Tự hào quá Việt Nam ơi!
2019-12-11 01:35
Tác giả:
Vi Thanh Hoàng
Non sông mòn mỏi đợi chờ
Hôm nay chung kết như mơ Rồng Vàng
''Kim sí điểu'' phải đầu hàng
Ra về thất thểu bẽ bàng đau thương.
Hiệp đầu quyết liệt lạ thường
Hai bên đáp trả những đường tấn công
Indo bắn phá mấy lần
Thủ môn Văn Toản xuất thần đẩy ra.
Đức Chinh cũng có một pha
Bất ngờ tung cước góc xa câu vào
Thủ môn đội bạn bay cao
Đẩy tay chạm nhẹ chẳng vào được gôn.

Thế nhưng chẳng đợi lâu hơn
Phút 39 ấy vẫn còn ngất ngây
Hùng Dũng đá phạt góc hay
Văn Hậu bật nhảy ghi ngay một bàn.
Indo rối loạn hoang mang
Tinh thần ngùn ngụt Rồng Vàng tấn công
Phút 59, Dũng xuất thần
Lập ngay siêu phẩm bâng khuâng bao người.
Phút 73, quá tuyệt vời
Văn Hậu đón bóng để rồi ra chân
Nã ngay trái pháo ngàn cân
Lập ngay cú đúp 3 - 0 tuyệt vời.
Ba bàn chắc chắn thắng rồi
Khán đài chao đảo ngợp trời cờ sao
Cất vang giai điệu tự hào
Chiêng vang trống gõ cuộn trào sóng xô.
Cảm ơn thầy Park Hang Seo
Dù cho thẻ đỏ chẳng mờ công lao
Người truyền lửa, binh lược cao
Dùng người tuyệt thế ngôi sao sáng ngời.
Tự hào quá! Việt Nam ơi
Những chàng trai Việt tuyệt vời làm sao
Đẹp trai cộng với tài cao
Chiến binh dũng cảm xá nào cam go.
Bao năm khát cháy mong chờ
Hôm nay đã đến bến bờ vinh quang
Nữ ngôi hậu, đế vương nam
Lâm môn song hỉ ngập tràn niềm vui.
Trang sử lẫm liệt chói ngời
Lần đầu tiên ấy ngàn đời không quên
Việt Nam xin mãi gọi tên
Thiêng liêng Tổ quốc vang rền chiến công.
© Vi Thanh Hoàng – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chỉ cần biết đúng một thứ chúng ta sẽ có cuộc sống an nhiên đến hết đời
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"














