Vì đã yêu là sẽ tin (Phần 1)
2016-03-31 01:00
Tác giả:
Tình ca buồn
Cô trở thành vị khách quen thuộc của quán cà phê. Nơi đây có thêm cả nhạc sống nhưng chỉ mời những ca sĩ vô danh, có người khá trẻ nhưng cũng có cả người tuổi trung niên, tất cả đều có giọng hát hơn cả một số ca sĩ “ngôi sao” trên thị trường hiện tại.
Cô đến quán lần đầu tiên vào đêm giao thừa cùng nhóm bạn. Hôm ấy quán đặc biệt đông, phải khó khăn lắm mà cô bạn trong nhóm mới đặt được chỗ trước. Mặc dù không thích nghe nhạc Việt lắm nhưng cô phải công nhận là ban nhạc chơi những bản nhạc sống rất tuyệt.
Âm thanh sống động cuốn hút mỗi vị khách ở đây từ những giai điệu đầu, cộng thêm những giọng hát mộc mạc mà rất “chất” của mỗi ca sĩ vô danh nơi đây thực sự đem đến một không gian âm nhạc hoàn hảo!
Tiết mục khiến cô chú ý nhất là từ một chàng trai trẻ. Anh mặc một chiếc áo thun xanh biển giản dị. Điều đặc biệt nhất là có một người dẫn anh lên sân khấu. Sau đó cô nhìn kỹ anh đeo một đôi kiếng đen. Có vẻ anh là người khiếm thị. Anh lên tiếng:
“Chào mọi người, Duy biết hôm nay là ngày giao thừa, chắc mọi người sẽ rất thích nghe những bản nhạc Xuân. Nhưng mong mọi người thông cảm, Duy không biết bài hát xuân nào cả. Nên Duy sẽ gửi cho mọi người một ca khúc mà Duy rất thích, đó là bài hát Niệm khúc cuối.”
Lúc đầu cô thầm nghĩ người đâu kỳ cục, trong không khí đang rộn rã và vui vẻ thế này lại chọn bài hát buồn đến thế chắc muốn đuổi khách. Nhưng khi anh cất lời hát đầu tiên, chất giọng trầm ấm ngay lập tức xâm chiếm không gian của toàn quán.
“Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời. Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây…”

Những câu hát cứ vang lên như lời tự sự thủ thỉ, anh đưa từng người nghe trôi theo câu chuyện như một dòng sông êm đềm, rồi nhấn chìm họ vào trong những sâu lắng và xót xa khó tả. Cô chưa bao giờ cảm thấy xúc động như thế khi nghe nhạc. Cảm giác như chàng trai khiếm thị kia vừa chạm vào trái tim cô một cách vô hình, chạm vào thật nhẹ thôi mà dư âm thì còn mãi.
Anh kết thúc bài hát trong tràng vỗ tay không dứt. Anh còn hát thêm hai bài nữa và tất cả đều được tán thưởng nhiệt liệt dù đó là những khúc tình ca buồn, mà qua giọng hát anh lại càng buồn thêm…
Kể từ đấy cô thường chọn những ngày có anh biểu diễn để đến xem. Những buổi hát của anh đều luôn kín chỗ. Cô thích quan sát anh từ trên cao. Anh ngồi giữa ban nhạc, rất tự tin. Anh vẫn đeo cặp kính đen quen thuộc. Thế giới trước anh dù chỉ toàn là một màu đen, anh vẫn tự tin cất lời.
Anh có một thế giới của riêng mình. Và thế giới đó mở cửa khi anh cất tiếng hát. Như một quy luật tất yếu ngấm ngầm được hiểu, anh chỉ luôn hát những bản tình ca buồn man mác. Chưa lần nào cô nghe được từ anh một bài hát vui…
Cô thắc mắc có phải vì khiếm khuyết thị giác đã khiến anh như thế…
Sự thật màu đen
“Chào anh, em có thể làm quen với anh không?”
