Phát thanh xúc cảm của bạn !

Viết cho những ai đã và đang đi qua tuổi học trò

2009-05-26 10:53

Tác giả:


Blog Việt

Viết cho mình, cho những ai đã và đang đi qua qua tuổi học trò


1. Sau cả một ngày theo đám bạn thân đi khắp các ngõ ngách trong thành phố mệt lử người, tôi leo lên giường đi ngủ từ chập tối. Sáng nay tôi trở dậy sớm hơn mọi ngày, và bất chợt ngỡ ngàng nghe đâu đó trong vòm lá xanh um của khu trọ bên kia vọng lại những thanh âm trong trẻo đầu tiên của mùa hạ: Những tiếng ve.


Ảnh minh họa: Blog tác giả

Tôi đoán có chừng bốn đến năm con gì đấy, cao hứng rủ nhau sánh giọng và không ngờ mình lại là kẻ xướng lên những giai điệu mở đầu của bản đồng ca mùa hạ.

Có phải thế nên bâng khuâng…

Có phải vì thế ngượng ngùng, e thẹn, tiếng kêu chập chờn, đứt quãng vì không tìm được sự hưởng ứng của đồng loại - đột ngột im bặt, tắt ngấm; chỉ còn lại tíu tít những tiếng chim ngọt gọi bình minh lên… Song, dù chỉ vang ngân bất chợt trong một khoảnh khắc ngắn ngủi như thế nhưng những dư âm của tiếng ve để lại trong lòng tôi - một cậu sinh viên năm thứ hai trên đất Hà Thành vốn sồng nghiêng về nội tâm và giàu tình cảm thật nhiều xao xuyến…

Ảnh minh họa: Blog tác giả


2. Đã thành thông lệ, qua mỗi tháng ba, tôi vẫn chờ mong được nghe những tiếng ve trong trẻo, ấm nồng đầu tiên vang lên trên hàng rào giao mùa của thời gian với thật nhiều tâm trạng khác nhau: Có vui - buồn, bâng khuâng, háo hức và cả nuối tiếc ăm ắp trong tim…

Thứ âm thanh đặc trưng của mùa hạ kia như một người gác cổng thời gian quen thân sau một hành trình đi khắp thế gian - trở về và nhắc nhớ trong tôi, hát cho tôi nghe xôn xao những giai điệu của mùa xưa cũ; để biết mình đi qua và ngày càng rời xa tuổi học trò, xa những ngày tháng bình yên tới trường mang theo bao mộng mơ, bâng khuâng của tuổi giấu vùi trong ngăn cặp và trong cả hộc bàn của cô bạn có đôi mắt huyền ngồi bên cửa sổ cuối lớp hay lơ đãng nhìn ra ngoài trời theo những tiếng ve.

Ảnh minh họa: Blog tác giả


3. Sáng nay tôi lại dậy sớm đón chờ… Cả khu trọ lặng im tìm lời kết cho một giấc mơ đêm đang dần khép lại. Tôi chờ mong những tiếng ve, cầu cho chúng kêu lâu hơn, dài hơi hơn để đủ sức làm nhoà đi thực tại sống dậy hoàn toàn những không gian hoài niệm. Nhưng không gian im lìm… Lật tìm lại tiếng ve trong những trang nhật ký của ngày này hai năm về trước – mới biết mình khao khát được sống những ngày tháng sinh viên ở Hà Nội, được lang thang qua từng con phố dài để khám phá những điều bình dị mà ý nghĩa của cuộc sống trong lòng một đô thị phồn hoa biết nhường nào… Và chính những tiếng ve kia như một người bảo mẫu cần mẫn, cứ thúc giục, cho tôi cảm giác gấp gáp vội vàng khi khoảng cách với kỳ thi Đại học trước mặt đang dần ngắn lại


4. Đến buổi sớm thứ ba, tiếng ve kêu trở lại lần này nghe có vẻ gì đó tự tin và chững chạc hơn. Bắt đầu là một tốp ve kim - tôi đoán chừng gần chục con hát lên ở khu đằng đông, rồi một tốp nữa, một tốp nữa… cứ thế truyền lan xa mãi đầy hứng khởi. Hoá ra, khi có được sự đồng lòng, ta sẽ dễ dàng có được sự hưng phấn và một kết quả như mong muốn. Khúc dạo đầu ấy vang ngân chừng một giờ rồi nhỏ dần, nhỏ dần và tạm ngừng để “giữ sức” kêu lấn sang đầu giờ buổi chiều. Cứ thế, tiếng ve dần chiếm lĩnh không gian ngày.


Ảnh minh họa: Blog tác giả

 

5.

"Có loài ve dại dột trót vướng vào yêu

Cả đời gọi mãi những mối tình không bao giờ trở lại

Mùa qua mùa, cạn kiệt - mỏi mòn - khắc khoải

Nắng hong vàng se sắt một niềm đau!”

Tôi đã viết vào sổ thơ của mình những câu thơ như thế.

Có lẽ vậy… Tiếng ve kêu triền miên theo chiều dài mùa hạ, như nặng nợ với một mối tình khó nguôi ngoai.

Còn bạn và tôi, khi nghe những âm thanh da diết và nằng nặng hoài niệm ấy, biết mình đang đi qua một mùa ve nữa; nghe trong lòng ngập tràn tiếc nuối những mùa ve đã xa – lại bâng khuâng tìm mình qua mỗi tiếng ve, mỗi sắc phượng trong trang nhật ký cũ hằn nếp gấp thời gian…

Cồn cào trong nắng - những tiếng ve…


Một sáng tháng Tư


Bâng khuâng tìm lại mình qua mỗi tiếng ve, mỗi sắc phượng trong trang nhật ký hằn nếp gấp thời gian...

* Gửi từ Blogger Lương Đình Khoa: “Những giấc mơ không thành, những hạnh phúc ngọt lành”

 

Bài viết của cùng tác giả:

Tiếng thở dài của biển

Viết bên thềm năm mới, tất tả và xôn xao

Xin trân trọng người già, chiếc lá chơi vơi giữa cuộc đời

 

Phố ngày mưa, phố bộn bề tâm trạng...

 

Trong cát có một trái tim

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top