Xóm nhỏ
2021-03-25 01:20
Tác giả:
Vũ Duy
blogradio.vn - Xóm nhỏ gần hết thanh niên, ông bà già ở lại cùng vài nóc gia trung niên... Chiều chiều, tiếng tivi, loa kẹo, con nít khóc rang, chó sủa kéo lại từng tia chiều... đóng vô bớt những hoang hoải xóm nhỏ.
***
Mỗi ngày mở mắt là thân tự nhắc mang theo gói đồ hư vô, nặng trịch, chưa bao giờ êm lưng, quải lên vai, làm hành trang khắp nẻo đường tuổi trẻ.
- Đi đâu đây, cậu hai?
- Dạ, chú chở con về xóm nhỏ
Nơi có tuổi 20 khắc khoải, tuổi 20 tươi đẹp mộng mị, tuổi 20 chộn rộn nửa chân vào đời để sau này còn được... xin miếng cơm nhà người.
Con nhớ mùi cá kho tiêu, mẹ. Đất thị thành, mọi thứ quy ra bạc, dễ dàng, từ cơm đường cháo chợ tới sang trọng nĩa dao, mua được cả nụ cười, niềm vui giả trân trên môi nhân thế. Duy trừ mùi mồ hôi, khói củi dừa lem đen bếp, tiếng lon gạo vét đáy khạp da bò, đám cá rô sông 2 ngón tay èo uột giãy rổ tre... như một mĩ vị từ những sự thiếu hụt, bất hoàn hảo đó, con cắn miếng cá mà tưởng chừng sau này chẳng còn gì ngon hơn vậy...

"Alo, mẹ"
"Hôm nay mẹ đi làm về nấu gì ăn hả, mẹ?" - "Cá kho"
"Mẹ ăn cá kho mấy ngày nay rồi..."
...
Ai đó vừa cưới, sắp cưới, đứa bạn học cũ đón một mầm lúa non mới nở... màn hình mạng như ngập đỏ những tin vui.
"Đôi này đẹp đôi"
"Con bé rồi y mẹ nó, đẹp gái"
Trộm nghĩ, sao cũng vui quá chừng
...
"Chắc cô Út nào vừa sang ngang, chắc anh Hai nào đó đang tiu ngỉu bên gốc dừa bên sông, buồn lơ, nhường chỗ cho anh Hai khác, may mắn, đang cầm ly chúc từng bàn, say mèm..."
Trộm nghĩ, nghĩ cảnh gì sao luẩn quẩn, buồn so... Rồi cũng nghĩ, gì mà xa xôi nhỏ nhen dữ thần.
Xứ sông, mỗi bận đám cưới, sơ rê trắng viền ren, dây chuyền kiềng vàng, vòng xi men chục chiếc, cô dâu trắng tươi nổi lên giữa đám nhạc sống xập xình đinh tai ốc, đám trai mới lớn còm nhom trên sân khấu, bia rượu, ông trưởng tộc hai lúa vụng về cầm micro ấp úng câu chúc,...Tất cả tan ngay vô nụ cười con gái mười mấy hai mươi, sáng tươi, thiệt thà...
Hạnh phúc của con gái, hóa ra ở đâu cũng vậy...
Mẹ, năm mười tám tuổi, qua những tấm hình ố màu xanh của máy móc hai ba thập niên trước, lốm đốm nước mưa thấm… Cũng tươi rói, ngượng nghịu...
Thầm nghĩ, sau đám cưới cô dâu đó lại tất tả với cây lúa con tôm hay thời gian sau lại khăn gói cùng chồng đi, mơ hồ một miền đất hứa, về cuộc đào thoát khỏi định kiến, của niềm tin ngây thơ hết còn neo đậu nơi bông lúa con tôm, rồi đứa con gửi lại ông bà, những bông lúa non còn mùi sữa...
Xóm nhỏ gần hết thanh niên, ông bà già ở lại cùng vài nóc gia trung niên... Chiều chiều, tiếng tivi, loa kẹo, con nít khóc rang, chó sủa kéo lại từng tia chiều... đóng vô bớt những hoang hoải xóm nhỏ.
....
.jpg)
Nghĩ lại về đống tin vui,
"Bao lâu tới tụi mình đây, cô gái?"
Câu hỏi hay câu trả lời, chàng cũng không rõ nữa, khắc khoải tuổi đôi mươi giữa đống bộn bề áo cơm đèn sách. Vòng ximen hay kiềng vàng, miếng đất vàng màu phèn dù trồng lúa hay nuôi tôm cũng không dư bạc, nhưng là giấy chứng nhận sự ổn định cho đời con gái, những người má quanh năm gót chân nứt như đất, và móng đóng đặc phèn, vẫn mong con mình có lần qua đò ấm êm... Trộm nghĩ, ngoại chắc cũng từng mong vậy...
...
Bình minh lên rồi, khúc sông hiền vẫn chảy, dù năm nay không còn đậm màu phù sa, dù trai gái vẫn tha hương, dù trên vầng trán nhăn xóm nhỏ vẫn tràn ngập những màn sương định kiến tỏa lên mờ mịt như khói đồng. Dù gì, người xóm nhỏ vẫn sống, những mầm lúa từ bụng người mẹ vẫn ra đời, đi xa rồi quay về xóm nhỏ...
Cô gái, tuổi hai mươi em - tôi chưa biết đi về đâu, chưa biết "hạnh phúc" được kêu tên như thế nào trong tự điển mỗi người, rồi thuyền đời lại quay quắt nơi thôn cùng xóm vắng hay biển lớn xô bồ thênh thang, nhưng rồi tụi mình hãy như mặt trời trên sông đó, chiếu rọi lên cả vùng.....
Đưa tay hứng nắng đầu của ngày hè, đôi tay tụi mình vẫn chưa gầy, và chân mình vẫn còn đi hăng như ngày mình rời nơi xóm nhỏ, đến tìm một góc cho mình trong xã hội thành thị chật hẹp này...
Cần Thơ vào bình minh, một ngày tháng 8.
© Vũ Duy - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







