Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xin thời gian đừng đổ buồn lên mắt mẹ cha

2016-01-16 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Xin thời gian đừng đổ buồn lên mắt mẹ, đừng làm bạc mái tóc ba, đừng lấy đi tuổi đời mẹ cha… Để tôi biết rằng chưa bao giờ là đủ, là thừa khát khao muốn được ở bên ba mẹ mỗi ngày…


***

Chiều nay nắng không về, tôi ngồi thu lu một mình dưới mái chờ xe bus và làm một việc hết sức ngớ ngẩn: đếm những chuyến xe bus chạy qua, chầm chậm nghe tiếng bước chân của kẻ xuống người lên vội vã. Bao nhiêu chuyến xe đã đến và dừng lại rồi hối hả đi qua. Chợt thấy nhói lòng, một chiếc lá rơi nghiêng chầm chậm nằm im lìm dưới mặt đường báo hiệu sự chia cắt quặn lòng. Vòng quay thời gian cứ trôi đi vô tình, ai rồi cũng sẽ lớn lên, già đi…

Thuở bé, thấy dáng mẹ tảo tần, khắc khổ quanh năm làm bạn với bùn đất lấm lem, thấy tấm lưng bạc thếch màu nắng của ba tôi chỉ mong đôi bàn chân mình lớn lên thật nhanh để gánh nắng, gánh mưa, gánh cực nhọc thay ba mẹ. Nhưng cuộc đời vốn có những nghịch lý chẳng thể thay đổi được, tôi càng lớn, mái đầu mẹ càng nhuộm màu khói sương, bàn tay cha gầy rộc, chai sạn.

Khi lớn lên, tôi cứ nghĩ thời gian là kẻ thù nghiệt ngã nhất đối với tuổi đời con người, vì nó vô tình cướp mất đi những người mà ta yêu thương nhất. Còn bây giờ kẻ thù lớn nhất mà tôi nghĩ đến là chính mỗi chúng ta. Không phải thời gian trôi đi mang theo tình yêu, mang theo bóng dáng mẹ cha, là chính lòng tham của con người cứ muốn níu giữ lại những gì sắp mất đi, là mình chẳng trân trọng những gì của hiện tại, khi mất đi mới cuống quýt đi tìm… Tôi biết tôi là kẻ tham lam, muốn giữ lấy cả tình yêu và hình dáng ba mẹ, không muốn ba mẹ già đi.

Xin thời gian đừng đổ buồn lên mắt mẹ cha

Năm tháng trôi đi, những đứa con tung cánh muôn phương, thiếu vắng đi ba mẹ, thiếu vắng đi nơi chốn cất giữ ấu thơ cũng trở thành thói quen. Dần dần thưa vắng những cuộc điện thoại hỏi thăm và thưa những lần về thăm nhà. Nhưng đến một lúc nào đó, cuộc sống mệt nhoài cơm áo gạo tiền khiến chúng ta thèm một nơi bình yên nhất để tìm về, được cuộn tròn trong lòng mẹ và nghe tiếng nhai trầu chóp chép. Lúc ấy, tôi sợ có lẽ mọi chuyện cũng đã khác, sân nhà còn đó, góc vườn vương tiếng chổi tre đều đều từ năm nao vọng lại.

Những đứa con xa nhà, mỗi lần về thăm nhà lại háo hức được ăn bữa cơm mẹ nấu, vùi mình vào lòng mẹ nghe kể những câu chuyện không đầu không cuối. Nhưng chợt nhận ra đôi mắt mẹ đã mờ đi, hằn vết chân chim, nụ cười của ba mang đầy nỗi nhọc nhằn, từng bước đi nặng nề gánh hết cuộc đời con.

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con”.


Tôi biết mình tham lam giữ lấy và ôm hết tình yêu thương trời biển ấy. Nếu có thể, chỉ là nếu thôi, tôi chỉ mong ba mẹ đừng già đi…

Xin thời gian đừng đổ buồn lên mắt mẹ, đừng làm bạc mái tóc ba, đừng lấy đi tuổi đời mẹ cha… Để tôi biết rằng chưa bao giờ là đủ, là thừa khát khao muốn được ở bên ba mẹ mỗi ngày…

© Thanh Xuân – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top