Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vị của trái bàng

2014-03-18 00:14

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Yêu 24/7 - Ba năm, mỗi độ hè về, khi những trái bàng trở màu vàng ruộm, cô lại nhớ về mối tình đầu của mình, cũng chua, ngọt, bùi, chát như vị của trái bàng. Một mùa hè nữa lại về, bàng chín, hoa phượng nở, ve kêu và gió lộng.


***
Thúy thích ngắm Minh, cậu ấy có nụ cười tươi và nét mặt bình thản. Thúy và Minh học chung một lớp.Thúy ngồi bàn đầu còn Minh ngồi bàn cuối. Hồi đầu mới vào lớp, Thúy không mảy may chú ý đến Minh vì cậu ấy chẳng có gì nổi bật. Nhưng càng ngày Thúy càng mến Minh. Cậu ấy cục mịch, ít nói nhưng lại rất tốt với bạn bè. Còn Minh tuy không nói nhưng luôn dành tình cảm đặc biệt cho cô bạn cùng lớp xinh xắn, đáng yêu. Tình cảm của Thúy và Minh cứ lớn dần, lớn dần trong im lặng cho đến một buổi chiều lộng gió…

-    Sao cậu lại thích ăn bàng ? Minh đứng trên cây, vừa nói vừa ném những trái bàng chín xuống cho Thúy.

-    Vì trái bàng chua, ngọt, bùi, chát.

Minh không nói gì, trèo xuống và lặng lẽ nhìn Thúy nhâm nhi những trái bàng. Minh thấy tim mình đập rất nhanh, không biết tại cậu vừa leo cây hay tại Thúy nữa.

-    Tớ thích cậu. Thúy thầm thì rồi cúi mặt xuống, hai má ửng đỏ.

Minh thấy tim mình đập thịch một cái, cả người như có luồng điện chạy qua, vừa nóng vừa lạnh. Cậu bồn chồn nắm lấy tay Thúy, đặt lên ngực để cho cảm xúc của mình lan qua cô bạn. Thúy mỉm cười nhẹ, tựa đầu vào vai Minh. Mối tình đầu bắt đầu như thế, nó có vị của trái bàng: chua, ngọt, bùi, chát và không thể nào quên…

vị của trái bàng

Thúy thích Minh chở đi học, thích cái cảm giác được ôm hờ vào eo cậu bạn. Thúy cứ mong con đường đến trường cứ dài dài mãi…

-    Cậu định thi vào trường nào ? Minh hỏi.

-    Kiến trúc.

-    Tớ cũng vậy. Vậy là hai đứa mình có thể học chung trường. Minh mỉm cười thật tươi.

Thúy cười nhẹ. Thúy biết, Minh định thi Kiến trúc nên dù muốn học Mỹ thuật cô vẫn quyết định đăng ký trường Kiến Trúc. Cô luôn muốn ở gần Minh.

Năm cuối cấp, bài vở nhiều, thức khuya, dậy sớm, áp lực thi cử khiến đứa nào đứa nấy phờ phạc. Sáng học trên lớp, chiều học thêm, tối luyện vẽ ở trung tâm. Thúy quay như chong chóng.

“Ra gốc bàng đi Thúy”.

Thúy đang ngồi học bài thì nhận được tin nhắn của Minh.

Thúy đạp xe ra gốc bàng. Minh đã chờ sẵn ở đó, vẫn nụ cười tươi và nét mặt bình thản.

-    Cậu chờ lâu chưa? Thúy sốt sắng hỏi.

Minh không nói gì cả, lặng lẽ kéo tay Thúy ngồi xuống gốc bàng.

-    Tớ sắp đi Nhật. - Im lặng một hồi Minh mới lên tiếng.

-    Cậu sang chơi với bố à? - Thúy biết bố Minh đang làm tại một công ty máy tính bên Nhật.

-    Không, là đi du học. Tháng sáu sẽ đi, sau khi bọn mình thi tốt nghiệp.

