Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trở về quê

2022-10-01 01:20

Tác giả: Ngọc Thảo


blogradio.vn - Có lẽ trong mắt bác, cho dù tôi đã lớn, đã ra ngoài bôn ba hơn chục năm nhưng trong lòng bác, tôi vẫn là đứa trẻ hay nũng nịu, hay khóc nhè và cần được quan tâm, yêu thương, đùm bọc.

***

Gió đưa thoảng nhẹ qua kẽ lá, man mác hôn lên đôi má tôi vị ngọt của cánh đồng xa xa, của hương hoa hồng đỏ đang chớm nở nơi góc vườn.

Tôi đã về quê, về lại nơi chôn nhau cắt rốn, nơi đã từng ấp ủ và nuôi dưỡng ước mơ khi tôi chập chững bước vào cuộc đời.

Bước bảo cổng làng là con đường láng xi măng màu xám nhạt, thấp thoáng vài đốm nắng vàng le lói qua những tán cây vải, cây nhãn… Có lẽ, mấy hôm trước trời mưa khá to nên vẫn còn một số chỗ trên đường chưa khô hẳn. Tôi lựa lựa chân, băng qua từng vũng nước. Nước bắn lên tung tóe, làm ướt cả hai ống quần. Nhưng điều đó cũng chẳng làm tôi phân tâm mà dừng bước, bởi lẽ ngay trước kia kia chính là ngôi nhà xưa cũ mà tôi đã từng gắn bó.

Cảnh vật chung quanh cũng chẳng có mấy điều thay đổi. Vẫn là ngôi nhà ba gian lợp ngói, vẫn là bờ tường gắn chi chít những mảnh thủy tinh, bao bọc xung quanh là rặng cây xanh thắm. Nhưng dường như chúng đều mang trong mình chút gì đó phai tàn theo năm tháng. Màu sơn chẳng còn được sáng bóng, rêu xanh mọc đầy trên những bờ xi măng xám xịt, đôi cau xanh như rầu rĩ than phiền vì tuổi già dưới cái nắng chói chang của mùi hạ. Chỉ có mùi khói tỏa ra từ căn bếp là vẫn thế, mang theo hương thơm của gạo mới, của cá tươi và chút chát chát của quả trám xanh.

Tôi tiến vào sân nhà với chút bồi hồi và hoài niệm. Bác Bảy đang nấu cơm cũng chạy ra đón tôi. Khuôn mặt bác khắc khổ, đượm màu gió sương qua thời gian “bán mặt cho đấy bán lưng cho trời” nhưng vẻ phúc hậu, hiền hòa, chất phác của người dân quê vẫn hiện rõ trên khuôn mặt bác ấy. Bác cười, đôi mắt bác nheo lại như cố nhìn tôi cho rõ hơn: “Cái Ngọc về rồi đó hả, lâu lắm rồi không gặp con, mau mau vào rửa chân tay đi…”, “Có phải lúc nãy đi đường mệt lắm không?”… Câu hỏi của bác cứ diễn ra dồn dập khiến tôi không kịp trả lời. Có lẽ trong mắt bác, cho dù tôi đã lớn, đã ra ngoài bôn ba hơn chục năm nhưng trong lòng bác, tôi vẫn là đứa trẻ hay nũng nịu, hay khóc nhè và cần được quan tâm, yêu thương, đùm bọc.

Tôi men theo con đường đất dẫn ra cánh đồng phía trước nhà, ngồi trên chiếc chòi xinh xinh nổi trên đồng nước. Cảm giác thật là thư thả, yên bình biết làm sao! Tôi dường như tìm lại được cảm xúc, tâm trạng, sống với tinh thần vốn có của mình sau bao nhiêu năm tháng bị nhấn chìm trong sự ồn ào của phố thị, áp lực từ công việc… Tôi nghe được tiếng gió thì thầm, nếm được hương vị đất trời mà nó mang đến xúc cảm của tôi… Dường như, tôi đã chìm vào một miền kí ức, một miền xa xăm sâu thẳm trong tâm hồn, một miền miên man mà tôi luôn khát khao được sống cùng mãi mãi. Tôi gặp lại bà nội, dáng dấp bà nhỏ bé, cái lưng còng còng đang chống gậy đi lại gần tôi. Bà hỏi: “Sao giờ này con vẫn còn ngồi đây, mau về ăn cơm thôi kẻ muộn”. Tôi nghe lời, lẽo đẽo theo sau bà về nhà ăn cơm. Bà nấu món gì cũng ngon nhưng ngon nhất phải kể đến là món canh riêu cua đồng. Vị ngọt ngọt béo béo của cua hòa cùng sự thanh đạm của rau xanh tuy đơn giản nhưng lại khiến tôi ăn hết vài bát cơm trắng. Bà dịu dàng, nhẹ nhàng, trìu mến, khuôn mặt đầy những nếp nhăn ấy luôn tươi cười, ấm áp với tôi.

