Trở về quê
2022-10-01 01:20
Tác giả:
Ngọc Thảo
blogradio.vn - Có lẽ trong mắt bác, cho dù tôi đã lớn, đã ra ngoài bôn ba hơn chục năm nhưng trong lòng bác, tôi vẫn là đứa trẻ hay nũng nịu, hay khóc nhè và cần được quan tâm, yêu thương, đùm bọc.
***
Gió đưa thoảng nhẹ qua kẽ lá, man mác hôn lên đôi má tôi vị ngọt của cánh đồng xa xa, của hương hoa hồng đỏ đang chớm nở nơi góc vườn.
Tôi đã về quê, về lại nơi chôn nhau cắt rốn, nơi đã từng ấp ủ và nuôi dưỡng ước mơ khi tôi chập chững bước vào cuộc đời.
.jpg)
Bước bảo cổng làng là con đường láng xi măng màu xám nhạt, thấp thoáng vài đốm nắng vàng le lói qua những tán cây vải, cây nhãn… Có lẽ, mấy hôm trước trời mưa khá to nên vẫn còn một số chỗ trên đường chưa khô hẳn. Tôi lựa lựa chân, băng qua từng vũng nước. Nước bắn lên tung tóe, làm ướt cả hai ống quần. Nhưng điều đó cũng chẳng làm tôi phân tâm mà dừng bước, bởi lẽ ngay trước kia kia chính là ngôi nhà xưa cũ mà tôi đã từng gắn bó.
Cảnh vật chung quanh cũng chẳng có mấy điều thay đổi. Vẫn là ngôi nhà ba gian lợp ngói, vẫn là bờ tường gắn chi chít những mảnh thủy tinh, bao bọc xung quanh là rặng cây xanh thắm. Nhưng dường như chúng đều mang trong mình chút gì đó phai tàn theo năm tháng. Màu sơn chẳng còn được sáng bóng, rêu xanh mọc đầy trên những bờ xi măng xám xịt, đôi cau xanh như rầu rĩ than phiền vì tuổi già dưới cái nắng chói chang của mùi hạ. Chỉ có mùi khói tỏa ra từ căn bếp là vẫn thế, mang theo hương thơm của gạo mới, của cá tươi và chút chát chát của quả trám xanh.
Tôi tiến vào sân nhà với chút bồi hồi và hoài niệm. Bác Bảy đang nấu cơm cũng chạy ra đón tôi. Khuôn mặt bác khắc khổ, đượm màu gió sương qua thời gian “bán mặt cho đấy bán lưng cho trời” nhưng vẻ phúc hậu, hiền hòa, chất phác của người dân quê vẫn hiện rõ trên khuôn mặt bác ấy. Bác cười, đôi mắt bác nheo lại như cố nhìn tôi cho rõ hơn: “Cái Ngọc về rồi đó hả, lâu lắm rồi không gặp con, mau mau vào rửa chân tay đi…”, “Có phải lúc nãy đi đường mệt lắm không?”… Câu hỏi của bác cứ diễn ra dồn dập khiến tôi không kịp trả lời. Có lẽ trong mắt bác, cho dù tôi đã lớn, đã ra ngoài bôn ba hơn chục năm nhưng trong lòng bác, tôi vẫn là đứa trẻ hay nũng nịu, hay khóc nhè và cần được quan tâm, yêu thương, đùm bọc.
…
Tôi men theo con đường đất dẫn ra cánh đồng phía trước nhà, ngồi trên chiếc chòi xinh xinh nổi trên đồng nước. Cảm giác thật là thư thả, yên bình biết làm sao! Tôi dường như tìm lại được cảm xúc, tâm trạng, sống với tinh thần vốn có của mình sau bao nhiêu năm tháng bị nhấn chìm trong sự ồn ào của phố thị, áp lực từ công việc… Tôi nghe được tiếng gió thì thầm, nếm được hương vị đất trời mà nó mang đến xúc cảm của tôi… Dường như, tôi đã chìm vào một miền kí ức, một miền xa xăm sâu thẳm trong tâm hồn, một miền miên man mà tôi luôn khát khao được sống cùng mãi mãi. Tôi gặp lại bà nội, dáng dấp bà nhỏ bé, cái lưng còng còng đang chống gậy đi lại gần tôi. Bà hỏi: “Sao giờ này con vẫn còn ngồi đây, mau về ăn cơm thôi kẻ muộn”. Tôi nghe lời, lẽo đẽo theo sau bà về nhà ăn cơm. Bà nấu món gì cũng ngon nhưng ngon nhất phải kể đến là món canh riêu cua đồng. Vị ngọt ngọt béo béo của cua hòa cùng sự thanh đạm của rau xanh tuy đơn giản nhưng lại khiến tôi ăn hết vài bát cơm trắng. Bà dịu dàng, nhẹ nhàng, trìu mến, khuôn mặt đầy những nếp nhăn ấy luôn tươi cười, ấm áp với tôi.