Thúy lặng người, thấy mặt mình nóng bừng còn bàn tay thì lặng ngắt.

-    Cậu nói dối. Thúy hét lên rồi đạp xe đi để mặc Minh buồn buồn nhìn theo.

Từ hôm đó Thúy không nói chuyện với Minh. Điện thoại cũng không dùng nữa. Thúy chỉ đi học trên lớp. Không học thêm, cũng không đến trung tâm luyện vẽ. Minh buồn nhưng bài vở ở lớp và trung tâm tiếng Nhật đã chiếm gần hết thời gian của cậu. Đôi lúc rảnh rỗi, cậu ra gốc bàng ngồi một mình.

Thời gian cứ thoăn thoắt trôi. Phượng đã đỏ rực cả một khoảng trời, trái bàng trên cây cũng đổi màu vàng ruộm. Kỳ thi tốt nghiệp kết thúc, một tuần nữa Minh sẽ bay.

“Chắc bây giờ Thúy đang bận ôn thi đại học.” Minh uống một ngụm cà phê, mắt lơ đãng nhìn ra cửa sổ, buồn bã nghĩ đến ngày mình đi mà không có Thúy tiễn. Minh muốn thi Kiến trúc, muốn học chung trường với Thúy, muốn cầm tay cô bạn đi khắp chốn nhưng Minh cũng không thể trái ý bố. Mẹ Minh mất sớm, bố muốn Minh sang ở cùng để tiện chăm sóc. Minh thở dài, đưa cốc cà phê lên miệng. Có tin nhắn của Thúy.

“Ra gốc bàng đi Minh”.

Minh vội vã ra gốc bàng gặp Thúy. Trông cô bạn gầy hẳn đi, Minh thấy lòng nhoi nhói.

-    Thúy đừng giận tớ nữa. Tớ xin lỗi.

-    Ừ. Tớ hết giận rồi. Tặng cậu này.

Minh đón món quà từ phía thúy. Đó là một tập tranh rất đẹp.

-    Tớ đã rất giận cậu. Nhưng sau khi đi hết những chỗ hai đứa mình từng đến và vẽ tập tranh này tớ biết mình rất nhớ cậu. Dù cậu đi Nhật hay thi đại học với tớ cũng không quan trọng nữa. Tớ thích cậu vậy là đủ rồi.

-    Thúy không đi học thêm, cũng không đến trung tâm luyện vẽ để chuẩn bị món quà này cho tớ hả?

Thúy gật nhẹ rồi đạp xe đi.

Ngày Minh đi Thúy không đi tiễn. Minh đi cùng với tập tranh Thúy tặng. Thúy đã vẽ lại những khoảnh khắc đẹp nhất của hai người. Đó là hình ảnh Thúy tỏ tình dưới gốc bàng, ghế đá mà hai đứa vẫn ngồi ăn trưa, cồn cát với cái thơm thật nhẹ, cánh đồng mênh mông khi Minh cõng Thúy. Minh sẽ nhớ, sẽ nhớ, nhất định sẽ nhớ.

***
Ba năm trôi qua, Thúy bây giờ là cô sinh viên năm cuối nghành thiết kế đồ họa. Cô vẫn thi kiến trúc dù không có Minh. Ba năm, mỗi độ hè về, khi những trái bàng trở màu vàng ruộm, cô lại nhớ về mối tình đầu của mình, cũng chua, ngọt, bùi, chát như vị của trái bàng. Một mùa hè nữa lại về, bàng chín, hoa phượng nở, ve kêu và gió lộng.

“Minh chờ Thúy ở gốc bàng nha”.

Thúy mở tin nhắn và mỉm cười.

•    Gửi từ Lemon

Về Lemon: Mình rất “nhí nhố” , thích đọc sách và viết lách. Năng khiếu của mình đó là ăn uống. Còn sở thích của mình là vừa đọc, viết và ăn. 

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

back to top