Trưởng thành mới biết mẹ thương con thật nhiều
2016-08-18 01:28
Tác giả:
Mẹ! Tiếng gọi thân thương ấy, tiếng mà con bập bẹ nói khi còn thuở bé thơ, tiếng mà con hát ca hạnh phúc hằng ngày, tiếng mà con hay phàn nàn khi con bực mình ai đó, tiếng mà con nghẹn ngào gọi trong tiếng nấc. Con giờ chỉ muốn gọi mẹ như vậy thôi, mẹ có nghe con gọi không? Con nhớ mẹ đã từng nói với con, khi nào con cần mẹ, nhớ mẹ thì con hãy gọi mẹ, mẹ sẽ đến bên con. Và mẹ đã giữ lời hứa, con thấy mẹ rồi mẹ ạ! Mẹ luôn ở đây, trong trái tim nhỏ bé của con. Trái tim con có mẹ, trong trái mẹ có con.
Mẹ ơi! Mẹ hãy mắng con đi bởi con là một đứa con hư. Con có thể nói yêu rất nhiều người nhưng con lại chưa bao giờ nói với mẹ, dù chỉ một lần ba tiếng “Con yêu mẹ”. Con có thể nói cảm ơn và xin lỗi bất kỳ ai nhưng lại bỏ qua người mẹ, người mà yêu con hơn cả sinh mệnh mình. Con xin lỗi mẹ! Mẹ kính yêu của con!
Mẹ ơi! Mẹ hãy mắng con đi. Bởi con ích kỷ chỉ quan tâm đến bản thân mình mà không nghĩ đến mẹ. Con chưa mua cho mẹ một bộ quần áo mới nào nhưng lại đòi hỏi mẹ mua tặng con quần áo đẹp vào mỗi dịp lễ tết. Con vui vẻ, hào hứng kể cho mẹ về ước mơ của con nhưng con lại chưa bao giờ hỏi ước mơ riêng của mẹ là gì? Con thích ăn cơm mẹ nấu vì bữa cơm nào trên bàn ăn đều là món con con thích nhưng con lại không biết mẹ thích ăn món gì ngoài “canh chua cá lóc” giản đơn. Con luôn đè nặng lên đôi vai gầy của mẹ hai chữ “trách nhiệm”, đó là “sinh con ra thì phải có trách nhiệm nuôi con lớn khôn” nhưng con lại chưa làm tròn bổn phận của một người con, nhiều lần con làm mẹ buồn, kết quả học tập con cũng không tốt. Con xin lỗi mẹ! Mẹ kính yêu của con!

Mẹ ơi! Con muốn nghe mẹ mắng. Bởi con nhớ tiếng mắng nhưng chứa chan bao tình thương của mẹ. Mẹ biết không? Con từng ghét mẹ, ghét mẹ nói nhiều, hay bảo con làm thế này, thế nọ, ghét mẹ khi mẹ bắt con tắt ti vi để học bài và đôi lúc mẹ còn nổi giận, mắng con nữa. Mỗi lần như thế, con muốn đi xa, ra khỏi tầm kiểm soát của mẹ. Nhưng giờ đây, khi con viết những dòng này, con đã xa nhà, xa mẹ thật rồi. Ngày con ra thành phố học tập, con vui biết nhường nào vì không lo ai chặt đứt đôi cánh đang bay của con nữa, tha hồ vui chơi. Hóa ra, con đã lầm, thành phố xa hoa, lộng lẫy ánh đèn, dãy nhà cao tầng chỉ làm con lạc lõng, nhớ nhà, nhớ mẹ thêm thôi.
Xa nhà, xa mẹ con học cách tự chăm sóc bản thân, học cách trưởng thành. Ban đầu rất khó khăn với con mẹ ạ, con cứ theo thói quen như ở nhà, đi học về là kêu mẹ ơi! Mẹ đi đâu rồi, có cái gì ăn không mẹ?…Xa nhà, xa mẹ con không còn ai nhắc nhở, bao dung khi con phạm lỗi. Xa nhà, xa mẹ con không được ngửi thấy mùi hương quen thuộc, cái mùi riêng chỉ có mẹ mới có, mùi của những giọt mồ hôi - của sự hi sinh, vất vả của mẹ giành cho con. Xa nhà, xa mẹ con không còn được nghe giọng mẹ thường xuyên nữa, con chỉ có thể nghe được giọng mẹ qua điện thoại. Mỗi lần như thế, con tự hỏi không biết mẹ đã gửi bao nhiêu nỗi nhớ, bao nhiêu tình thương cho con. Con thật ngốc đúng không mẹ? Đã là tình yêu thương thì làm gì có đơn vị đo đếm. Tình thương của mẹ giành cho con luôn bao la, rộng lớn và tình yêu đó cứ lớn dần theo năm tháng thời gian, theo sự trưởng thành của con.
Mẹ ơi! Con muốn mẹ mắng con. Bởi con luôn cảm thấy mẹ rất phiền phức, luôn bắt con đi ngủ sớm nhưng con thấy phiền nhất, ghét nhất là mẹ bắt con ăn mỗi lần con bị ốm, con ốm đã mệt lắm rồi sao mẹ cứ ép con hoài, cả ngày con ốm không ngủ được, tối đến con chỉ mong chợt mắt được một lát, mẹ lại đến ngủ cạnh con, làm con ngủ không được chỉ vì con lo mẹ mệt, vì con mà ngủ không đủ giấc. Mỗi lần, mẹ trở mình vì lo lắng cho con, con đều ước, ước sao mẹ bớt yêu con một ít. Chỉ cần mẹ yêu con ít đi, con không cần phải tự trách mình, tại sao lại để bản thân bị ốm, nếu con không ốm thì mẹ không cần phải mệt mỏi, lo lắng cho con. Con xin lỗi mẹ, xin lỗi khi con nói mẹ phiền, khi con không tự chăm sóc tốt cho bản thân, phải kêu mẹ giúp.

