Vòng tay ấm áp của anh sẽ đủ sức giữ chặt em?
2010-12-21 10:22
Tác giả:
Tháng 12…
Lạnh... Cô đơn…Ngồi nhâm nhi tách cà phê nóng và lắng nghe những khúc ca dịu dàng của bản nhạc “In the rain”, em thì thầm với con tim đang chất chứa nhiều xúc cảm của mình.
Tháng 12…
Mưa…Những hạt mưa rơi tí tách trên đường, len lỏi vào từng hàng cây, kẽ lá rồi hóa quyện vào gió…Em không thích mưa, em khao khát một tia nắng, một tia nắng dù chỉ là mỏng manh và bé nhỏ thôi…
Và em thật may mắn…
Anh đã đến… vào tháng 12…mang theo hơi ấm xua tan đi giá lạnh của mùa đông. Anh mang theo ngọn lửa sưởi ấm con tim lạnh lẽo và băng giá của em. Anh là ánh sáng, là ánh hào quang soi tỏ tâm hồn em, đưa em thoát khỏi những tháng ngày nhạt nhẽo của cuộc sống. Anh là bầu trời, bát ngát và bao la, biết bao giờ em mới chạm tay được vào bầu trời đó anh nhỉ?
Anh đã đến… vào tháng 12... khiến cho trái tim em bối rối… khiến cho trái tim em rung động. Em cũng chẳng biết tại sao nó lại như thế nữa! Em thích Giáng Sinh, vì Giáng Sinh rất đẹp, còn anh em nói thật nhé, không hề đẹp hơn Giáng Sinh một chút nào. Vậy mà đã có lúc cái tên anh đặt ngang hàng với lễ Giáng Sinh. Anh là chàng trai mà em nhớ đến suốt ngày Chúa sinh ra đời, là chàng trai mà em muốn hỏi Chúa nhất: “Liệu đó có phải Thiên thần Tháng 12 của con không?”.

Ảnh minh họa: candystar2008
Tháng 12…anh là tất cả.
Tháng 12…em luôn nhớ đến anh…nhớ đến chàng trai em đã từng yêu. Tháng 12 sao mà lạnh thế, vòng tay anh ấm lắm, anh biết không? Tháng 12…tháng của yêu thương và đủ đầy, vậy mà em lại thấy thiếu vắng, thấy trống rỗng, em thiếu một vòng tay, thiếu một câu nói, em cảm thấy lạnh, cảm thấy cô đơn, anh có biết không anh? Mỗi nụ cười của anh không đủ sức khiến em gục ngã nhưng nó lại có ma lực khiến em đau suốt cả tuần. Nụ cười đó sao mà thánh thiện đến thế, em khao khát được giữ nó cho riêng mình, em muốn có, muốn có nó đến trăm ngàn lần. Mỗi câu nói của anh không bao giờ làm cho em mất tập trung vào công việc nhưng nó lại đè nặng lên từng suy nghĩ, từng cảm giác, từng giấc ngủ của em. Giọng nói đó mà nói những yêu thương thì sao nhỉ? Chỉ nghĩ đến thôi, em đã sợ hãi, em sợ hãi khi em biết rằng mình sẽ không bao giờ được nghe. Mỗi bước chân của anh khi đi ngang qua em đều khiến em run sợ, em sợ mình sẽ mất tự chủ, sợ mình không còn là chính mình nữa, sợ mình không kìm chế được, sợ ngọn lửa tham vọng có anh của em sẽ bùng cháy, và ngọn lửa đó một khi đã cháy thì rất mãnh liệt, không thể nào dập tắt.
Tháng 12…Em muốn có anh, em muốn có anh nhiều lắm, anh biết không? Nhưng…em không thể làm khác được, đôi khi con người ta bỗng nhiên thấy mình yếu đi, đôi tay dường như không thể nắm chặt được nữa, nó mệt mỏi và sẵn sàng buông xuôi. Bối rối, say nắng, rung động…với em không phải là tất cả, đặc biệt là vào tháng 12, khi những cơn gió mùa lạnh lẽo thét gào, như muốn cuốn đi mọi thứ trên đời, trong đó có cả…em. Vòng tay ấm áp của anh sẽ đủ sức giữ chặt em, không để em bị gió cuốn đi không chỉ một tháng 12 chứ?

Ảnh minh họa: juhaihai
Tháng 12…Em yêu anh… Nhưng anh sinh ra không phải giành cho em…Không biết đó có phải lí do khiến cho ngọn lửa tình yêu trong trái tim em không cháy lớn nữa, nó chỉ le lói, và rất có thể sẽ vụt tắt bất cứ lúc nào?! Nhưng trong thế giới rộng lớn mà lại rất bé nhỏ này, con người khi đã muốn thì không có gì là không thể. Em tin vào điều đó. Và em cũng tin vào câu nói: “Những thứ vốn dĩ thuộc về bạn thì sẽ mãi mãi là của bạn, còn những thứ đã không thuộc về bạn thì cho dù có làm bất cứ cách nào nó cũng sẽ không bao giờ thuộc về bạn”…
Tháng 12…em hoang mang!
Tháng 12…Anh là chàng trai tháng 12 của em…Và dù em không thể có được anh, em vẫn hạnh phúc. Em hạnh phúc vì em yêu anh. Tình yêu không phải chiếm hữu, cũng không có chỗ cho những tham vọng, YÊU - ĐƠN GIẢN CHỈ VÌ YÊU.
Tháng 12... Cầu cho anh được hạnh phúc…
Tháng 12…Cảm ơn Chúa Trời đã mang chàng trai đáng yêu đó đến gõ cửa trái tim lạnh lẽo và trống vắng của con.
Tháng 12… Em đã yêu anh!
- Gửi từ email Alexia G - anfieldroadg@
| TIN LIÊN QUAN | |
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.
Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến
Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.