Anh đang ngồi chờ bạn đến đón sau buổi diễn thì có một giọng nữ vang lên. Dù có hơi ngạc nhiên nhưng đây không phải là trường hợp đầu tiên, rất nhiều khách vẫn thích đến trò chuyện với anh vài câu sau khi nghe anh hát, nên anh trả lời lịch sự:
“Được chứ, mời em ngồi.”
“Em rất hay đến để nghe anh hát. Anh hát rất hay và cảm động. Chắc anh đã nghe rất nhiều người như thế rồi đúng không?” – Cô hỏi.
“Anh nghĩ là do những khách đến đây nghe, cũng như em, tìm được sự đồng cảm qua bài hát và cách trình bày của anh thôi. Có nhiều người từng nói, anh hát nhạc buồn nhiều quá, họ không thích.” – Anh cười hiền rồi trả lời.
“Quả thật anh hát nhạc buồn khiến em rất xúc động. Em không thích nghe nhạc Việt lắm, nhưng em thích hết thảy những bản tình ca anh hát.” – Cô chia sẻ.
Anh và cô ngồi trò chuyện huyên thuyên về những bản nhạc. Cô cùng anh ngồi phân tích từng ca từ. Anh thật sự ngạc nhiên khi thấy có một người nghe chi tiết và chân thành như cô.
Kể từ đó, từ một mối quan hệ xa lạ anh và cô bỗng trở thành hai người tri kỷ tìm thấy nhau qua những bản tình ca. Mỗi buổi biểu diễn của anh, cô lại có mặt để thưởng thức. Còn anh, sau mỗi buổi biểu diễn đều đợi chờ giọng nói của cô.
Một ngày nọ, trên đường chở anh về nhà, bạn anh hỏi:
“Duy, tao thấy mày hay trò chuyện với một cô khách của quán đúng không?”
“Ừ, cô ấy tên là Ngân. Cô ấy cũng là một người khách trung thành của quán, và rất thích nghe tao hát. Tụi tao hay ngồi bàn với nhau về những bản tình ca. Cô ấy nói nhờ có tao mà thích nghe nhạc Việt hơn.” - Anh hào hứng nói.
“Tụi mày chỉ nói với nhau về âm nhạc thôi à?” - Thằng bạn ngập ngừng.
“Ừ…” Anh đã hiểu tại sao nó lại hỏi thế. Im lặng một hồi, Anh nói tiếp. “Tao hiểu mà. Tao sẽ không đi quá giới hạn gì đâu. Tao sẽ không để mình bị tổn thương hay làm tổn thương người ta làm gì. Vì tao không được như những người bình thường khác.”
“Ý tao không phải là thế.” – Bạn anh ngập ngừng.
“Không, sự thật là thế mày à. Và tao đã chấp nhận điều đó lâu rồi.” – Anh ngắt lời.
Anh bình thản trả lời. Cả hai im lặng suốt chặng đường về. Anh nhớ lại mình đã đau đớn thế nào khi người yêu cũ bỏ đi. Một tai nạn không mong muốn cướp mất đi thị lực của anh, nhưng không tàn nhẫn lấy đi cả giọng hát của anh.

Cả anh và cô ấy đã nỗ lực rất nhiều. Và anh cũng chẳng thể trách cô ấy, cũng chẳng thể trách sự thật tàn nhẫn.
Nàng đã cố gắng rất nhiều, anh cũng nỗ lực rất nhiều, nhưng không gì có thể hàn gắn sự thật rằng anh bây giờ là một người mù.
Sự thật là thế, sự thật trước mặt anh, là một màu đen lạnh lẽo. Sự thật cô đơn đến rợn người.
Chúng ta có thể yêu nhau thật sao?
Những cuộc nói chuyện ngày càng nhiều. Và dĩ nhiên chủ đề của cả hai không còn xoay quanh chỉ có những bản tình ca. Cô rất quan tâm đến cuộc sống của anh. Không hiểu sau, khi chia sẻ với cô những chuyện thường nhật cá nhân, anh lại không cảm thấy ngại ngùng bao giờ.
