Vì cơn mưa kia đã xóa sạch bụi trần
2011-08-30 10:38
Tác giả:
Blog Việt
Hồi bé, em thích mưa lắm. Vì khi đó em sẽ được nghỉ học, hoặc là sẽ được ba chở đi học.Ngồi sau lưng ba, và cảm nhận mùi mồ hôi mặn chát, mùi hăng hắc của nilong để trong tủ lâu ngày.Ôm chặt tấm lưng rộng của ba và chơi trò trốn tìm với những giọt mưa… Em xòe bàn tay bé xíu nắm giữ những hạt mưa. Cảm thấy trong mỗi giọt nước đó đều có một chút lành lạnh, mong manh, lung linh nhưng dễ vỡ….
Bây giờ,em đã lớn. Vẫn thích ngồi bên cửa sổ ngắm mưa rơi, vẫn xòe bàn tay hứng từng giọt nước. Nhưng em hiểu mỗi hạt mưa chính là giọt nước mắt của ông trời. Em dùng trái tim mình sưởi ấm nó. Nhưng dường như nỗi đau của con người lớn quá mà bàn tay nhỏ bé của em không thể nào ôm trọn những cơn mưa…
Em thích mưa hiền hòa xoa dịu mảnh đất khô cằn vì nắng hạn. Thích mưa làm cây cối nảy chồi, thay áo mới. Mưa để em có thể cảm thấy tim mình ấm áp trong vòng tay anh. Một chút mưa để cảm thấy mình hạnh phúc vì được che chở trong mái ấm gia đình. Chỉ là một chút thôi để những cánh hoa mỏng manh không bị giập nát. Để trái tim nhạy cảm của em không nhỏ lệ xót thương trước những nỗi đau.
Quê nhà đang bão. Những cánh đồng lúa ngập chìm trong nước. Nước mắt mẹ cha rơi vì năm nay lại mất mùa, cái đói lại đè nặng lên vai. Bão làm xóm làng tiêu điều,xơ xác. Những đứa trẻ đang hạnh phúc trong mái ấm gia đình bỗng trở thành trẻ mồ côi. Chiều nay, có những căn bếp không được đỏ lửa,có những gia đình phải chịu đói rét trong cái lạnh của mùa đông. Những cơn mưa lạnh lùng gieo nỗi đau vào lòng người, dật tắt ngọn lửa hy vọng về một tương lai tươi sáng

Ảnh minh họa
Nhiều khi em sợ những cơn mưa…Mưa làm đường trơn,em sợ người em yêu thương trượt ngã. Em sợ mưa sẽ làm ướt áo ai kia.Em sợ cơn mưa khiến cho những cánh chim lạc đàn không tìm được về tổ ấm. Sợ mưa làm những đứa bé lang thang không tìm được chỗ trú chân. Sợ những giấc ngủ chập chờn dưới những mái nhà dột nát. Và em sợ sự cô đơn trong những đêm mưa lạnh vắng anh….
Có những khi em một mình đi dưới mưa. Những hạt mưa mặn chát, hòa vào những giọt nước mắt của em khi lang thang trên con đường kỷ niệm. Nhớ về anh trái tim lại nhỏ máu không ngừng.Em dấu nỗi đau vào những cơn mưa. Không ai có thể nhận ra những giọt nước trên gương mặt em là nước mưa hay là nước mắt. Đã lâu rồi, em học cánh sống mạnh mẽ, giấu những nỗi đau vào trong sâu thẳm trái tim. Nhưng mưa về là lúc trái tim em vỡ òa. Mưa xóa nhòa mọi thứ. Nhiều khi em ước,những vết thương của em cũng đơn giản như những giọt mưa vương trên tóc. Chỉ cần lau khô là xóa sạch buồn đau…
Dẫu biết rằng em sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại anh. Em vẫn sẽ mỉm cười hạnh phúc. Vì trên con đường đời ta đã gặp nhau, đã biết thế nào là hạnh phúc là ngọt ngào. Cám ơn anh vì đã dạy cho em biết thế nào là cố gắng, là đứng dậy sau những nỗi đau. Cám ơn anh vì đã chỉ cho em con đường đến với bến bờ hạnh phúc. Dẫu vẫn biết con đường trước mắt đầy chông gai, nhưng em sẽ cố để không bao giờ gục ngã. Vì sau cơn mưa trời sẽ lại sáng. Sau những đêm tối mịt mù sẽ là ánh bình minh. Sau những nỗi đau sẽ là nụ cười hạnh phúc. Thời gian trôi đi, đau thương sẽ dần tan biến, chỉ còn hạnh phúc là ở lại.
Vì cơn mưa kia đã xóa sạch bụi trần
- Gửi từ email Tròn Vo - tronvo90@
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.



