Trò "điên rồ" nhất mà bạn thường làm khi ở một mình là gì?
2017-05-25 01:25
Tác giả:
Khi ở nhà một mình, sẽ có khối trò hay ho để làm mà không ai biết. Thú nhận đi, khi ở nhà một mình bạn có làm gì trong số những trò ngớ ngẩn dưới đây không nhé!
1. Hát như thể mình là ca sĩ
Khi ở nhà không có ai thì đây đích thực là lúc để... hát thật to rồi. Bạn sẽ vừa hát vừa biểu diễn như thể mình là ca sĩ, mà thậm chí không biết rằng mình đã hát sai lời.
2. Lục tung Facebook lên như Sherlock Holmes
Người yêu cũ, người yêu mới của người yêu cũ, người yêu cũ của người yêu mới, rồi sếp, đồng nghiệp mà bạn ghét... tất tần tật mọi thứ của những người đó trên Facebook sẽ được bạn nghiên cứu và điều tra rất kỹ càng. Rảnh mà, lại còn ở nhà một mình nữa chứ!
3. Nói chuyện một mình
Nếu như những lúc có người, bạn sẽ nói chuyện với mình thông qua suy nghĩ thì khi một mình, một nhà, chẳng có ai cả, bạn sẽ chẳng ngại ngần gì mà tự nói to thành tiếng để trò chuyện với chính mình luôn.

4. Nói chuyện với đám... chó, mèo
À, thực ra cái việc này nó cũng không "điên rồ" cho lắm, nhưng những lúc ở nhà một mình mới là khi bạn phát hiện ra cái khả năng trò chuyện với động vật của mình lên đến đỉnh điểm :)).
5. Mặc cái gì cũng được
Có ai quan tâm xem bạn đẹp hay xấu đâu, thế nên miễn là thoải mái, bạn sẽ mặc bất cứ thứ gì nằm trong tầm với lên người suốt cả ngày. Và chẳng thèm soi gương hay quan tâm xem mình đang... dở đến cỡ nào.
6. Thời điểm để soi gương đây rồi
Không như những lúc vội vội vàng vàng soi gương trước lúc ra ngoài, ở nhà một mình là khi bạn có thể thỏa thích ngắm mình trong gương lâu thế nào cũng được. Từ mọi góc mặt cho đến những biểu hiện ngớ ngẩn và kỳ quái nhất, bạn cứ đứng trước gương để "tự biên tự diễn" như thế hàng tiếng đồng hồ.
7. Ăn uống "vô tội vạ"
Không cần dao kéo, cũng chẳng dùng đến dĩa thìa, trong tủ lạnh có cái gì thì bạn sẽ... cho vào miệng ngay cái đó. Ăn xong dĩ nhiên là còn lâu mới rửa dọn ngay tức khắc, có ai ép phải gọn gàng ngay đâu? :">.
8. Tắm ư? Cũng không cần thiết lắm...
Chính vì ở nhà một mình nên việc sạch sẽ cũng có vẻ không cần thiết lắm nhỉ. Mấy cái như đánh răng, rửa mặt, tắm rửa cũng không cần phải tuân thủ như lúc có người ở nhà, đúng không? :3.
9. Đi vệ sinh không cần đóng cửa
Nhiều lúc theo thói quen thì vẫn cẩn trọng đóng cửa đấy, nhưng sau một thời gian ở nhà một mình quen rồi thì lại tự hỏi đóng cửa làm gì, làm gì có ai nhìn đâu mà phải đóng? =)).
10. Còn nữa, có thể thoải mái xì hơi...
Ở nhà một mình mà, thoải mái tí chứ! Có ai biết đâu...
Theo Trí thức trẻ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.
Mùa hoa nở rực rỡ
Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.
Chờ đến khi thôi chờ
Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.
Tôi là ai trong sự khác biệt?
Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.
Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp
Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.