Người con gái trước mặt anh lúc này, anh không hề nhìn thấy. Tất cả chỉ là qua giọng nói. Bình thường cô nói chuyện khá trầm. Nhưng khi nói đến lúc hào hứng hay phấn khích, cô lại bắt đầu cao giọng. Mỗi cuối câu cô nói khi ấy sẽ bắt đầu nghe thấy giọng run run.
Và anh thật sự bất ngờ khi cô hẹn anh đi chơi. Cô muốn cùng anh đi dạo buổi chiều trong công viên, gần đó có một nhà thờ vẫn thường biểu diễn đồng ca và cô muốn cùng anh thưởng thức. Anh nhận lời gần như lập tức.
Anh nghe trái tim mình bỗng dưng xuyến xao. Đã từ rất lâu rồi, anh không nghe thấy tiếng tim mình đập nhanh như vậy. Mỗi khi anh cất lời hát những bản tình ca, nỗi buồn lại hòa vào đó, bóp thật chặt lấy tim anh. Vậy mà giờ đây anh lại nghe thấy nhịp đập ấy một lần nữa, mà lại còn là nhịp đập rộn ràng.
Anh ngập ngừng rất lâu rồi nói:
“Chắc là tao có cảm giác gì đó khác với Ngân rồi.”
Bạn anh im lặng rất lâu mà không lên tiếng.
“Mày phản đối hả?” – Anh muốn nghe ý kiến của bạn mình.
“… Không phải thế. Quả thật tao rất mâu thuẫn. Tao không muốn thấy mày đau khổ một lần nữa. Nhưng tao cũng không muốn mày mãi lẻ loi, như thế cũng không vui nổi… Nhưng, mày đã xác định rõ tình cảm của mình chưa?”
“Đúng là có điều gì đó rất khác đang diễn ra trong tao. Nhưng như mày nói, nỗi sợ đang kiềm tao lại. Tao vẫn còn bị ám ảnh…”
“Mày cứ suy nghĩ thật kỹ. Dù sao đi nữa, tao sẽ ủng hộ mày.”
Anh thật sự cảm động khi nghe thấy thằng bạn thân nói thế. Từ lúc bị tai nạn cho đến khi anh thất tình và cố gắng vượt qua tất cả đến hôm nay, bạn anh vẫn luôn ở bên cạnh động viên và giúp đỡ anh hết mình.
Cô hẹn anh gặp nhau tại công viên. Hôm nay anh mặc rất lịch sự, áo sơ mi kẻ sọc, quần tây màu kem. Cô thầm nghĩ ước gì anh có thể nhìn thấy bản thân lúc này thì hay biết mấy. Anh đem theo một cây gậy, nhưng cô nói anh cứ giữ nó bên mình. Cô sẽ dẫn anh đi.
Cô dìu lấy tay anh và cứ thế mà bước. Trời chiều nhẹ nhàng rớt trên những phiến lá vàng khô. Từng cơn gió hiu hiu trên mái tóc anh lòa xòa. Anh vẫn luôn nhìn về phía trước. Dù biết anh không thể nhìn thấy gì nhưng không hiểu sao cô vẫn ngại ngùng lén nhìn trộm anh mà không dám nhìn thẳng mặt.
Sống mũi anh cao cao lấm tấm vài giọt mồ hôi, vài cọng râu lún phún dưới cằm. Những sợ tóc lòa xòa trước trán làm anh có vẻ gì rất ngô nghê nhưng rất thu hút, cô cứ ngắm nhìn chúng đong đưa hoài mà không chán.

Cô và anh ngồi trên băng ghế đá. Anh kể cho cô nghe về cuộc đời mình. Về tai nạn khủng khiếp đó. Anh vẫn còn nhớ những màu sắc cuộc sống dẫu cho bây giờ không thể nhìn thấy gì nữa. Anh yêu màu xanh ngắt của trời, những sợi nắng vàng óng, những tán cây xanh mát, những sặc sỡ muôn màu của phố thị về đêm.