Mẹ ơi! Con biết dù con sống thế nào, mẹ cũng luôn ủng hộ con. Khi con vấp ngã, con đều tự mình đứng dậy bởi con nghe mẹ nói: “Đứng dậy đi con gái, con phải mạnh mẽ, ngã thì tự mình đứng dậy, mẹ tin con sẽ làm được, cố lên con gái yêu của mẹ”. 19 tuổi, con ước mơ, và đó cũng chính là niềm hi vọng của mẹ, bởi vì mẹ hi vọng con không sống để tồn tại mà sống sao cho đáng sống. 19 tuổi hôm nay ước mơ, 19 tuổi ngày mai theo đuổi, dang rộng đôi cánh bay với ước mơ của mình, không e ngại, không sợ hãi. Cứ đi rồi sẽ đến, cứ bay rồi sẽ tới:
“Con dù lớn vẫn là con của mẹ.
Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con”.
(Trích thơ Chế Lan Viên)
Con lớn đến mấy thì trong mắt mẹ con vẫn là đứa trẻ, đứa trẻ thì cần được chăm sóc, chở che. Và mẹ chính là người chăm sóc, chở che đứa trẻ bé bỏng đó, đứa trẻ mà mẹ mang nặng đẻ đau.
Mẹ là niềm tin, là chỗ dựa vững chãi cho con và con tự hào khi làm con của mẹ. Con yêu mẹ, mẹ kính yêu của con!
© Loan Nguyễn – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Có thể bạn quan tâm: Về nhà thôi hạnh phúc đây rồi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một lần nhớ về Ngoại
Nhà ngoại tôi khá rộng, phía trước có một vườn rau cùng với một cây xoài to choảng đến nỗi phải ba bốn đứa cỡ tôi mới ôm xuể. Mùa xoài về, trái xum xuê đủ cho cả đám con nít trong làng ăn cả tháng. Từ vườn, đi thẳng ra sau sẽ tới gian bếp. Gian bếp được xây bằng gạch, không trát vữa. Bếp được đặt trên một bệ xi măng, phía dưới là một khoảng không gian dùng để chất củi. Mùa đông đến, đây là nơi ấm nhứt nhà. Tôi hay ở dưới này với bà tôi, vừa để giữ ấm, vừa để ăn những món ăn mà ngoại ưu ái cho tôi ăn trước. Khi thì một xiên thịt, một con cá nhỏ, hay đơn giản là một trái bắp nướng. Nằm chếch với gian bếp về phía sau là một chuồng bò kiểu cũ, mái lợp bằng rơm lấy từ ụ rơm to đùng đối diện.
Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý
Sống đúng thì mỗi giai đoạn đều sẽ trở thành một bản ngã tốt hơn của chính bạn. Trưởng thành không chỉ đơn giản là để thoát khỏi cảnh độc thân mà là khiến cho bản thân có thể trải nghiệm tất cả những việc gì có khả năng. Chỉ khi hiểu rằng cho dù hẹn hò, hay độc thân thì bạn vẫn sẽ sống một cuộc sống tốt đẹp bạn mới có thể bắt đầu yêu thương ai đó. Tình yêu đôi khi là yêu bản thân nhiều đến mức lan toả đến người khác và họ sẽ bị thu hút bởi sự lạc quan này. Dù thế nào, cũng xin chúc bạn cứ độc thân một cách tỏa sáng và rồi đúng lúc gặp được người như ý.
9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm "thế thượng phong" nơi công sở
Không cần phải là người giỏi nhất, chỉ cần là người "biết chuyện" nhất. Đôi khi, khoảng cách giữa một nhân viên mờ nhạt và một ngôi sao đang lên không nằm ở chỉ số IQ, mà nằm ở những tiểu tiết cực kỳ tinh tế này.
3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026
Trong guồng quay của vận mệnh, có những người sẽ thấy bầu trời bỗng chốc sáng bừng sau cơn mưa, nhưng cũng có người cần chậm lại một nhịp để bảo vệ thành quả của mình. Hãy cùng xem "bản đồ tài lộc" năm tới gọi tên ai nhé!
Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc
Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách.
Hỏi cưới
Em như lúa trổ đòng đòng, Thơm hương con gái, mát lòng người ta. Xuân về nắng rải hiên nhà, Em hong vạt áo, mặn mà nét duyên.
559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông
Sông Nại Hà còn trăm điều trắc trở, vậy mà Mạnh Bà vẫn đợi đời chờ bao năm, chỉ mong được gặp người trăm năm. Một khắc ngắn ngủi mà gieo cả bao đời. Vậy thì mình có đáng là chi? Bao năm tháng cũng không còn quan trọng, chỉ như gió thoảng qua. Người mình cần gặp có khi cũng đã gặp qua rồi, đợi ngày sau ta lại lần nữa lướt qua nhau.
Chúng tôi và thời đại của chúng ta
Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.
Xuân về, Tết ở hai thời
Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.
90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?
Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.





