Trong cuộc đời này, hạnh phúc nhất là có mẹ ở bên
2016-08-03 01:26
Tác giả:
Nghe bài hát Nỗi buồn mẹ tôi - Phương Mỹ Chi
Cũng được bảy năm rồi kể từ ngày mẹ con mình dọn ra ở riêng với nhau mẹ nhỉ? Nhớ lúc từ giã ngôi nhà tổ ấm của gia đình mình, khuôn mặt con ráo hoảnh, không một giọt nước mắt nào rơi.
Ba mẹ chia tay, con ôm lấy mẹ, nhất quyết theo mẹ. Con thương mẹ phải sống những ngày khốn khổ dưới mái nhà ấy. Những tiếng chửi rủa, đánh đập của người đàn ông vũ phu ám ảnh con trong từng giấc ngủ.
Hai đứa con theo mẹ, không còn nhà để ở, mẹ thuê tạm căn nhà nhỏ trong một con hẻm nhỏ. Ban ngày, mẹ đi làm buồng phòng khách sạn. Ban đêm còn tranh thủ nhận rửa cà rốt cho người ta buôn bán. Ngày nào cũng vậy, mẹ làm miệt mài từ 6h sáng đến 11h khuya mới đi ngủ. Mỗi đêm, khi tụi con say giấc trên giường, con đâu hề biết mẹ lặng lẽ mở từng quyển vở, đọc từng con chữ, kiểm tra bài vở, chuẩn bị cặp sách gọn gàng cho ngày mai tụi con đi học. Chỉ cho đến một đêm, trời mưa dầm, gió thổi, lạnh ngắt, con trở mình rồi bỗng giật mình khi nghe tiếng mẹ khóc. Mẹ vẫn ngồi bên chiếc bàn học, tay nắm chặt quyển sổ liên lạc của con, khóc rưng rức.
“Bé à, ba mẹ con mình sống khổ, mà con học hành vậy, mẹ vui quá con!”
Thấy mẹ khóc chỉ lo ôm mẹ rồi chực khóc theo. Mãi sau này con mới thấu, mẹ sợ chị em con sống không có ba, theo mẹ sống thì cực khổ rồi thành ra hư hỏng theo bạn bè xấu không lo học hành. Nhưng nhìn sổ liên lạc cùng những lời khen của cô giáo, mẹ vui sướng quá mà khóc. Điều đó như một niềm an ủi lớn lao của mẹ.

Mấy năm sau, con khôn lớn dần, đã biết đỡ đần việc nhà cho mẹ, để mẹ có thời gian lo công việc, thậm chí con còn xin được việc làm phụ mẹ kiếm thêm một ít tiền xoay xở hằng ngày. Vậy là ban ngày đi học, tối thì đi làm thêm ở quán cà phê bưng bê phục vụ, tranh thủ vắng khách thì lôi bài vở ra học. Mọi việc cứ như vậy...
Cho đến một ngày, con có người yêu, mối tình đầu tiên của đứa con gái. Con yêu người ta bằng một tấm lòng đơn giản, với tất cả chân thành mà con có. Con mơ ước người ta sẽ yêu con và luôn bên cạnh, chăm sóc con đến suốt cuộc đời. Thế nhưng vào một chiều mưa nọ, con chia tay nhau, lặng lẽ, không một lời nói. Người ta cứ âm thầm mà rời khỏi cuộc sống của con, nhẹ nhàng như cách mà họ đã yêu con.
Con khóc. Mẹ ôm chặt con vào lòng, vỗ vào lưng con như ngày con còn bé. Lát sau, con cũng thấy trên gò má mẹ chảy dài hai hàng nước mắt.
“Thấy con khóc, mẹ xót quá. Đừng khóc bé ơi, còn có mẹ thương con. Cớ sao lại vì một người dưng mà khóc nhiều vậy con. Bé khóc vậy, mẹ khóc theo con mà!”
Nghe vậy, tự dưng con thấy mình có lỗi. Con đau lòng vì tình yêu đã mất, khóc vì một người đã bỏ rơi mình. Nhưng cái đau đó đâu có bằng cái đau mà mẹ khóc vì thương con. Mẹ thương con gái dại khờ trong tình yêu, thương cho trái tim con bị tổn thương, thương cả những giọt nước mắt con rơi vì người ta. Con đau vì người một, mẹ đau vì con mười. Sau tất cả mọi thứ, mẹ cũng chỉ mong có một điều, con gái mẹ đã trải qua nỗi đau thì sẽ kiên cường mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Để sau này, khi con ra đời, đứng trước những tổn thương tâm hồn, con vẫn mạnh mẽ mà vượt qua.
Thương mẹ, con dặn lòng mình là luôn mạnh mẽ như lời mẹ nói. Nhiều khi ở gần bên mẹ, con cứ lặng im, không mở miệng nói được một câu tình thương cho ra hồn. Với người dưng, con mở miệng nói yêu đương tha thiết, với mẹ hiền, lại chẳng thế nói câu thương. Nhưng từ sâu trong tâm con biết con thương mẹ nhiều nhiều, có thể không nhiều bằng những gì mẹ cho con, nhưng nhiều như những gì con đã cố gắng làm vì mẹ, học giỏi, kiếm việc làm và phải chăm sóc bản thân cho thật tốt. Con biết, có những khi làm mẹ buồn, mẹ giận, thật ra lòng con chẳng muốn đâu. Cũng không dám mở miệng nói câu xin lỗi, chỉ mong mẹ thông cảm và bỏ qua cho con.
Bởi trong cuộc đời này, hạnh phúc nhất là có mẹ ở bên...
© Út My – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.
"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa
Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.
5 câu nói "hack não" của người thông minh
Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.