“Anh yêu đời thế, sao lại hát toàn những bài tình ca buồn?” – Cô hỏi.
“Vì tình yêu thật buồn. Nó đem đến cho người ta nhiều hy vọng rồi bỏ đi và để lại toàn là thất vọng. Anh không tìm thấy sự tin tưởng khi hát những bài tình ca hạnh phúc. Nên anh không thể nào truyền tải điều ấy đến với người nghe.”
Cô im lặng không nói gì suốt quãng đường còn lại. Anh và cô lặng đứng bên nhau trong buổi lễ nhà thờ. Những bài thánh ca của dàn đồng ca vang lên đi vào lòng người. Anh ước gì mình được một lần được nhìn thấy những người hát lên nó, được ngắm nhà thờ một lần nữa. Anh ước gì mình có thể nhìn thấy cô đang đứng bên cạnh mình. Dẫu cho cô vẫn đứng đây đó thôi, nhưng tất cả những gì anh có thể cảm nhận được bằng con mắt chỉ là một màu đen sâu tối, thăm thẳm…
Một cái chạm tay… Bàn tay thô kệch của anh cảm thấy những ngón tay mềm mại của một người con gái. Cô luồn những ngón tay của mình vào bàn tay của anh, lấp đầy khoảng trống giữa những ngón tay, áp sát lòng bàn tay cô vào lòng bàn tay anh, rồi nắm thật chặt.
Hơi ấm từ bàn tay cô dần truyền sang tay anh. Bàn tay của cà hai người đang run rẩy, nhưng như có một sức hút, chúng dính chặt vào nhau, chặt hơn cả những cái ôm tha thiết.
Anh cảm thấy cả người mình run lên. Anh quay về hướng có cô bên cạnh, anh ngập ngừng hỏi:
“Chúng ta có thể yêu nhau thật sao?”
Anh cảm nhận có một tia nhìn rất mãnh liệt từ phía cô: “Em yêu anh.”
Tuyệt vọng
Quãng thời gian sau đó là những ngày tháng vui nhất mà anh từng có. Đi đến đâu anh cũng luôn có cô bên cạnh. Cô theo anh trong suốt từng buồi biểu diễn, cô gọi điện cho anh mỗi đêm, có những khi cô còn thay cả bạn anh để đưa đón anh về.
Bên cạnh cô, anh luôn cảm thấy mình tự nhiên nhất. Cuộc sống của một người khiếm thị dù cho có thích ứng tới đâu vẫn luôn có những dè chừng hay mặc cảm. Nhưng không hiểu sao khi ở cạnh cô, anh luôn cảm thấy mọi thứ đều rất nhẹ nhàng và thoải mái. Anh thầm cám ơn cô đã nỗ lực tạo cho anh một cơ hội tìm lại niềm tin cho chính mình.
Anh bắt đầu tập một bản tình ca dành tặng cho cô, một bài hát nói về hạnh phúc chứ không còn buồn bã nữa. Những ca từ ngọt ngào đó không khác gì lời anh muốn nói, những tiết tấu nhẹ nhàng ấy cũng chính là nhịp tim anh mỗi khi bên cô. Anh có niềm tin rằng mình đã có thể hát lại những bài tình ca.
Nhưng quãng thời gian ngọt ngào lúc đầu rất nhanh qua. Bỗng nhiên cô có những biểu hiện xa cách. Cô tránh mặt anh. Cô không còn đến xem anh biểu diễn nữa. Những buổi hẹn hò bắt đầu thưa dần, cả những cuộc gọi điện cũng vậy. Thậm chí có khi cô không đến trong buổi hẹn của cả hai.
Anh trở nên hoảng loạn. anh không hiểu chuyện gì đã xảy ra với cả hai.
Còn tiếp...
© Hi Tường – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Tình yêu là gì?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.