Tôi gặp lại đám bạn thời thơ ấu, đứa nào đứa nấy đen nhẻm nhưng đều mang nụ cười rất tươi, tôi gặp lại những trò chơi hồi bé: đánh quay, nhảy giây,… tôi cũng gặp lại khoảnh khắc trốn bà ra đồng chơi vào những trưa hè nắng chói, tôi còn gặp dáng dấp buồn cười của bản thân khi bị phạt đứng một chân vì ăn trộm xoài của bác Liên nhà bên cạnh,… Tôi gặp rất nhiều, rất nhiều điều thú vị khác.

Nhưng khi đang chìm vào những điều ấy thì tiếng cò vỗ cánh ngang qua đã thức tỉnh tôi. Thì ra tất cả chỉ là một giấc mơ trưa ngắn ngủi. Bà đã đi đến một nơi rất xa mà tôi có lật tung cả chân trời góc bể cũng chẳng thể tìm thấy hơi ấm của bà. Đôi khi tôi tự trách cuộc đời tại sao lại để tôi đến với bà khi tôi mới chập chững biết đi còn bà đã đi đến chân dốc bên kia của cuộc đời. Đám bạn nay mỗi đứa một phương trời, ít khi liên lạc được với nhau. Đôi khi tôi lại tự trách cuộc đời tại sao tuổi thơ, tuổi trẻ tươi đẹp lại ngắn ngủi đến như thế…

Vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm thật đẹp nhưng cũng chẳng thể nào với tới. Ta chỉ có thể đứng từ xa chút bầu tâm sự trong hư không tĩnh lặng. Và kỉ niệm cũng vậy, chỉ là quá khứ xa xăm. Đôi khi ta bất lực, ta mệt mỏi lại tìm đến nó như một người bạn để giải tỏa tâm trạng. Nhưng ta đâu có thể sống mãi với chúng, ta còn phải sống vì ngày hôm nay và ngày mai kia nữa. Cất gọn những hoài niệm kia vào một góc, tôi hít  thở thật sâu như muốn chiếm tất thảy những tinh hoa đất trời của vùng quê này rồi lững thững đi về nhà.

Đứa cháu nhỏ đã dọn xong mâm bát mời tôi vào ăn. Đúng như tôi dự đoán, đó là cơm gạo ri, cá kho trám xanh và canh cua đồng. Chà, toàn là món tôi thích! Nhìn mâm cơm đạm bạc ấy nhưng tôi lại có cảm giác ngon miệng đến kì lạ. Với tôi những món ăn xa hoa, đắt đỏ ngoài kia làm sao có thể sánh với tinh hoa đất trời quê hương này được cơ chứ! Suy nghĩ một hồi, tôi cũng cầm bát đũa lên ăn, bác bá còn chu đáo gặp cá bỏ xương cho tôi. Cảm giác thật ấm áp biết chừng nào. Đã thật lâu rồi tôi không được cảm nhận sự ấm áp, yêu thương ấy. Bởi lẽ ngoài thương trường kia tôi đâu giám chắc ai thực sự đối tốt với mình, lo lắng, quan tâm đến mình như ngôi nhà này đang xây dựng lên. Nhưng sự hạnh phúc này có lẽ sẽ không bao lâu nữa sẽ kết thúc bởi kì nghỉ của tôi chỉ có một tuần và một tuần sau tôi sẽ quay trở về với bộn bề công việc và áp lực cuộc sống.

© Ngọc Thảo - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé! | Family Radio

Ngọc Thảo

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top