Tri kỷ
2021-11-07 01:15
Tác giả:
THANH TRUNG HUỲNH
Trăng vàng lơ lửng gió lay
Ve kêu văng vẳng, cơn say tình nồng
Tựa lưng giăng mắt ra trông
Núi cao, biển rộng mênh mông sóng tràn
Bước lần trên bãi cát vàng,
Rì rào sóng vỗ miên man nỗi niềm
Nhớ xưa trăng khuyết lưỡi liềm
Tung hoành ngang dọc thỏa niềm phong lưu
Nhớ xưa kiềm hãm ngục tù,
Chí trai ngạo nghễ mây mù che đi.
Nhớ xưa hổ dữ gầm rì
Song thưa chốt chặn, sầu bi oai hùm
Nhớ xưa huyết sắc anh hùng
Mây trời gió lộng, quần hùng giang sang
Giờ đây thù lớn nặng mang,
Tay cương, tay kiếm thỏa gan mối thù
Giờ đây mây gió ngàn thu
Ẩn danh rừng rậm hoang vu vắng người.
Giờ đây đã khác đôi mươi,
Hạ buông tay kiếm tìm người tri âm
Giờ đây giữa chốn xa xăm,
Tìm đâu tri kỷ, ngàn năm khó tìm
Đêm nay trăng khuyết lưỡi liềm.
Nhớ về tri kỷ bên thềm năm xưa
Nhớ về kỷ niệm đêm mưa
Mưa giăng kín lối, mưa rơi vào lòng
Bên hiên cùng chén rượu nồng
Cơn say dằn vặt một dòng lệ cay.
Thôi thì đến hết đêm nay
Để mưa tí tách rửa bay nỗi lòng
Trông xa về phía bờ Đông
Ánh dương dần sáng, trong lòng xót xa.
© THANH TRUNG HUỲNH - blogradio.vn
Xem thêm: Từ bây giờ em sẽ sống vì em | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Mình muốn một tình yêu như vậy!
Họ không nói nhiều, không can thiệp quá sâu vào cuộc sống của nhau, không lãng mạn ngọt ngào, không hứa hẹn, không sở hữu, cứ thế hiện diện bên nhau, lắng nghe, an ủi.

Lỡ duyên
Trăng treo lẻ bóng bên đồi Gió ru khúc cũ nghẹn lời chia phôi Người đi để lại bồi hồi Ta ngồi đếm mãi một thời đã xa

Chia ly - khi khoảng cách không thể xoá nhoà ký ức
Cảm giác sắp chia ly ấy cũng thật khó giải thích. Có lẽ chỉ đơn thuần là cảm xúc trống vắng khi bàn ăn trong nhà thiếu đi mất một người thân thuộc, hay sự lạc lõng trong một không gian đã từng đầy đủ,... Chắc đó là sự hụt hẫng khi có những điều vốn tưởng chừng là vậy nhưng nay đã sắp không còn.

Tình khó phai
Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình
Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười
Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Người ơi
Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

Kí ức muốn lãng quên
Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"
Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương
Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.