đùa cùng anh, sưởi ấm trái tim anh. Và có ai đó đã thay anh, dặn em quàng khăn khi ra đường, chọn mua cho em đôi găng tay dễ thương, gọi em dậy học, chở em dạo phố và phải ra biển ăn kem cùng em nữa. Ai đó cũng chân thành với em, ai đó cũng dành cho em tình cảm đặc biệt và ấm áp. Nhưng ai đó không là người yêu của em, ai đó chỉ dừng lại là một người bạn đặc biệt mà thôi. Mùa xuân năm ấy, ở hai thành phố cách biệt, em và anh lạc nhau.

Mùa đông năm ấy, có người con trai cứ bước đi trên con đường đã chọn, bỏ mặc mọi thứ ở sau lưng, người con trai ấy đã chững chạc hơn rất nhiều… và người con trai ấy vẫn chưa thể quên tình đầu. Em lúc ấy lại bận rộn với những kế hoạch của tương lai, tất bật với bài vở của sinh viên năm cuối. Nhưng, dẫu cho anh và em đi trên hai con đường khác nhau nhưng vẫn luôn dõi theo bóng hình của người kia, vẫn mang trong nhau một hình bóng thân thuộc, một tình yêu đậm sâu nhưng câm lặng. Em và anh coi nhau là người đặc biệt, vẫn bỏ ngỏ cơ hội cho nhau… nhưng chẳng ai dám mở lời. Vẫn chỉ là những tin nhắn bâng quơ mỗi khi đêm về, vẫn là nỗi nhớ trong cái rét của mùa đông, trái tim càng tê tái mỗi khi có ngọn gió đông thổi vào. Mùa đông năm ấy, em và anh lưng chừng yêu…

Ngày xuân năm ấy, có người con trai trở lại con đường quen nhưng đã cũ… còn em lại bước đến chốn kỷ niệm. Hai người bước đi trên hai đoạn đường tuy quen thuộc nhưng lại cách xa nhau. Mùa đông ở quê, lạnh, khiến bờ vai em run lên, bàn tay lạnh cóng, nhưng có cái gì đó ấm nóng rơi trên gò má, chính tại nơi đây, ngày này của năm ấy, có hai con người đứng cạnh nhau, dẫu cho tiết trời có lạnh thì nụ cười giòn tan ấy như ánh nắng sưởi ấm tâm hồn nhau.

Hít một hơn dài, lấy lại bình tĩnh cho bản thân, lau nhanh giọt nước mắt đang rơi, mỉm cười cho những điều xưa cũ. Em quay người cất bước đi mà nhủ lòng rằng “Lời hứa 5 năm trước chỉ có giá trị ở quá khứ mà thôi”. Anh, đến nơi ấy, như muốn tìm lại cái gì đó, thứ mà anh đã đánh mất, thứ mà anh chưa bao giờ quên dẫu cho thời gian có dài bao nhiêu đi nữa, anh mãi mãi không thể quên người con gái đầu tiên mà anh yêu thương, sẽ chẳng thể quên được tình yêu đầu tiên của anh. Ánh mắt anh cố kiếm tìm hình ảnh thân thuộc trong biển người kia, bóng hình mà đã bao năm anh chưa một lần gặp lại. Chợt anh dừng lại và giật mình, đã bao nhiêu năm rồi nhỉ? Là 5 năm rồi cơ đấy, làm gì có ai đợi chờ ai lâu đến như vậy, làm gì có ai lại nhớ đến lời hứa ngẩn ngơ của một cậu nhóc tuổi 18. Anh khẽ cười rồi cất bước đi ra khỏi chốn ấy và anh cũng không thể biết được rằng có một người con gái đang đứng từ xa nhìn anh bước đi. Lạc mất yêu thương.

mở lòng khi xuân đến

Vì thế giới này lớn lắm, chỉ cần một lần quay lưng bước đi sẽ chẳng bao giờ gặp lại. Thời gian không thể làm phai màu tất cả nhưng thời gian có thể tạo một khoảng trống giữa hai con người. Ngày xuân năm ấy, một lần nữa ta mất nhau… mất nhau mãi mãi.

“Anh à, có lẽ tình ta chỉ đến đây thôi, khi yêu thương có quá nhiều cách trở, khi những dự định về tương lai lại chẳng có nhau. Hôm nay đây, tròn 5 năm lời hứa ấy xem như chúng ta đều đã thực hiện, dẫu là chỉ có em nhìn thấy anh. Anh cứ bước đi trên con đường của anh và ngày mai em mong sẽ thấy dẫu anh ở đâu vẫn bình yên…”.

Đang miên man trong suy nghĩ muốn nhắn gửi đến anh thay cho lời tạm biệt thì bất chợt điện thoại rung lên: “Này cô gái, có những thứ ở ngay trước mắt nhưng ta không thể giữ lại được bởi nó không thuộc về ta, giống như người ấy đang ở rất gần em nhưng em không thể đến bên người ta như em vẫn mong chờ. Anh biết tình cảm của em dành cho người ấy nhiều như thế nào, có lẽ nó nhiều hơn cả những tổn thương mà em mang đến cho những người đến sau. Suốt 5 năm qua, em từ chối biết bao nhiêu người con trai để em chờ đợi ngày hôm nay và bây giờ chắc em cũng đã có câu trả lời cho riêng mình rồi. Anh mong em sẽ mở lòng mình để yêu một ai khác, anh mong em thôi hoài niệm về những điều xưa cũ, để cho những tình cảm của tuổi mới lớn được ngủ yên giấc. Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ, đừng có ương bướng nữa. Hãy quay người lại và bước đi. Bởi bàn tay anh đang chờ em nắm lấy và bàn tay em cũng cần được sưởi ấm…”
  • Nhóc Bướng Bỉnh

Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.



Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết


Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vnblogviet.com.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

back to top