Tôi gặp lại đám bạn thời thơ ấu, đứa nào đứa nấy đen nhẻm nhưng đều mang nụ cười rất tươi, tôi gặp lại những trò chơi hồi bé: đánh quay, nhảy giây,… tôi cũng gặp lại khoảnh khắc trốn bà ra đồng chơi vào những trưa hè nắng chói, tôi còn gặp dáng dấp buồn cười của bản thân khi bị phạt đứng một chân vì ăn trộm xoài của bác Liên nhà bên cạnh,… Tôi gặp rất nhiều, rất nhiều điều thú vị khác.
Nhưng khi đang chìm vào những điều ấy thì tiếng cò vỗ cánh ngang qua đã thức tỉnh tôi. Thì ra tất cả chỉ là một giấc mơ trưa ngắn ngủi. Bà đã đi đến một nơi rất xa mà tôi có lật tung cả chân trời góc bể cũng chẳng thể tìm thấy hơi ấm của bà. Đôi khi tôi tự trách cuộc đời tại sao lại để tôi đến với bà khi tôi mới chập chững biết đi còn bà đã đi đến chân dốc bên kia của cuộc đời. Đám bạn nay mỗi đứa một phương trời, ít khi liên lạc được với nhau. Đôi khi tôi lại tự trách cuộc đời tại sao tuổi thơ, tuổi trẻ tươi đẹp lại ngắn ngủi đến như thế…
Vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm thật đẹp nhưng cũng chẳng thể nào với tới. Ta chỉ có thể đứng từ xa chút bầu tâm sự trong hư không tĩnh lặng. Và kỉ niệm cũng vậy, chỉ là quá khứ xa xăm. Đôi khi ta bất lực, ta mệt mỏi lại tìm đến nó như một người bạn để giải tỏa tâm trạng. Nhưng ta đâu có thể sống mãi với chúng, ta còn phải sống vì ngày hôm nay và ngày mai kia nữa. Cất gọn những hoài niệm kia vào một góc, tôi hít thở thật sâu như muốn chiếm tất thảy những tinh hoa đất trời của vùng quê này rồi lững thững đi về nhà.
Đứa cháu nhỏ đã dọn xong mâm bát mời tôi vào ăn. Đúng như tôi dự đoán, đó là cơm gạo ri, cá kho trám xanh và canh cua đồng. Chà, toàn là món tôi thích! Nhìn mâm cơm đạm bạc ấy nhưng tôi lại có cảm giác ngon miệng đến kì lạ. Với tôi những món ăn xa hoa, đắt đỏ ngoài kia làm sao có thể sánh với tinh hoa đất trời quê hương này được cơ chứ! Suy nghĩ một hồi, tôi cũng cầm bát đũa lên ăn, bác bá còn chu đáo gặp cá bỏ xương cho tôi. Cảm giác thật ấm áp biết chừng nào. Đã thật lâu rồi tôi không được cảm nhận sự ấm áp, yêu thương ấy. Bởi lẽ ngoài thương trường kia tôi đâu giám chắc ai thực sự đối tốt với mình, lo lắng, quan tâm đến mình như ngôi nhà này đang xây dựng lên. Nhưng sự hạnh phúc này có lẽ sẽ không bao lâu nữa sẽ kết thúc bởi kì nghỉ của tôi chỉ có một tuần và một tuần sau tôi sẽ quay trở về với bộn bề công việc và áp lực cuộc sống.
© Ngọc Thảo - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé! | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống









